Chương 6

Bạn ta, Thanh Hành:

Thấy chữ như thấy người, mong lúc huynh mở thư mọi chuyện đều bình an và tâm tình vẫn luôn rạng rỡ. Khi huynh đọc được bức thư này, ta đã ở trên đường đến gặp huynh. Hôm qua ta đường đột nói rằng trong lòng mình đã có ý trung nhân, không biết chuyện ấy có làm phiền sự thanh tịnh của huynh hay không. Ta lại càng lo huynh trách ta, rõ ràng chúng ta vẫn luôn xưng là tri kỷ, vậy mà ta lại giấu chuyện này suốt một thời gian dài.

Ta thật lòng xin lỗi vì đã che giấu huynh, mong huynh có thể tha thứ. Ta không cố ý lừa dối, chỉ là không muốn hành động hấp tấp. Trước khi chưa chuẩn bị chu toàn, ta không dám tùy tiện đưa người ấy đến gặp huynh.

Lòng ta không phải đá, một khi đã xác định được phương hướng của trái tim thì không thể dễ dàng đổi thay. Từ lúc hiểu rõ tâm ý của mình, ta đã biết đời này, ngoài người ấy ra, ta sẽ không lựa chọn bất kỳ ai khác.

Ta mất cha mẹ từ nhỏ, thời niên thiếu chỉ theo phu tử học được vài con chữ, sau đó đã phải bôn ba khắp nơi để mưu sinh, cuộc đời phiêu bạt chẳng có chốn dừng chân. Những cuốn sách ta đọc về sau cũng không phải Tứ Thư Ngũ Kinh hay Chu Lễ, Xuân Thu gì cả.

Phần lớn chỉ là những cuốn thoại bản tầm thường được bán ngoài phố, bên trong viết chuyện tình cảm của người đời cùng nghĩa khí giang hồ. Đó gần như là toàn bộ học thức của ta.

Nếu phải nói người ấy là người như thế nào, ta chỉ có thể hình dung người ấy giống một vị trích tiên rời khỏi thiên giới, là mối lương duyên mà ông trời đã định sẵn cho ta. Nói chuyện thiên duyên định mệnh trước mặt một vị thần linh như huynh, chắc hẳn huynh sẽ cảm thấy buồn cười.

Nhưng ta thật sự cho rằng người ấy chính là món quà quý giá nhất mà ông trời từng ban tặng cho ta. Trước kia, ta luôn cảm thấy nửa đời đầu của mình trôi qua trong bão tố, mỗi ngày đều vô vị và nhạt nhẽo.

Khi đó, ta chỉ mong thời gian có thể qua nhanh hơn, để sau trăm năm sớm được đoàn tụ với cha mẹ. Thế nhưng từ khi gặp người ấy, mọi chuyện đều thay đổi. Mỗi ngày của ta đều trở nên vui vẻ, những tháng năm trước kia từng mong nhanh chóng vượt qua, giờ lại chỉ muốn chúng trôi chậm lại.

Ta muốn thời gian chậm thêm một chút, để ta có thể ở bên người ấy lâu hơn. Vì không muốn bản thân trông quá thiếu hiểu biết trước mặt người ấy, ta từng làm không ít chuyện khiến người ta dở khóc dở cười.

Ta từng đưa người ấy đi ngắm sen. Đến nơi, hoa sen chỉ còn lại những cánh tàn, vậy mà ta vẫn liều lĩnh nói dối rằng hoa sen vốn dĩ mọc như thế. Vì muốn có thêm chuyện để nói cùng người ấy, cũng muốn tỏ ra mình có chút chữ nghĩa, ta đã cố gắng đọc thuộc vài bài thơ.

Nhưng đến lúc thật sự đàm đạo, những lời ta nói ra lại vụng về, chẳng đâu vào đâu. Nghĩ lại, có lẽ người ấy đã sớm nhìn thấu tất cả, chỉ vì sợ ta mất mặt nên không vạch trần mà thôi.

Cho dù như vậy, ta vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Chỉ cần được nhìn thấy người ấy mỉm cười với mình, những chuyện mất mặt kia dường như cũng chẳng còn quan trọng. Ta vẫn chưa kể rõ cho huynh nghe về người ấy nhưng ta biết sau khi gặp, huynh nhất định cũng sẽ yêu mến. Tính tình người ấy tốt đến khó tin, lại mang đến cho người khác cảm giác ấm áp.

