Chương 2

Lời nói dối của Tiêu Lữ không hề cao siêu nhưng đối với Tiêu Thanh Tự lại đủ sức khiến chàng tin tưởng. Chàng cùng ta sống ở biên thành suốt mười năm, hiểu rõ tính cách không chịu ràng buộc của ta hơn bất kỳ ai. Dù là thay lòng hay bỏ trốn khỏi hôn lễ, đều là những việc ta hoàn toàn có thể làm ra.

Tiêu Thanh Tự vào thư phòng lấy ra một chiếc hộp gấm rồi quay lại phòng cưới. Tiêu Sanh Thư đang ngồi trước gương tháo mũ phượng, đôi mắt đỏ lên, rõ ràng trước đó đã khóc.

Tiêu Thanh Tự dùng giọng ôn hòa nói: “Tiêu cô nương, ta không muốn giấu nàng. Cho dù nàng ấy đã đối xử với ta như vậy, ta vẫn không thể lập tức buông bỏ được tình cảm dành cho nàng ấy.”

“Nhưng ta cũng hiểu, hiện tại ta và nàng đã bái thiên địa, có danh nghĩa phu thê thì ta nên gánh vác trách nhiệm của mình. Chỉ mong nàng có thể cho ta thêm một chút thời gian.”

Nói xong, chàng đặt chiếc hộp gấm vào tay Tiêu Sanh Thư: “Nếu nàng không chê, xin hãy nhận viên dạ minh châu này. Đây vốn là món quà ta chuẩn bị để tặng La Hỷ Vũ.”

Tiêu Sanh Thư lập tức hiểu được ý nghĩa phía sau món quà ấy. Thứ nàng ta nhận được đâu chỉ là một viên dạ minh châu, rõ ràng còn là sự thừa nhận cùng tấm lòng của chàng.

Nàng ta mở hộp gấm, nhìn thấy viên minh châu tỏa ánh sáng rực rỡ. Trong mắt nàng ta viên ngọc ấy giống hệt Tiêu Thanh Tự, thanh cao, tuấn tú, dung mạo xuất chúng khiến người khác khó lòng rời mắt. Tiêu Sanh Thư ngượng ngùng gật đầu nhận lấy.

Chỉ có điều đêm hôm ấy hai người vẫn chia phòng nghỉ ngơi. Tiêu Sanh Thư nhận được viên dạ minh châu chẳng những không tức giận, trái lại còn cảm thấy cách hành xử của Tiêu Thanh Tự tràn đầy khí chất của một người quân tử.

Nàng ta nói với nha hoàn thân cận: “Chuyện thân mật vốn nên đợi đến khi hai bên thật sự tâm đầu ý hợp. Ta nên chờ, mà cũng có thể chờ được.”

Nha hoàn Thái Nhi lập tức nịnh nọt: “Dựa vào dung mạo cùng tài năng của tiểu thư, chắc chắn sẽ không phải chờ quá lâu.”

Người duy nhất không vui chính là Tiểu Vân. Liên tiếp mấy ngày, nó đều không cho Tiêu Thanh Tự sắc mặt dễ chịu: “Ta không tin Hỷ Vũ tiểu thư sẽ thay lòng. Vậy mà tất cả các người lại thật sự tin chuyện ấy sao?”

Tiêu Sanh Thư cuối cùng cũng không thể tiếp tục nhẫn nhịn, chân mày lập tức nhíu lại. Thái Nhi thấy vậy liền quát lớn: “Ngươi chỉ là một nô tài mà không biết quy củ, sao dám tỏ thái độ với chủ tử?”

Tiểu Vân chống hai tay lên hông, đang định tranh cãi với nàng ta thì bị Tiêu Thanh Tự ngăn lại. Chàng nhìn Tiểu Vân rồi nói: “Vân nhi, từ nay đệ chuyển đến cửa hàng mà ở. Nếu không có việc quan trọng thì đừng quay về phủ nữa.”

Tiểu Vân nghe vậy, cổ họng lập tức nghẹn lại. Nó vội lau nước mắt, giọng nói vừa tức giận vừa đau lòng: “Kinh thành này là nơi chuyên ăn thịt người sao?”

“Hỷ Vũ tiểu thư không thấy đâu, còn huynh tuy vẫn đứng ngay trước mắt ta, lại khiến ta cảm thấy xa lạ đến mức gần như không còn nhận ra nữa!”

Nói xong, Tiểu Vân tức giận chạy khỏi phủ. Tiêu Thanh Tự nhìn theo bóng lưng nó, sau đó quay sang Tiêu Sanh Thư, nở một nụ cười mang theo vẻ xin lỗi.

Xem thêm nhiều truyện siêu hay miễn phí tại miareader.com

Thái Nhi vẫn chưa nguôi giận, lập tức nói: “Cô gia, tiểu thư nhà chúng ta từ nhỏ đã được cả nhà nâng niu. Lão gia và phu nhân chưa bao giờ nỡ nói nặng với tiểu thư dù chỉ một câu, các vị huynh đệ tỷ muội cũng luôn cẩn thận chăm sóc, chỉ sợ người không vui.”

“Nay tiểu thư gả đến đây vậy mà lại phải nhìn sắc mặt một tên nô tài để sống, chuyện này quả thực quá hoang đường!”

Tiêu Sanh Thư nhìn Tiêu Thanh Tự bằng ánh mắt u oán. Nghe nha hoàn nói xong, nàng ta càng nghĩ càng cảm thấy bản thân phải chịu quá nhiều ấm ức.

Tiêu Thanh Tự điềm đạm đáp: “Tiểu Vân tuổi vẫn còn nhỏ, từ trước đến nay ta đều xem nó như đệ đệ. Nếu nó có lời nào mạo phạm, mong cô nương có thể rộng lòng tha thứ.”

Tiêu Sanh Thư nghe thấy hai chữ ấy, chân mày càng nhíu chặt hơn: “Phu quân gọi như vậy chẳng phải quá xa cách hay sao?”

Điều nàng ta thật sự bận tâm chính là cách gọi “cô nương” của chàng. Tiêu Thanh Tự hiểu được ý tứ trong lời nói ấy, gương mặt lập tức xuất hiện vẻ ôn hòa.

“Phu nhân nói phải.”

Giọng chàng vốn đã dễ nghe, lúc nói hai chữ “phu nhân” còn cố tình hạ thấp âm điệu, khiến từng chữ trở nên triền miên, quyến luyến. Tiêu Sanh Thư nghe xong, gương mặt lập tức đỏ lên.

Nếu Tiểu Vân vẫn còn đứng ở đây, nó nhất định sẽ nhận ra điểm bất thường. Lần gần nhất Tiêu Thanh Tự dùng giọng điệu như vậy, chính là lúc chàng từng bước thôn tính sản nghiệp của một thương hộ.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 2
Tiêu Thanh Tự