Chương 5

Bạc Uẩn nheo mắt, giọng nói đầy châm chọc: “Thời Kha, tôi khuyên cậu nên biết giữ mồm giữ miệng. Người nắm quyền ở nhà họ Thời bây giờ không còn là lão Thời tổng ngày trước, mà là Sở Kỳ. Cậu thật sự cho rằng mình vẫn có thể muốn làm gì thì làm sao?”

“Thời Kha dù có đâm thủng trời, tôi cũng sẽ chống đỡ cho em ấy.”

Tôi lập tức quay đầu nhìn lại. Sở Kỳ đứng cách đó không xa, giữa những ngón tay kẹp một điếu thuốc, làn khói chậm rãi tỏa ra trước gương mặt lạnh lùng. Không ai biết anh đã đứng ở đó từ lúc nào, cũng chẳng rõ anh đã nghe được bao nhiêu lời vừa rồi.

Thấy tất cả chúng tôi đều nhìn về phía mình, Sở Kỳ vẫn bình thản hút thêm vài hơi. Đốm lửa đỏ nơi đầu thuốc khi ẩn khi hiện giữa những bông tuyết ngày càng dày, sau đó anh thuần thục dập tắt điếu thuốc, ném vào thùng rác gần đó rồi bước về phía tôi.

Khi Sở Kỳ đứng sát bên cạnh, cảm giác bất an do Giản Ninh khơi lên trong lòng tôi bỗng nhiên tan biến. Tôi nghe anh nói bằng giọng bình thản đến lạnh người: “Cho dù bây giờ Thời Kha bảo tôi gi//ết ch//ết hai người, tôi cũng sẽ không do dự.”

Giản Ninh lập tức đứng bật dậy: “Xin Sở tổng đừng quên vụ hợp tác mà chúng ta vừa đàm phán thành công.”

Sở Kỳ bật cười đầy chế giễu: “Chẳng phải hai người nói rằng Thời Kha sai đến tìm tôi sao?”

Đến lúc này, Giản Ninh dường như đã chẳng còn quan tâm đến thể diện. Cô ta vội vàng giải thích: “Nếu không nói như vậy, thư ký của ngài căn bản sẽ không để chúng tôi lên gặp. Nhưng dự án lần này thật sự có lợi cho cả hai bên. Chúng ta có thể cùng nhau thâu tóm mảng kinh doanh bến cảng. Có sự hỗ trợ của chúng tôi ít nhất ngài cũng tiết kiệm được một nửa chi phí.”

Sở Kỳ đặt tay lên vai tôi, hoàn toàn không để ý đến hai người trước mặt, chỉ cúi xuống hỏi: “Đói chưa?”

Tôi thành thật gật đầu. Anh lập tức nói: “Vậy về nhà ăn cơm.”

Tôi lại ngoan ngoãn gật đầu.

Thấy Sở Kỳ từ đầu đến cuối đều phớt lờ mình, Giản Ninh nghiến chặt răng, ánh mắt căm tức dừng trên người tôi. Cuối cùng, như đã quyết định đánh cược một lần, cô ta khó khăn lên tiếng: “Chúng tôi… có thể nhường thêm một phần lợi nhuận.”

Sở Kỳ kéo tôi đi về phía xe, bàn tay anh mang theo hơi ấm khiến tôi liên tưởng đến ánh nắng hiếm hoi giữa mùa đông lạnh giá. Trước khi rời đi, tôi nghe anh thản nhiên nói: “Còn dự án bến cảng ấy, một mình Sở Kỳ này sẽ nuốt trọn. Cô và Bạc Uẩn đừng mong lấy được dù chỉ một đồng.”

Chiếc xe nhanh chóng khởi động rồi lao về phía nhà tôi. Kể từ khi biết Sở Kỳ sống một mình, thường xuyên làm việc đến tận khuya, tôi đã nhiệt tình mời anh chuyển đến ở chung. Bây giờ quan hệ giữa chúng tôi gần như chẳng khác gì anh em ruột thịt. Anh che chở cho tôi, còn tôi chăm sóc cuộc sống của anh.

“Sở Kỳ.” Tôi lên tiếng, giọng hơi trầm xuống. “Anh không được tùy tiện gi//ết người. Làm chuyện phạm pháp sẽ phải ngồi tù đấy.”

Trong lúc dừng xe chờ đèn đỏ, Sở Kỳ liếc sang nhìn tôi rồi đáp một tiếng “ừ” đầy qua loa, rõ ràng chẳng hề để lời cảnh cáo ấy trong lòng.

Tôi lại nhớ đến dự án bến cảng mà Giản Ninh vừa nhắc tới. Dường như chính chuyện này là nguyên nhân dẫn đến tai họa của Sở Kỳ trong kiếp trước. Hóa ra khi ấy Sở Kỳ ký hợp đồng với Giản Ninh cũng có liên quan đến tôi. Vậy lần này, khi Giản Ninh và Bạc Uẩn không thể chen tay vào liệu Sở Kỳ còn gặp chuyện hay không?