Bất kể ta có ồn ào hoặc nghịch ngợm thế nào, người ấy cũng chưa bao giờ nặng lời với ta. Tính khí của ta vốn chẳng tốt đẹp gì, trước kia khi mẫu thân còn sống, bà vẫn thường mắng ta là một đứa trẻ bướng bỉnh và khó dạy bảo.

Thế nhưng người ấy giống huynh, đều sẵn lòng chấp nhận một kẻ không hoàn mỹ như ta. Dù ta có làm loạn hay nổi nóng thế nào, người ấy cũng kiên nhẫn bao dung và nhường nhịn.

Một người tốt như vậy, vốn dĩ ta không xứng có được. Có lẽ ông trời thương xót nên mới cho ta may mắn đến thế, để ta được gặp gỡ, ở bên và dần dần hiểu được người ấy.

Ta không biết huynh mang tâm trạng gì khi mở bức thư này. Có lẽ huynh sẽ vui vì ta đã tìm thấy ý trung nhân, cũng có thể sẽ buồn bực vì ta đã giấu huynh quá lâu. Nhưng dù thế nào, ta vẫn nhất định phải nói rõ cho huynh biết.

Ta thích huynh.

Nói ra điều này quả thực khiến ta xấu hổ, ta sợ huynh không thích, lại sợ huynh chưa đọc hết đã không muốn qua lại với ta nữa vì thế mới cố tình để tâm ý này đến tận cuối thư mới dám viết ra.

Thanh Hành, người mà ta đem lòng yêu mến từ trước đến nay vẫn luôn là huynh. Ta hiểu huynh là thần linh, còn ta chỉ là một người phàm bình thường giữa thế gian. Khoảng cách giữa chúng ta giống như mây với bùn, như trời cao với mặt đất. Một trăm năm sau, ta sẽ trở thành một nắm cát bụi, còn huynh vẫn giữ nguyên dáng vẻ trẻ trung này, vẫn là vị Sơn Thần được người đời thành kính thờ phụng.

Huynh từng nói với ta rằng dù có miếu mạo và hương khói, giữa trời đất rộng lớn này huynh vẫn cảm thấy cô độc, không nơi nương tựa, cũng chẳng có một chốn để trở về. Ta liền nghĩ rằng một trăm năm sau, nếu non sông thay đổi, thế sự đổi dời, không còn người nào tiếp tục thờ phụng huynh, núi Thanh Hành cũng biến thành một vùng đất hoang, vậy huynh sẽ không còn nơi nào để đi.

Vì thế ta đã mua căn nhà này cho huynh. Được gửi cùng bức thư chính là giấy tờ đất của căn nhà. Ta chỉ mong sau một trăm năm, nơi này có thể tạm thời trở thành một chốn dừng chân cho huynh, mong huynh đừng chê nó nhỏ bé.

Nếu huynh bằng lòng chấp nhận tâm ý của ta, xin hãy đợi ta tại ngôi miếu dưới chân núi. Nếu huynh không bằng lòng, cũng không cần phải mất công chạy tới đó một chuyến. Ta chỉ mong từ nay về sau, năm tháng của huynh đều bình an và huynh có thể tìm thấy sự tĩnh lặng thật sự giữa trời đất mênh mông này.

Triển Húc Ninh kính thư.

Thanh Hành lần theo hơi thở của nàng, cuối cùng tìm đến nơi này. Trong trí nhớ của chàng, nàng chưa từng nhắc về căn nhà này. Đây không phải nơi nàng từng làm việc, cũng không phải chỗ nàng thường tá túc.

Vì sao nàng lại đến đây? Cánh cửa gỗ sơn đỏ vẫn còn khá mới, chỉ có vòng gõ cửa đã phủ một lớp bụi, cho thấy căn nhà này từ lâu không có người ở.

Nàng đã rời xa nhân gian suốt một năm. Thanh Hành nghĩ rằng người kia vì không tìm thấy nàng nên có lẽ đã sớm rời đi. Chàng đưa tay định gõ cửa, thế nhưng ngay khi ngón tay sắp chạm vào mặt gỗ lại bất ngờ hạ xuống.

Thanh Hành đứng ngoài cửa, do dự suốt một khoảng thời gian dài. Cơn gió cuối thu lướt qua tà áo, còn trong lòng chàng không ngừng cân nhắc xem những việc mình đã làm rốt cuộc là đúng hay sai.

Chàng hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng nếu không có sự ngăn cản âm thầm của mình, nàng có lẽ đã sớm đoàn tụ với người nọ, sau đó cùng nhau rời đi, sống cuộc đời mà nàng mong muốn. Bước chân Thanh Hành chậm rãi lùi lại. Cuối cùng, chàng quyết định đứng phía ngoài cánh cửa đang ngăn cách hai người, âm thầm cùng nàng trải qua quãng thời gian cuối cùng còn lại.

Mặt trời dần nghiêng về phía Tây, thời gian đã vượt qua giờ hẹn từ lâu. Thanh Hành vẫn đứng yên ngoài cửa, ánh mắt không rời khỏi cánh cửa đóng kín, chỉ chờ khoảnh khắc nó được mở ra. Không biết đã trôi qua bao lâu, cánh cửa cuối cùng cũng phát ra một tiếng kêu khô cứng rồi được người bên trong đẩy mở. Thanh Hành nhìn nàng, cố gắng tạo ra vẻ mặt bình thường như mọi khi: “Sao giờ này nàng mới tới?”

Chàng muốn nở nụ cười quen thuộc nhưng đôi môi lại run lên không thể kiểm soát, ngay cả giọng nói cũng mất đi sự điềm tĩnh vốn có. Dáng vẻ hiện tại của chàng chắc hẳn vô cùng khó coi.

Đối diện với chàng, câu đầu tiên nàng sẽ nói là gì? Liệu nàng có liệt kê từng tội lỗi mà chàng đã gây ra, sau đó tuyên bố hình phạt chàng đáng phải nhận để giải tỏa nỗi căm giận đã gặm nhấm nàng ngày đêm hay không? Hay nàng sẽ bắt chàng quỳ xuống trước mặt, để hai đầu gối chạm đất, dập đầu đến khi máu chảy, dùng sự đau đớn ấy để tạ cho tội lỗi muôn đời muôn kiếp cũng không thể trả hết?

Dù là yêu hay hận, ít nhất điều đó cũng chứng minh nàng vẫn còn nhớ đến chàng. Chàng nhơ nhuốc và ích kỷ như thế, vốn không xứng xuất hiện trong mắt nàng.

Điều chàng sợ nhất không phải sự oán hận hay trừng phạt. Chàng chỉ sợ nàng sẽ xem mọi ân oán giữa hai người đã hoàn toàn kết thúc, sau đó dùng một nhát dao cắt đứt mọi quan hệ. Nếu chuyện ấy thật sự xảy ra, chàng mới thực sự sống không bằng chết.

“Về nhà thôi.” Thanh Hành đưa tay về phía nàng. Chàng vẫn muốn thử thêm một lần cuối, đánh cược rằng nàng sẽ nhớ đến quãng thời gian chàng đã ở bên và chăm sóc nàng, từ đó bằng lòng cho chàng thêm một cơ hội.

Ánh sáng cuối ngày đã suy yếu, không còn đủ sức chiếu rõ mọi thứ. Nàng đứng trong vùng bóng tối dưới mái hiên, gương mặt bị sắc chiều phủ lên một lớp mờ nhạt, khiến chàng không nhìn rõ ánh mắt cũng như biểu cảm của nàng.

Thanh Hành không thể đoán được nàng đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng đến đáng sợ. Đừng bỏ rơi ta. Mới chỉ một năm ngắn ngủi, chàng vẫn còn chưa được ở bên nàng đủ lâu.

Nhìn Thanh Hành đứng cách mình vài bước, trong lòng nàng bất chợt dâng lên cảm giác may mắn. Nàng chỉ cảm thấy đây là sự thương xót của ông trời, cho nàng một lần nữa được gặp lại chàng, cũng cho những tình cảm chưa kịp nói rõ trong quá khứ có thêm cơ hội để trở nên trọn vẹn.

“Được.”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 6
Lá Thư Gửi Sơn Thần