Chương 4
Tôi đưa Sở Kỳ đến một nhà hàng chuyên món gia đình mà trước đây mình rất thích, bởi anh nói gần đây dạ dày thường xuyên đau. Vừa ngồi xuống, tôi đã chủ động múc cho anh một bát canh, không giấu được vẻ lo lắng: “Anh à, ngày nào cũng mải làm việc đến quên ăn như vậy không ổn đâu. Em vốn chẳng bận gì, từ giờ sẽ chịu trách nhiệm nhắc anh ăn uống đúng giờ. Anh còn trẻ, nếu để dạ dày hỏng thật thì sau này khổ lắm.”
Sở Kỳ nghiêng mặt nhìn sang, ánh mắt lạnh đến mức sống lưng tôi lập tức căng cứng. Tôi vô thức rụt cổ, giọng nói cũng trở nên dè dặt hơn: “Ý em là… nếu anh đồng ý.” Chờ hồi lâu vẫn không nhận được câu trả lời, tâm trạng tôi dần sa xuống. Tôi thật lòng muốn cải thiện quan hệ với Sở Kỳ, bởi anh là anh trai tôi, cũng là người mà cha đã lựa chọn để ở bên bảo vệ tôi. Anh có thể bất chấp tính mạng vì tôi, vậy thì tôi cũng sẵn sàng làm điều tương tự vì anh.
Những lỗi lầm trong quá khứ đã chất chồng quá nhiều, bây giờ chỉ có thể dùng toàn bộ sức lực để từng bước bù đắp. Tôi không mong giữa chúng tôi lập tức trở nên thân thiết, chỉ hy vọng ít nhất sẽ không tiếp tục đối đầu như kẻ thù. Đang lúc tinh thần còn sa sút, tôi bất ngờ nghe Sở Kỳ bật ra một tiếng cười ngắn: “Vậy sau này phải làm phiền thiếu gia nhà chúng ta rồi.”
Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn anh, niềm vui bất ngờ hiện rõ trong mắt. “Đó là vinh hạnh của em!” Sau khi thực sự sống chung, tôi mới nhận ra ở bên Sở Kỳ dễ dàng hơn mình tưởng. Dù ngoài mặt anh luôn lạnh lùng, khiến người khác không dám đến gần nhưng trong những chuyện nhỏ nhặt lại khá dễ tính, thậm chí còn biết cách khiến người bên cạnh cảm thấy thoải mái.
Mỗi lần chúng tôi cùng nhau ăn cơm, món được dọn nhanh, anh sẽ khen nhà hàng làm việc hiệu quả; món mang lên chậm, anh lại nói chuyện tốt không nên nóng vội. Nếu món ăn không ngon, anh còn có thể đùa rằng đó là sự đa dạng của thế giới ẩm thực; còn gặp món hợp khẩu vị, anh sẽ không tiếc lời khen khả năng lựa chọn của tôi. So với những bữa cơm luôn phải nhìn sắc mặt Giản Ninh trước đây, khoảng thời gian ở bên Sở Kỳ quả thực dễ chịu hơn quá nhiều.
Tôi mặc chiếc áo khoác được đặt may cùng kiểu với anh, đứng dưới tòa nhà công ty chờ Sở Kỳ tan làm để cùng đi ăn tối. Không biết từ khi nào, tôi đã bắt đầu mong chờ những bữa cơm của hai người, thậm chí cảm thấy quãng thời gian chờ đợi cũng không còn nhàm chán như trước. Những bông tuyết nhỏ nối nhau rơi xuống, báo hiệu thời điểm lạnh nhất trong năm đã thực sự đến gần.
Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com
Tôi thở ra một làn hơi trắng, vừa kết thúc cuộc gọi với ông cụ đang vô cùng vui vẻ vì quan hệ giữa tôi và Sở Kỳ cuối cùng cũng dịu lại. Còn chưa kịp xoay người, phía sau đã vang lên một giọng nói đầy mỉa mai: “Thời thiếu gia, bây giờ anh lại giở trò cũ, dò hỏi hành tung của tôi rồi đứng đây chặn đường sao?”
Tôi thản nhiên quay lại, nhìn thấy Giản Ninh đang đẩy xe lăn cho Bạc Uẩn, ánh mắt cô ta lướt qua tôi với vẻ kiêu ngạo không hề che giấu. Khi yêu thích một người, dù đối phương ngồi trước mặt làm chuyện khó coi, bạn vẫn có thể cho rằng đó là sự phóng khoáng và chân thật. Nhưng một khi đã chán ghét, chỉ cần cùng đứng trong một không gian, bạn cũng sẽ cảm thấy sự tồn tại của người ấy làm bầu không khí trở nên ngột ngạt.
Bạc Uẩn vẫn giữ dáng vẻ công tử lạnh lùng quen thuộc. Gương mặt trắng nhợt không có chút huyết sắc, vóc dáng cũng quá mức gầy yếu. Với thân phận nam chính của cuốn tiểu thuyết này, ngoại hình của hắn trong mắt tôi quả thực có phần đơn bạc. Nếu được quyền lựa chọn nam chính, tôi nhất định sẽ chọn Sở Kỳ chứ không phải Bạc Uẩn.
