Chương 5
Cuối cùng, nàng cũng được xuống núi. Sau mấy tháng cách biệt, nhân gian đang đúng vào dịp lễ Thượng Tỵ, phố dài đông nghịt người qua lại, tiếng trò chuyện, rao hàng và cười nói hòa lẫn vào nhau, huyên náo đến mức tưởng chừng có thể làm rung chuyển cả một góc thành.
Thanh Hành không còn quản thúc nàng nghiêm ngặt như trước, cũng chẳng ngăn nàng dừng chân ngắm những món đồ chơi nhỏ bên đường hay chen vào đám đông xem náo nhiệt. Chàng chỉ im lặng theo phía sau, ánh mắt luôn đặt trên người nàng, dường như chỉ cần rời đi một thoáng nàng sẽ lập tức biến mất giữa dòng người.
Người trên phố chen vai nối gót, thỉnh thoảng còn xô đẩy lẫn nhau. Thanh Hành sợ nàng bị cuốn khỏi tầm mắt nên dứt khoát nắm lấy tay nàng, siết chắc trong lòng bàn tay mình. Nàng quay đầu hỏi: “Đại nhân không thích nơi đông người sao? Khách hành hương dưới chân núi còn đông hơn ở đây nhiều.”
Theo bản năng, nàng định rút tay về nhưng vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy vẻ căng thẳng hiện rõ trên gương mặt chàng. Ý định ấy lập tức bị nàng nén xuống, cuối cùng vẫn để mặc Thanh Hành dắt mình đi giữa biển người đông đúc.
Khi đi đến đầu phố nàng chợt nghe thấy một chủ tiệm đứng từ xa cất tiếng gọi. Nàng nhìn quanh mấy lượt, xác nhận người ấy thật sự đang gọi mình mới nửa tin nửa ngờ bước tới. Gương mặt chủ tiệm đầy vẻ thân quen, giọng điệu niềm nở như gặp lại một người đã lâu không thấy: “Cô nương, lâu rồi không gặp!”
Ông ấy hào hứng hỏi tiếp: “Thế nào, căn viện đó ở có thoải mái không? Nhà tọa Bắc hướng Nam, vừa thoáng gió vừa đón nắng, đó chính là căn tốt nhất ở chỗ ta đấy.” Thanh Hành nghe vậy chỉ hơi cau mày, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Sắc mặt nàng cứng đờ trong chốc lát, những chuyện xảy ra trước khi mất trí nhớ, nàng hoàn toàn không còn chút ấn tượng nào. Thấy nàng đứng im không đáp, chủ tiệm đưa tay huơ trước mặt nàng, nghi hoặc hỏi: “Cô nương không hài lòng sao?”
Nàng lúc ấy mới hoàn hồn, vội đáp: “Dạo gần đây công việc khá bận rộn, từ khi mua chỗ đó đến nay vẫn chưa có dịp tới ở được mấy lần.” Chủ tiệm nghe xong liền xua tay, cười đầy sảng khoái: “Không sao, không sao cả! Bây giờ nơi đó còn náo nhiệt hơn trước nhiều.”
Ông ấy lại nhiệt tình dặn dò: “Cô nương này, tối nay nếu rảnh thì ở dưới gốc cây mộc phù dung đầu phố có tổ chức hội hoa đăng. Cô nhất định phải qua đó xem.” Cây mộc phù dung. Bốn chữ ấy vừa lọt vào tai, trong lòng nàng bỗng xuất hiện một cảm giác khó gọi tên.
Nàng vẫn mỉm cười chào hỏi chủ tiệm thêm vài câu. Đợi ông ấy đi xa, nàng mới quay người lại, vừa lúc bắt gặp ánh mắt Thanh Hành đang nhìn mình. Nàng chỉ có thể nở một nụ cười gượng gạo, nhất thời không biết phải giải thích thế nào.
