Chương 3
Chà, đúng là tiểu thư khuê các được nuôi lớn trong nhung lụa. Đem nàng ta đặt cạnh một kẻ có gương mặt tuấn tú lại từng bước bò lên từ tận đáy xã hội quả thật chẳng có bao nhiêu phần thắng. Ta không nhịn được mà lắc đầu, dõi theo bóng dáng hai người sóng vai đi về phía hoa viên. Chỉ nhìn cảnh ấy thôi ta cũng đã đoán được phần nào kết quả.
Sau vài câu trò chuyện, Tiêu Sanh Thư đưa tay bẻ một cành mẫu đơn, nâng lên ngửi rồi mỉm cười hỏi: “Phu quân thích loài hoa nào?” Tiêu Thanh Tự không cần suy nghĩ, lập tức đáp: “Hoa Cẩu Minh.” Câu trả lời ấy khiến Tiêu Sanh Thư lộ vẻ bất ngờ. Nàng ta nhìn hắn dường như không hiểu vì sao một người lại có thể yêu thích loài hoa mang cái tên đáng sợ như vậy.
“Nghe tên đã thấy đáng sợ rồi.” Tiêu Sanh Thư nói. Tiêu Thanh Tự thản nhiên đáp: “Đúng vậy, nó có độc, trâu bò chỉ cần ăn vài nhánh cũng có thể chết. Bởi thế người ta còn gọi nó là đoạn trường thảo.”
Tiêu Sanh Thư càng thêm khó hiểu: “Vậy tại sao phu quân lại thích một thứ độc vật như thế?” Nhắc đến chuyện này, ánh mắt Tiêu Thanh Tự lập tức nhuốm đầy sự dịu dàng. Hắn nhìn cành mẫu đơn trong tay nàng ta giọng nói cũng trở nên ôn hòa hơn. “Bởi vì Hỷ Vũ từng dùng nó để kiếm tiền.”
Nghe thấy tên ta, Tiêu Sanh Thư không nói gì nhưng nụ cười lưng chừng trên gương mặt đã để lộ sự khó chịu trong lòng. Trái lại, Thái Nhi đứng bên cạnh lại bị câu chuyện ấy khơi lên lòng hiếu kỳ. Nàng ta lập tức hỏi: “Một loài hoa có độc như vậy thì làm sao dùng để kiếm tiền?” Tiêu Thanh Tự cũng không có ý định che giấu.
“Thuốc có người cần mua, đương nhiên độc cũng có kẻ muốn dùng.” Hắn dừng lại trong chốc lát rồi tiếp lời: “Nhắc mới nhớ, số tiền kiếm được khi ấy là để chữa chân cho Tiêu Lữ.” Ta và Tiêu Lữ có thể còn nguyên vẹn mà sống sót đến được biên thành đã là chuyện may mắn. Cuộc sống sau đó đương nhiên chẳng thể sung túc được bao nhiêu.
Dù chúng ta có một mái lều để che nắng chắn mưa nhưng ngày tháng vẫn bữa đói bữa no, đến việc nuôi sống bản thân còn khó khăn, nào còn sức lực hành thiện tích đức. Ta nhặt Tiêu Thanh Tự về cũng chỉ vì hắn đang sốt mê man ngay bên cạnh lều cỏ. Nếu thực sự mặc kệ, để hắn chết ở đó, ta lại cảm thấy chẳng khác nào chính mình đang gây nghiệp. Bởi vậy, ta mới miễn cưỡng kéo hắn vào trong.
Ban đầu ta chỉ định chờ hắn hạ sốt rồi lập tức đuổi đi. Không ngờ Tiêu Thanh Tự còn chưa khỏi bệnh Tiêu Lữ đã bị người ta đánh gãy chân trong lúc đi làm phu. Khi ấy, ta chỉ biết nghiến răng mắng phụ thân hết lần này đến lần khác. Đúng là một người cha tồi tệ chỉ biết tính toán lợi ích của bản thân, vì muốn báo ân mà đẩy con gái đến tận biên thành vậy mà đến một chút bạc cũng không nỡ bỏ ra.