Bạc Uẩn quá gầy, trong khi vóc dáng Sở Kỳ lại cân đối, mặc quần áo thì thanh nhã, còn khi không mặc thì… Tóm lại, gương mặt Bạc Uẩn hẹp và mỏng, còn đường nét của Sở Kỳ lại sắc sảo, rõ ràng. Đặc biệt là đôi mắt phượng kia, vừa có sức hút vừa khiến người ta khó rời mắt. Khí chất của Bạc Uẩn lạnh đến mức như tách biệt khỏi nhân gian, trông lúc nào cũng giống người sắp ngất đi, còn sự lạnh lùng của Sở Kỳ lại pha thêm nét ngang tàng, vừa xa cách vừa chân thực.
Một tiếng ho của Bạc Uẩn kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ. Hắn nhìn tôi với vẻ chán ghét rồi lạnh giọng hỏi: “Cậu đang nhìn cái gì?” Tôi không hề né tránh, thẳng thắn đáp: “Đang nhìn xem anh thua anh trai tôi ở điểm nào. Kết quả là nhìn thế nào cũng thấy anh không đẹp bằng anh ấy.”
Giản Ninh lập tức ngồi xổm xuống bên cạnh chiếc xe lăn, cẩn thận chỉnh lại chiếc khăn màu ấm trên cổ Bạc Uẩn, dáng vẻ chẳng khác nào một người vợ chu đáo. Sau đó, cô ta quay sang tôi: “Thời Kha, anh không cần đứng đây châm chọc A Uẩn. Tôi và anh vốn không thể có kết quả. Nếu không phải vì cái hôn ước ch//ết tiệt ấy ràng buộc, tôi thậm chí chẳng muốn nhìn loại công tử vô dụng như anh.”
Nói đến đây, Giản Ninh lại bật cười đầy ác ý: “Thật sự chỉ cần nhìn loại người như anh một lần cũng khiến tôi cảm thấy bẩn mắt.” Trong cuộc đời ngu ngốc trước kia, những lời cay nghiệt như vậy của Giản Ninh gần như đã trở thành chuyện thường ngày. Cô ta không trách người cha tham vọng muốn dựa vào nhà họ Thời để leo cao, cũng không oán người mẹ tham tiền, càng không trách Bạc Uẩn đã khuyên cô ta nhẫn nhịn chấp nhận hôn ước.
Tất cả sự căm ghét cuối cùng đều trút lên người tôi, một vai phụ hèn nhát và dễ dàng bị lợi dụng. Tôi kéo dài giọng, cười thản nhiên: “Nếu tiểu thư Giản đến bây giờ vẫn chưa học được phép lịch sự tối thiểu, tôi tin phụ thân cô sẽ rất vui lòng ngồi xuống bàn bạc với cô về chuyện nhà họ Giản nên thể hiện gia giáo thế nào khi đứng trước mặt tôi.”
Gương mặt Giản Ninh lập tức đỏ lên vì tức giận. Cô ta rõ ràng còn muốn buông thêm vài lời khó nghe nhưng cuối cùng vẫn phải nén lại vì không dám làm liên lụy đến gia tộc. Còn tôi không có bất cứ điều gì cần kiêng dè, liền tiếp tục nói hết những bất mãn bị dồn nén bấy lâu: “Nếu cô không chịu nổi tôi đến vậy, tại sao trước đây không trực tiếp từ chối?”
“Khi cần tôi dẫn đường trong chuyện làm ăn, cô từng nói sớm muộn gì hai nhà cũng trở thành người một nhà. Khi cần tiền của tôi, cô lại bảo người nhà với nhau không cần phân biệt quá rõ. Bây giờ đã lợi dụng xong mọi thứ, cô liền quay sang phủi sạch quan hệ, làm như bản thân chưa từng nhận bất kỳ lợi ích nào.”
Nhìn sắc mặt khó coi của hai người trước mặt, tâm trạng tôi lập tức trở nên khoan khoái. Tôi nói tiếp: “Hai người dùng tôi làm bàn đạp để giúp Bạc Uẩn đứng vững trong nhà họ Bạc, đến khi không còn giá trị thì lập tức vứt bỏ. Quả nhiên là một đôi trời sinh, từ suy nghĩ đến cách hành xử đều xứng đôi vừa lứa.”
Lời vừa dứt, Bạc Uẩn đã không thể tiếp tục giữ được vẻ bình tĩnh, sự tức giận hiện rõ trong mắt. Có những việc khi tự mình làm, người ta còn có thể tự an ủi rằng đó chỉ là nhẫn nhục chịu đựng vì đại cục. Nhưng một khi bị người khác vạch trần trước mặt, mọi lời bao biện đều lập tức biến thành sự nhục nhã không thể che giấu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận