Chương 6

Tôi chật vật đỡ Sở Kỳ đang say đến mức nói năng không rõ lên sofa, sau đó cau mày đưa tay chọc vào má anh. Phần má bị ép lõm xuống khiến gương mặt vốn lạnh lùng bỗng trở nên mềm mại, trông khác hẳn dáng vẻ nghiêm nghị thường ngày. Hóa ra Sở Kỳ cũng có lúc để lộ biểu cảm sinh động như thế này.

Vừa sắp xếp cho anh nằm ổn thỏa, tôi đứng dậy định vào bếp lấy canh giải rượu thì cổ tay bất ngờ bị nắm lấy, kéo mạnh về phía sau. Tôi còn chưa kịp phản ứng, cả người đã mất thăng bằng, ngã chồm lên người Sở Kỳ. Anh vẫn không chịu buông tay, chỉ nhìn tôi rồi hỏi: “Thời Kha, em vẫn chưa nói cho anh biết, em có ăn cơm đàng hoàng không?”

Có lẽ đây là lần tôi ở gần Sở Kỳ nhất. Đôi mắt phượng của anh nheo lại vì nghi hoặc, đôi môi mỏng mím chặt, gương mặt vốn nhợt nhạt nay nhuốm màu đỏ vì men rượu. Hơi thở nóng mang theo mùi rượu phả thẳng lên mặt khiến nhịp tim tôi lập tức rối loạn, đập dồn dập đến mức chẳng thể kiểm soát.

Tôi luôn biết Sở Kỳ có ngoại hình nổi bật. Dù là khi anh tập trung làm việc, lạnh lùng trách mắng người khác hay chỉ nhìn ai đó bằng vẻ nửa cười nửa lạnh, anh vẫn có sức hút khiến người ta khó lòng rời mắt. Khoảng cách quá gần khiến cổ họng tôi khô khốc, phải mất một lúc mới có thể lên tiếng.

“Đương nhiên là em đã ăn rồi. Anh buông em ra trước đi, em vào lấy canh giải rượu cho anh.”

Sở Kỳ tỏ rõ vẻ không hài lòng nhưng cuối cùng vẫn nới lỏng vòng tay đang giữ chặt eo tôi. Tôi thở phào, vừa định quay người đi về phía bếp thì phía sau chợt vang lên giọng nói kéo dài, mang theo men say: “Em cố tình lừa anh buông tay để chạy mất phải không? Anh biết mà, em ghét anh, chỉ muốn tránh anh càng xa càng tốt.”

Người uống say đều trở nên vô lý như vậy sao? Tôi lập tức quay đầu giải thích: “Anh đang nói linh tinh gì thế? Em chưa từng ghét anh.” Sở Kỳ nghe xong liền im lặng, còn tôi tranh thủ thoát khỏi sofa, nhanh chóng vào bếp múc một bát canh vẫn còn âm ấm.

Tôi nhìn bát canh trong tay mà thầm nghĩ, không biết thứ mình nấu có khiến người ta ngất đi hay không. Nếu Sở Kỳ uống xong có thể ngủ ngay thì càng tốt, ít nhất anh sẽ không tiếp tục nói ra những lời kỳ lạ khiến tôi chẳng biết phải đối phó thế nào.

Tôi cẩn thận đưa thìa canh đến trước miệng anh, chỉ mong anh uống xong rồi ngoan ngoãn đi ngủ. Nhưng Sở Kỳ lập tức nhíu mày, quay mặt sang chỗ khác, nhất quyết không chịu uống. Anh nhìn tôi chằm chằm rồi hỏi: “Em nói không ghét anh, vậy nghĩa là em thích anh sao?”

Tôi chỉ có thể gật đầu thuận theo: “Đúng vậy. Anh là anh trai em, lại đối xử tốt với em, đương nhiên em thích anh. Bây giờ uống canh được chưa?” Sở Kỳ không hề suy nghĩ, lập tức lắc đầu: “Không uống.”

Tôi cố nén ý định đặt mặc anh nằm đó, gượng gạo hỏi: “Vậy phải làm thế nào anh mới chịu uống?” Sở Kỳ cúi đầu suy nghĩ một lúc, sau đó ngẩng lên, đáp bằng giọng đương nhiên: “Em phải hôn anh một cái trước. Anh thấy những người chăm bệnh đều làm như thế.”

Tôi lập tức đặt bát canh xuống bàn rồi lùi về phía sau. Không uống thì thôi, một bát canh giải rượu cũng chẳng thể cứu nổi người đã say đến mức này. Nhưng thấy tôi kiên quyết từ chối, ánh mắt Sở Kỳ dần trở nên u tối, vẻ mặt không khác lúc tỉnh táo là bao, lời nói lại hoàn toàn trái ngược.

“Từ nhỏ chưa từng có ai dỗ dành anh. Mẹ mất sớm, cha dùng thủ đoạn ép anh đi đánh quyền đen. Người như anh, ngay từ khi sinh ra đã không xứng được ai quan tâm.”

Nghe đến đó, tôi lập tức mềm lòng, chỉ có thể lê từng bước quay lại trước mặt anh. Tôi siết chặt tay, dè dặt nhắc nhở: “Sau khi tỉnh rượu, anh không được gi//ết em để bịt miệng đâu đấy.”

Tôi lấy hết can đảm, nhanh chóng cúi xuống chạm môi lên má anh. Nhưng ngay đúng lúc ấy, Sở Kỳ đột nhiên quay đầu, khiến môi tôi trực tiếp áp lên môi anh. Cảm giác mềm mại mang theo hương rượu vang khiến đầu óc tôi trống rỗng, sau đó còn cảm nhận được đầu lưỡi ấm nóng của anh lướt qua, kèm theo một tiếng cười đầy thỏa mãn.

Trong khoảnh khắc đó, tai tôi như bị tiếng động nào đó lấp kín. Tôi không phân biệt được âm thanh trầm thấp ấy phát ra từ Sở Kỳ, hay chỉ là tiếng tim mình đang đập dữ dội như muốn phá tung lồng ngực.

Tôi lập tức bỏ chạy, dáng vẻ chẳng khác nào người vừa mất hết hồn vía.

Kể từ hôm ấy, tôi bắt đầu tìm mọi cách tránh mặt Sở Kỳ. Khi anh tan làm trở về, tôi liền giả vờ ra ngoài vui chơi. Đến khi anh đến công ty, tôi mới dám lén quay về phòng ngủ bù, cố gắng không để hai người chạm mặt nhau quá lâu.

Tôi không biết Sở Kỳ có còn nhớ chuyện xảy ra tối hôm đó hay không. Nhưng nhìn thái độ bình thường của anh, dường như chẳng có bất kỳ phản ứng nào, tôi đoán có lẽ anh đã quên sạch mọi chuyện sau khi tỉnh rượu.

Như vậy, chỉ còn mình tôi bối rối vì một nụ hôn thậm chí không thể gọi là nụ hôn ấy.

Tôi tức tối đấm liên tiếp vào chiếc gối ôm mềm trên sofa trong phòng VIP. Trong lòng vì Sở Kỳ mà rối tung, đáng giận nhất là người gây ra mọi chuyện lại hoàn toàn không hay biết gì, vẫn thản nhiên sống như thể đêm hôm đó chưa từng xảy ra.

Tôi vò mạnh mái tóc, không ngừng tự hỏi rốt cuộc bản thân đang tức giận điều gì.

Tư Tuyền vừa hát xong một bản tình ca, ngồi xuống bên cạnh nghỉ ngơi. Thấy tôi có biểu hiện khác thường, hắn lập tức lặng lẽ dịch sang chỗ khác, giữ khoảng cách rồi mới hỏi: “Sao vậy? Không theo đuổi được Giản Ninh nên cuối cùng phát điên rồi à?”

Tôi ngơ ngác nhìn hắn: “Chuyện này liên quan gì đến cô ta? Nhưng gần đây đúng là tao có chút phiền não.”

Không biết Tư Tuyền lấy đâu ra một cặp kính, đeo lên mặt rồi lập tức bày ra dáng vẻ thư sinh nghiêm túc, giọng nói cũng trở nên sâu xa: “Kể tao nghe thử.”

Nhìn bộ dạng chẳng khác nào thầy bói ngồi ngoài đầu cầu của hắn, tôi chỉ biết cười nhạt. Tuy hiểu rõ Tư Tuyền không đáng tin cậy nhưng tôi thật sự chẳng tìm được người nào thích hợp để tâm sự, bởi những người bạn khác còn đáng sợ hơn hắn nhiều.

“Chuyện là thế này, tao có một người bạn. Mày đừng nhìn tao bằng ánh mắt đó, bạn bè tao nhiều thế nào mày cũng biết rồi đấy.” Tôi dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Hôm trước bạn tao đi uống rượu với một người bạn khác, sau đó say quá nên hai người vô tình hôn nhau. Nghe buồn cười lắm phải không?”

Tôi cố gượng cười nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt sửng sốt của Tư Tuyền, tiếng cười vừa bật ra đã lập tức bị nuốt ngược trở vào.

“Sau đó, bạn tao cứ cảm thấy bồn chồn không yên. Cậu ta muốn tránh mặt người kia nhưng khi thật sự tránh được rồi lại thấy khó chịu, trong lòng vẫn muốn gặp người ta.”

Biểu cảm của Tư Tuyền lúc này chẳng khác gì vừa xem phải một bộ phim kinh dị. Tôi không còn đủ can đảm tiếp tục kể chi tiết, chỉ có thể ậm ừ hỏi: “Mày nghĩ bạn tao đang gặp vấn đề gì? Bây giờ nên làm thế nào?”

Tư Tuyền nhìn tôi bằng ánh mắt thất thần, như thể linh hồn vừa rời khỏi cơ thể: “Bạn của mày thích người ta rồi chứ còn sao nữa!”

Tôi lập tức hừ một tiếng đầy khinh thường: “Tao thích anh ta sao? Không đúng, tao đang nói bạn tao! Ý mày là bạn tao thích người bạn kia à? Hai người họ đều là đàn ông, làm sao có thể xảy ra chuyện đó? Hơn nữa người kia chắc chắn cũng không chấp nhận.”

Tư Tuyền thở dài, nhìn tôi rồi hỏi: “Vậy nếu người bạn kia chấp nhận thì sao?”

Nếu Sở Kỳ chấp nhận thì sao? Nếu Sở Kỳ cũng thích tôi thì thế nào?

Cũng thích?

Tôi lập tức đứng bất động tại chỗ, đầu óc như bị câu hỏi ấy đánh cho hoàn toàn tê liệt.

Xong rồi, hình như lần này tôi thật sự sắp không chống đỡ nổi nữa.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 6
Trọng Sinh Thức Tỉnh Tìm Tôi