Nghe đến chuyện phụ thân ruột của mình từng chịu khổ, Tiêu Sanh Thư lập tức trở nên cuống quýt. Nàng ta vội hỏi: “Vậy lúc ấy phải làm thế nào?” Tiêu Thanh Tự đáp: “Hỷ Vũ tự đóng một chiếc xe gỗ, sau đó kéo Tiêu Lữ đến y quán.” Giọng hắn bình thản nhưng từng lời đều khiến người nghe khó lòng tưởng tượng nổi một đứa trẻ khi ấy đã phải làm những gì.
“Đợi đại phu xử lý xong vết thương nàng mới thẳng thắn nói rằng mình không có tiền, muốn đem ta thế lại y quán, để ta làm việc trừ nợ.” Tiêu Thanh Tự kể tiếp: “Đại phu không còn cách nào khác, chỉ đành chấp nhận điều kiện ấy. Có điều, để ta sớm có sức làm việc, ông ấy chẳng những chữa khỏi phong hàn cho ta mà còn cho ta ăn no. Đến giờ ta vẫn không biết cuộc làm ăn năm ấy của ông ấy rốt cuộc là lời hay lỗ.”
Tiêu Sanh Thư nghe xong liền bật cười: “Nàng ấy đúng là lanh lợi.” Tiêu Thanh Tự lại kéo dài một tiếng thở, vẻ mặt chẳng hề có ý tán đồng hoàn toàn. “Nếu nàng ấy chỉ lanh lợi thì đã tốt.” Hắn ngừng một lát rồi nói: “Lòng can đảm của nàng ấy lớn đến mức khiến người khác phải sợ.”
Tiêu Sanh Thư nhớ lại những lời hắn vừa kể lập tức hiểu ra điều gì đó. Nàng ta kinh ngạc hỏi: “Nàng ấy đã đi hái Hoa Cẩu Minh?” Hoa Cẩu Minh mọc ngoài thảo nguyên, muốn hái được nó thì trước tiên phải rời khỏi thành. Mà một khi bước qua cổng thành, thứ chờ đợi phía trước chưa bao giờ chỉ là quãng đường xa xôi.
Muốn đến nơi hoa mọc phải đi bộ mấy chục dặm, trên đường có thể gặp người Thát Đát, cũng có thể chạm trán chó sói hoặc gấu dữ. Nói cho cùng, nếu chưa bị ép đến bước đường cùng, ngay cả thanh niên trai tráng cũng chẳng ai muốn đi hái thứ hoa có thể cướp mạng người ấy. Huống chi khi đó ta chỉ là một tiểu cô nương mới mười tuổi. Chỉ cần sơ suất một lần, có lẽ ngay cả thi thể cũng không thể mang về.
Những gian khổ trong chuyến đi ấy khó có thể kể hết bằng vài lời. Sau này nhớ lại, dù khi ấy có lớn thêm một tuổi, ta e rằng mình cũng chưa chắc đủ can đảm bước ra khỏi thành. Nhưng chính vì quá nguy hiểm nên Hoa Cẩu Minh mới có giá trị cao. Số bạc ta kiếm được chẳng những đủ để chuộc Tiêu Thanh Tự khỏi y quán, mà còn dư lại một phần làm vốn cho chúng ta buôn bán.
Nghe đến những hiểm nguy trên đường Thái Nhi không khỏi tặc lưỡi khen ngợi. Tiêu Sanh Thư lại rũ mắt xuống, cố giấu những cảm xúc đang dâng lên nơi đáy mắt. Nàng ta không nói thêm câu nào, chỉ nắm cành mẫu đơn trong tay chặt hơn trước. Đến tận khi trời tối những lời Tiêu Thanh Tự kể vẫn chưa thể rời khỏi tâm trí nàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận