Chương 1

Phụ thân vì muốn báo đáp ân tình năm xưa nên đã âm thầm tráo đổi ta với con gái của ân nhân. Ta theo người ấy chịu cảnh lưu đày đến biên quan, còn nàng ta được đưa vào phủ, đường đường chính chính sống dưới thân phận thiên kim tiểu thư.

Mười năm sau, nỗi oan của ân nhân cuối cùng cũng được rửa sạch, ông đưa ta trở lại kinh thành. Phụ thân muốn đổi lại thân phận của hai chúng ta nhưng không phải để ta nhận lại cuộc sống vốn thuộc về mình, mà muốn ta thay con gái ân nhân đến tái ngoại hòa thân.

Ta kiên quyết từ chối: “Ở biên thành ta đã có hôn ước với người khác, cũng đã nói rõ rằng đời này sẽ gả cho chàng ấy.” Thế nhưng nương và tỷ tỷ vẫn ra sức khuyên nhủ, nói rằng gia cảnh hôm nay có thể khá giả đều nhờ sự che chở của ân nhân, ta không thể chỉ nghĩ cho bản thân.

Đệ đệ thậm chí không để ta có cơ hội phản kháng, trực tiếp sai người trói ta lên kiệu hoa. Đến khi ta mất mạng nơi tái ngoại, vị hôn phu của ta vừa hay dẫn theo đội ngũ đón dâu, ngày đêm vội vã tiến về kinh thành.

……

Để Tiêu Thanh Tự không vạch trần chuyện ta bị ép gả thay, phụ thân và ân nhân bàn bạc với nhau quyết định để Tiêu Sanh Thư thay ta gả cho chàng. Tiêu Sanh Thư chính là con gái ruột của ân nhân, từ nhỏ được nuôi dạy cẩn thận, cầm kỳ thi họa không thứ gì không tinh thông.

Dung mạo của nàng ta lại càng không cần phải nói. Giữa kinh thành nơi mỹ nhân nhiều như mây, nàng ta vẫn có thể đứng trong hàng ngũ nổi bật nhất. Phụ thân tin rằng chỉ cần dựa vào tài sắc ấy, Tiêu Sanh Thư nhất định có thể khiến bất kỳ người đàn ông nào thay lòng.

Tiêu Lữ, người đã làm phụ thân trên danh nghĩa của ta suốt nhiều năm cũng gật đầu đồng ý. Ông ta thản nhiên nói: “Biên thành nghèo khó, Hỷ Vũ quả thực đã bị nuôi thành người thô lỗ hơn trước không ít.”

Phụ thân thở dài: “Tư chất của Sanh Thư tốt như vậy, nếu không bị chọn đi hòa thân, cho dù vào cung làm nương nương cũng hoàn toàn đủ tư cách. Nay lại phải gả cho một tiểu tiến sĩ, quả thật có phần đáng tiếc.”

Tiêu Lữ chỉ cười: “Tư Không lang là học trò của ta, ta hiểu nó hơn ai hết. Tiền đồ của nó sau này không thể đo lường, gả Sanh Thư cho nó cũng không tính là làm nhục con bé.”

Nương ngồi bên cạnh, hai tay không ngừng vò chiếc khăn trong lòng, muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng. Chỉ đến đêm khuya, bà mới lặng lẽ thắp cho ta một ngọn đèn dầu nhỏ.

Tiêu Lữ đã dạy dỗ Tiêu Thanh Tự một thời gian vì vậy khi ông ta nói đôi uyên ương trước lúc bái đường không được gặp nhau, Tiêu Thanh Tự không hề nghi ngờ. Chàng để lại toàn bộ sính lễ rồi quay về tòa trạch viện đã mua tại kinh thành trong thời gian tham gia hội thi.

Đừng nhìn dáng vẻ giàu có hiện tại của chàng có thể mua được sản nghiệp ở kinh thành, khi còn nhỏ chàng cũng chỉ là một đứa trẻ ăn xin không nơi nương tựa. Nếu năm ấy ta không nhặt chàng về, có lẽ chàng đã chết cóng trong một mùa đông khắc nghiệt nào đó từ lâu.

Trở về nhà, Tiêu Thanh Tự lấy từ trong cổ áo ra một miếng ngọc Quan Âm. Ánh mắt chàng hiện rõ niềm vui, ngón tay chậm rãi vuốt qua từng đường nét trên mặt ngọc như đang nâng niu một vật quý giá nhất đời.