Sự thật đã bắt đầu để lộ những dấu vết nhỏ nhưng đúng vào lúc ấy, trong lòng nàng lại dâng lên một nỗi hoảng loạn không thể kiểm soát. Nàng giống như sinh vật sống lâu trong bóng tối, một khi ánh sáng bất ngờ soi tới liền trở nên luống cuống, chỉ muốn tìm một nơi để trốn chạy.
Có lẽ vì nàng đã mơ hồ cảm nhận được tương lai phía trước quá mức nặng nề, trong khi bản thân lại nhẹ tựa một chiếc lông. Nàng không còn cách nào khác ngoài việc để ngọn gió của số phận cuốn mình đến một nơi xa lạ chưa từng biết tới.
Nàng vừa bất an vừa tò mò, giữa đám đông mênh mông này, ngoài Thanh Hành đang đứng trước mặt, nàng dường như không còn nơi nào khác để dựa vào. Chàng đã âm thầm chịu đựng nỗi đau một mình, chuyện đó nàng từ lâu đã nhận ra.
Nàng không thể nắm bắt được bất kỳ điều gì, cũng không thể nhớ lại bất cứ chuyện nào. Khoảng trống trắng xóa trong ký ức khiến nàng mỗi ngày đối diện với Thanh Hành đều không tránh khỏi cảm giác bất an, như thể giữa hai người luôn tồn tại một lớp sương mù không thể xua tan.
Nàng nghĩ mình nhất định phải làm điều gì đó, chỉ khi tìm được câu trả lời, nàng mới có thể yên lòng hơn một chút, cũng mới có đủ sức tiếp tục bước qua những ngày tháng phía sau. Nàng nhìn Thanh Hành rồi hỏi: “Chàng có muốn cùng ta đi xem hội hoa đăng không?”
Thanh Hành nhìn nàng, giọng nói mang theo sự chần chừ: “Nhất định phải đi sao?” Bàn tay đang nắm lấy nàng càng siết chặt, khiến nàng nhất thời không thể bước đi. Nàng im lặng một lát rồi nói: “Vậy chàng đợi ta ở đây, đến giờ Thân ta sẽ quay lại.”
Khoảnh khắc yên bình tựa chốn đào nguyên cuối cùng cũng đã kết thúc. Dù là Sơn Thần, Thanh Hành vẫn không thể chống lại sự sắp đặt của định mệnh. Chấp niệm từ quá khứ giống như dòng mật ngọt chảy qua cổ họng, trượt xuống lồng ngực rồi chìm sâu vào bụng, đến một ngày nào đó lại hóa thành gai nhọn xuyên qua tim chàng.
Con hồ ly từng tham lam nếm trải vị ngọt ấy, từ đó sẽ không còn đủ sức nói ra những lời mê hoặc lòng người nữa. Thanh Hành nhìn nàng, giọng gần như mang theo sự cầu xin: “Nàng thực sự sẽ quay lại chứ?”
“Sẽ quay lại. Ta đã hứa với chàng rồi.” Nàng không muốn tiếp tục sống trong thứ hạnh phúc mơ hồ, không biết gì về quá khứ của chính mình. Thanh Hành vốn nên hiểu điều ấy từ lâu.
Nàng gỡ từng ngón tay đang phủ trên mu bàn tay mình ra. Động tác dứt khoát, gọn gàng, đến chút che đậy cuối cùng cũng không muốn giữ lại. Nàng thậm chí không muốn bỏ công sức để nói ra một lời dối trá nhằm an ủi chàng.
Thanh Hành từng cho rằng nếu mọi chuyện được bắt đầu lại, kết quả cũng sẽ thay đổi. Ký ức của nàng sẽ khác, tính cách sẽ khác, tình cảm trong lòng nàng rồi cũng có thể khác đi. Chỉ cần thời gian đủ dài, người nàng yêu cuối cùng nhất định sẽ trở thành chàng.
Thế nhưng đi đến tận lúc này, dường như chẳng có điều gì thực sự thay đổi. Nàng chỉ vì thấy chàng đáng thương nên mới kéo dài thêm một chút thời gian cho trò chơi bầu bạn này. Niềm hy vọng mà chàng cẩn thận gìn giữ, có lẽ từ đầu đến cuối chỉ là ảo tưởng do chính chàng tạo ra.