Dự án bến cảng ấy rốt cuộc có nên tiếp tục? Giản Ninh coi trọng vụ làm ăn này đến vậy, liệu cô ta có thật sự chịu đứng nhìn Sở Kỳ thuận lợi giành được tất cả? Vô số câu hỏi nối tiếp hiện lên trong đầu khiến tôi nhất thời không thể tìm ra đáp án.

Tôi còn chưa kịp suy nghĩ thông suốt thì Sở Kỳ bất ngờ đưa tay xoa đầu tôi. “Tâm trạng không tốt sao? Hôm nay anh đưa em đi ăn món ngon.”

Nhưng nơi Sở Kỳ đưa tôi đến lại là siêu thị.

Nhìn anh thành thạo lựa chọn từng loại rau củ, tôi không giấu được kinh ngạc: “Anh biết nấu ăn sao?”

Dù vẻ mặt Sở Kỳ không thay đổi rõ rệt, tôi vẫn cảm nhận được chút tự đắc trong giọng nói của anh: “Trước đây em từng khen đồ ăn ngon còn hỏi địa chỉ nhà hàng đó, không nhớ sao?”

Tôi đứng sững tại chỗ. Hóa ra những món ăn hôm ấy đều do chính tay Sở Kỳ nấu. Điều này chẳng phải chứng minh rằng anh hoàn toàn không chán ghét tôi như tôi vẫn nghĩ hay sao?

Niềm vui dâng lên quá nhanh khiến tôi lập tức níu lấy cánh tay đang đẩy xe hàng của anh. “Anh! Em chính thức tuyên bố, từ hôm nay trở đi, ngoài bố ra, người em thích nhất chính là anh!”

Sở Kỳ nghiêng đầu nhìn tôi. Trong đôi mắt vốn lạnh lùng của anh xuất hiện một lớp đỏ mờ, yết hầu cũng khẽ chuyển động, dường như đang cố kiềm chế cảm xúc.

Tôi lập tức hiểu rằng Sở Kỳ chắc chắn cũng cần được người em trai này công nhận. Nghĩ vậy, tôi đưa tay vỗ lên lưng anh như muốn an ủi. Những hiểu lầm giữa chúng tôi đã được hóa giải, sớm muộn gì hai người cũng sẽ trở thành một gia đình thực sự.

Cả ngày chỉ ăn rồi ngồi không, tôi dường như đã thật sự biến thành một con sâu gạo sống trong kho thóc. Tôi từ chối lời rủ đi hát karaoke của Tư Tuyền, co người trên sofa, chăm chú xem những video hướng dẫn nấu ăn trên mạng.

Sáng nay Sở Kỳ đã dặn rằng buổi tối anh có tiệc rượu, bảo tôi phải tự giác ăn cơm đầy đủ. Tôi đâu còn là trẻ con, đói bụng thì đương nhiên biết tìm đồ ăn, cần gì anh phải dặn dò kỹ đến vậy.

Ngoài miệng lẩm bẩm trách anh nhiều chuyện nhưng tôi vẫn làm theo hướng dẫn trong video, bắt tay nấu một nồi canh giải rượu. Đây là nồi canh chứa đầy tâm huyết của tôi, tối nay nhất định phải dùng nó làm tan chảy lớp băng lạnh lẽo trong lòng Sở Kỳ.

Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com

Trong lúc chờ đợi, tôi đã tưởng tượng ra tám trăm cảnh tượng anh trở về nhà và thêm tám trăm câu khen ngợi sau khi phát hiện tôi tự tay xuống bếp.

Nhưng tôi tuyệt đối không ngờ tình hình thực tế lại hoàn toàn khác xa tưởng tượng.

Sở Kỳ dựa cả người lên vai tôi, giọng nói mơ hồ, hơi thở nồng mùi rượu: “Thời Kha, anh về rồi. Em có ngoan ngoãn ăn cơm không?”

Nhìn tài xế Lý Tiểu Lê đang cúi đầu, dáng vẻ chỉ muốn chui thẳng xuống khe gạch, tôi có cảm giác mình vừa được bàn giao một món đồ phiền phức chẳng biết phải xử lý thế nào.

Tiểu Lê run rẩy giải thích, không rõ vì sắc mặt nghiêm trọng của tôi hay vì cơn gió bắc đang gào rít bên ngoài: “Lúc rời khỏi bữa tiệc, tổng tài vẫn còn bình thường. Có lẽ… có lẽ là do trúng gió, hoặc cũng có thể vì say xe.”

Tôi bất lực thở dài rồi phất tay cho Tiểu Lê đang toát đầy mồ hôi lạnh rời đi. Cho dù tôi ghét người say đến mức nào, cũng không thể mặc kệ Sở Kỳ đứng ngoài trời lạnh như thế.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 5
Trọng Sinh Thức Tỉnh Tìm Tôi