Đó là món quà ta tặng chàng vào lần đầu tiên hai chúng ta cùng nhau kiếm được tiền. “Đồ ngốc.” Ta đứng bên cạnh mắng chàng chỉ tiếc rằng lúc ấy chàng hoàn toàn không thể nghe thấy.

Tiểu Vân ôm sổ sách bước vào, vừa gặp chàng đã bắt đầu báo cáo chi phí chuẩn bị yến tiệc: “Công tử, đồ đạc ở kinh thành thứ gì cũng đắt. Tiệc hỷ lần này e rằng phải tiêu hết lợi nhuận hai năm của chúng ta.”

Tiêu Thanh Tự không hề do dự: “Chính là phải đắt, nếu không chuẩn bị thật tốt thì làm sao xứng với nàng ấy?”

Tiểu Vân lập tức làm ra dáng vẻ muốn nôn vì bị lời nói ấy làm cho nổi da gà: “Thật là sến súa.”

Tiêu Thanh Tự nâng chân mày, bật cười đầy đắc ý: “Ngươi muốn được sến súa với người ta cũng không có cơ hội. Đáng tiếc người trong lòng ngươi lại chẳng buồn để ý đến ngươi.”

Tiểu Vân tuổi còn nhỏ nhưng đã có người thương. Chỉ tiếc người ấy lại không có tình cảm với nó. Bị chọc đúng chỗ đau, Tiểu Vân tức giận bĩu môi: “Hỷ Vũ tiểu thư đáng ra nên cả đời không thèm để ý đến huynh mới phải!”

Đến khi Tiêu Thanh Tự vén khăn trùm của Tiêu Sanh Thư, điều đầu tiên hiện lên trong đầu chàng lại chính là lời nguyền rủa khi ấy của Tiểu Vân. Nàng ấy đáng ra nên mãi mãi không để ý đến ta, như vậy nàng ấy sẽ còn sống.

Đôi má Tiêu Sanh Thư ửng đỏ, đôi mắt trong veo tựa mặt hồ mùa thu, dung mạo xinh đẹp giống như tiên nữ từ trên trời bước xuống. Tiêu Thanh Tự nhìn nàng ta một lúc lâu, dáng vẻ giống như bị vẻ diễm lệ trước mắt làm cho choáng ngợp, cuối cùng mới hỏi: “Nàng là ai?”

Tiêu Sanh Thư dịu dàng đáp: “Ta là con gái ruột của Tiêu Lữ.”

Trong mắt mọi người tình nghĩa thầy trò vốn nặng hơn tình cảm nam nữ. Tiêu Sanh Thư đọc nhiều sách thánh hiền, thông hiểu Tứ Thư Ngũ Kinh, đối với cách suy nghĩ này cũng vô cùng tán đồng.

Nàng ta không cho rằng lấy thân phận con gái ân sư để ép buộc người khác là chuyện sai trái, bởi vậy lời nói vẫn vô cùng tự nhiên. Tiêu Thanh Tự lại hỏi: “Vậy La Hỷ Vũ đang ở đâu?”

Tiêu Sanh Thư lập tức nhắc lại từng chữ theo đúng những gì Tiêu Lữ đã căn dặn: “Sau khi trở về kinh thành, nàng ấy gặp một công tử trong hội đèn lồng. Chỉ vừa nhìn thấy đã đem lòng say mê, không còn để ý đến bất cứ chuyện gì, sau đó đuổi theo người ấy đến tận Giang Nam.”

“Mấy ngày trước, nàng ấy gửi thư trở về, chỉ nói rằng mình đã trở thành thê tử của người ta. Phụ thân lo chàng biết chuyện sẽ đau lòng nên đã làm chủ, để thiếp gả cho chàng. Dù sao thiếp và Hỷ Vũ đều được xem là con gái của phụ thân, như vậy cũng không tính là vi phạm hôn ước.”

Tiêu Thanh Tự nghe xong liền không thể tiếp tục ngồi trên giường cưới. Chàng đứng bật dậy, dáng vẻ thất thần như mất hồn, bước chân loạng choạng khi đẩy cửa phòng đi ra ngoài.

Trong sân vẫn treo đèn kết hoa, khách khứa nâng chén chúc mừng, tiếng cười nói vang lên không ngớt. Thế nhưng Tiêu Thanh Tự chỉ cảm thấy chén rượu mừng vừa uống xuống đã hóa thành một thứ đắng chát khó nuốt.

Tiểu Vân nhìn ra sự bất thường lập tức tiến đến đỡ lấy cánh tay chàng: “Công tử, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tiêu Thanh Tự chỉ đứng im, từ đầu đến cuối không đáp lời.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 1
Tiêu Thanh Tự