Nàng tìm đến căn nhà mà chủ tiệm đã nhắc tới, đưa tay đẩy cửa. Trục cửa phát ra tiếng kêu khô khốc, tựa như đang dùng cách riêng để chào đón chủ nhân đã lâu không trở lại.
Căn viện có hai gian, bố cục quả thực không tệ, tọa Bắc hướng Nam, ánh nắng ban ngày có thể xuyên qua cửa sổ, khiến không gian bên trong sáng sủa và rộng rãi. Chỉ vừa bước qua ngưỡng cửa, nàng đã biết đây là căn nhà do chính mình lựa chọn.
Nàng không cần nhìn quá kỹ, cách bày biện cùng phong cách trang trí trong phòng đều phù hợp với sở thích của nàng, tự nhiên đến mức giống như đã từng sống ở đây từ rất lâu. Mấy tháng không có người lui tới, trên góc bàn và mép tủ đã phủ một lớp bụi mỏng, khiến căn nhà thêm vài phần quạnh quẽ.
Cũng may trước đây nàng chưa kịp chuyển quá nhiều đồ đạc vào. Nếu không, chỉ riêng chuyện quét dọn căn nhà này cũng đủ khiến nàng mệt đến kiệt sức. Nàng đứng giữa phòng, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng món đồ, cố tìm kiếm một dấu vết có thể đánh thức ký ức.
Sau cùng, ánh mắt nàng dừng lại trên bàn sách, bút và mực vẫn nằm nguyên ở đó, vết mực trong nghiên đã khô cứng từ lâu. Bên cạnh là mấy cuốn tập thơ xếp chồng lên nhau, có lẽ vì phơi dưới ánh nắng quá lâu nên trang giấy đã trở nên giòn và ngả sang màu vàng.
Nàng cẩn thận lật từng trang, trong lòng dâng lên một cảm giác quen thuộc kỳ lạ. Những bài thơ được ghi trong đó, Thanh Hành trước kia đều từng dạy lại cho nàng. Chàng từng nói trước khi nàng mất trí nhớ, tình nghĩa giữa hai người vô cùng sâu đậm, thường xuyên gửi thư qua lại.
Nghĩ kỹ lại, nếu hai người vốn tâm đầu ý hợp, cùng yêu thích những bài thơ giống nhau thì cũng chẳng phải chuyện lạ. Nàng khép cuốn tập thơ, vừa cúi xuống liền phát hiện dưới đáy chồng sách có ép một bức thư.
Tờ giấy vẫn chưa được đặt vào phong thư, để lộ một góc màu vàng nhạt. Bên ngoài có đề bốn chữ “Thân gửi Thanh Hành”. Có lẽ khi ấy vừa viết xong, nàng đã vội vàng ép nó dưới cuốn sách, mực còn chưa khô đã bị đè xuống, để lại những vết hằn đậm nhạt rõ ràng trên mặt giấy.
Bức thư này do chính tay nàng viết, chỉ có điều nét chữ cẩu thả hơn hiện tại rất nhiều, mang theo vài phần phóng túng của lối thảo thư. Trên giấy còn lưu lại một số vết mực bị bôi xóa, cho thấy đây có lẽ chỉ là bản nháp chưa kịp chép lại cho ngay ngắn.
Bức thư khá dài, viết kín hai mặt giấy, chữ nghĩa chen chúc dày đặc. Thế nhưng đến đoạn cuối, câu chữ lại đột ngột dừng lại, vết mực còn đọng tại đầu nét bút, đủ để nhận ra lúc ấy nàng đã viết trong tâm trạng vội vàng.
Nàng mở tờ giấy, ngồi xuống bên bàn, chuẩn bị đối diện với chính mình trước khi mất trí nhớ…..
Bạn ta, Thanh Hành:
…
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận