Chương 7
Tôi còn chưa kịp tiêu hóa sự thật như sét đánh rằng mình đã thích Sở Kỳ thì bố, người đang ở nước ngoài dưỡng bệnh, đột nhiên gọi điện về. Vừa bắt máy, ông đã hỏi ngay: “Con còn nhớ tiểu thư nhà họ Bạch, Bạch Dung Dung không?”
Tôi cố lục tìm trong trí nhớ hồi lâu, cuối cùng mới mơ hồ nhớ ra hình ảnh một cô gái có gương mặt hiền lành. Trước đây cô thường theo cha đến nhà tôi chơi vài lần, vì thế tôi vẫn còn giữ được chút ấn tượng.
Giọng bố vang lên đầy vui vẻ qua điện thoại: “Nhà chúng ta sắp có chuyện vui rồi. Bố đang định để con bé đính hôn với Sở Kỳ.”
Tôi lập tức cao giọng chất vấn: “Đính hôn? Ai cho phép cô ta đính hôn với Sở Kỳ? Anh ấy đã đồng ý chưa?”
Bố có vẻ vô cùng khó hiểu: “Hai đứa trai tài gái sắc, tại sao lại không thể đính hôn? Dung Dung vừa xinh đẹp, gia thế lại tốt, tính tình cũng dịu dàng. A Kỳ chắc chắn sẽ không từ chối.”
Sau đó hai cha con còn nói thêm những gì, tôi gần như không nghe rõ, cũng chẳng thể nhớ nổi. Trong đầu tôi chỉ không ngừng lặp lại đúng một câu.
A Kỳ chắc chắn sẽ không từ chối.
Sở Kỳ thích cô ta sao? Hai người đã từng tiếp xúc với nhau chưa? Cô ta có nhắc anh ăn uống và nghỉ ngơi đúng giờ không? Có từng cõng anh về phòng khi anh say đến mức không thể đứng vững không?
Tôi tức giận cúp máy, mặc kệ tiếng gọi với theo của Tư Tuyền, lập tức lao ra xe rồi phóng thẳng về nhà. Tôi nhất định phải nghe chính miệng Sở Kỳ nói ra suy nghĩ thật sự của anh.
Bảy giờ tối, tôi dùng chìa khóa mở cửa, động tác vô thức chậm lại. Trên chùm chìa khóa treo một chú gấu nhỏ mua trong chuyến du lịch trước, còn chú sư tử cùng bộ đã được tôi tặng cho Sở Kỳ.
Sở Kỳ mặc bộ đồ ở nhà màu đen, đang ngồi xử lý công việc trong phòng khách. Anh vốn rất kén chọn kiểu dáng lẫn độ thoải mái của quần áo, phần lớn trang phục đều được đặt may riêng.
Từ ngày chuyển đến sống chung tôi cũng được hưởng ké không ít. Áo khoác, vest, thậm chí đồ lót, anh có món nào thì tôi gần như cũng có món ấy. Ngay cả bộ đồ mặc nhà giống hệt bộ anh đang mặc, tôi cũng sở hữu một bộ màu trắng cùng kiểu, chỉ khác kích cỡ.
Tôi không muốn anh chu đáo với bất kỳ ai khác như vậy, càng không muốn có người nào được anh dành cho sự ưu ái nhiều hơn tôi.
Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com
Sở Kỳ ngẩng đầu lên, trên gương mặt xuất hiện nét cười hiếm hoi: “Không tiếp tục trốn tránh anh nữa sao?”
Tôi giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, bước đến ngồi xuống đối diện anh rồi hỏi thẳng: “Anh sắp đính hôn rồi?”
Sở Kỳ chỉ đáp một tiếng “ừ”, dường như không có ý định giải thích thêm.
Tôi tức tối ném chùm chìa khóa xuống bàn. Âm thanh va chạm chói tai khiến anh nhướng mày nhìn sang: “Em đang giận chuyện gì?”
Tôi không trả lời, chỉ chăm chú nhìn thẳng vào anh: “Anh thích cô ta sao?”
Sở Kỳ bật cười, vẻ dịu dàng hiếm thấy hiện lên trên gương mặt. Anh tựa lưng vào ghế, bắt chéo chân trong tư thế thoải mái rồi đáp: “Anh đã đến tuổi kết hôn, cũng nên tìm một người thích hợp. Cô ấy là con một, gia đình có công ty và nhiều nguồn lực. Nếu kết hợp nhà chúng ta sẽ càng vững mạnh.”
Tôi lập tức đứng bật dậy: “Nhà họ Thời không thiếu tiền! Không cần anh dùng hôn nhân để mở đường. Cả đời phải ở bên người mình thích, hôn nhân không phải công cụ để trao đổi lợi ích!”
Nét cười trên mặt Sở Kỳ dần biến mất. Anh bình thản nói: “Nhưng gặp được người mình thích đã khó, khiến người ấy cũng thích mình lại càng khó hơn. Nếu vậy, thà chọn một người có giá trị còn hơn.”
Tôi không thể kiềm chế, tức giận hét lên: “Ý anh là bất kể ai mang lại lợi ích, anh cũng có thể cưới người đó sao?”
Sở Kỳ không nổi giận hay quát mắng như tôi tưởng, chỉ chậm rãi hỏi lại: “Thời Kha, em có biết mình đang nói gì không?”
Tôi bước thẳng đến trước mặt anh, cúi người kéo gần khoảng cách: “Sở Kỳ, vậy anh thấy em thế nào? Cô ấy có cha là tổng giám đốc, em cũng có tập đoàn gia tộc. Ở bên em, lợi ích em mang lại cho anh không hề ít hơn cô ấy. Em cũng không xấu, ra đường còn có rất nhiều cô gái theo đuổi. Nhà em giàu hơn nhà cô ấy, giá trị đem lại cũng lớn hơn. Còn tính cách…”
Tôi nghiến răng, tiếp tục nói: “Tính tình em có thể không tốt bằng cô ta nhưng có những chuyện cô ta tuyệt đối không làm được. Em biết nơi ngắm cảnh đêm đẹp nhất, biết tiệm bánh nào ngon nhất, biết anh ghét hành, hẹ và rau mùi, em còn biết…”
Sở Kỳ bất ngờ bật cười, đưa tay kéo tôi ngồi lên đùi anh. Trong đôi mắt đen sâu của anh phản chiếu rõ bóng dáng tôi, hơi thở quen thuộc nhanh chóng bao phủ lấy khoảng cách giữa hai người khi anh cúi đầu xuống.
“Thời Kha, em thật sự cho rằng anh sẽ say sao?”
Sau đó, tôi và Sở Kỳ chính thức ở bên nhau, còn bố tôi lại trở thành trợ thủ đắc lực nhất của cả hai.
Ông từng nói với tôi: “Từ nhỏ con đã không quá giỏi cũng chẳng quá kém, không thủ đoạn, cũng chẳng có năng lực đặc biệt, đầu óc đơn giản lại ngốc nghếch. A Kỳ nguyện ý chăm sóc con, sau này dù bố có ch//ết, ở dưới suối vàng cũng có thể yên lòng.”
Tôi lập tức “phui phui” mấy tiếng, không cho ông tiếp tục nói những lời xui xẻo, đồng thời cố tình chuyển sang chuyện khác: “Nhưng bố à, bố đúng là quá thức thời. Hai đứa bọn con đều…”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, giọng bố bỗng trở nên trầm xuống, còn mang theo sự nghiêm khắc hiếm thấy: “Người thường vốn không có tội nhưng mang ngọc quý trong người lại trở thành có tội. Nhà họ Thời cây cao đón gió, bố không mong con cháu đầy đàn, cũng không tham gia tộc hưng thịnh đến mức nào. Bố chỉ hy vọng con có thể bình an, khỏe mạnh và hạnh phúc sống hết một đời.”
Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay, nhất thời không biết nên nói gì.
“A Kỳ thật lòng thích con, hơn nữa đã bắt đầu từ rất lâu rồi. Bố biết tình cảm của nó nên mới dám giao toàn bộ những thứ này cho nó. Tình trạng sức khỏe của bố, bản thân bố hiểu rõ nhất. Cho dù cố gắng thế nào cũng chẳng thể sống thêm được bao nhiêu năm, dù có khỏe mạnh đi nữa, bố còn có thể ở bên con bao lâu?”
Giọng ông chậm lại: “Vì vậy, đây cũng là sự ích kỷ của bố. A Kỳ thật sự đã phải chịu quá nhiều khổ cực…”
Khi Sở Kỳ tan làm trở về, anh nhìn thấy một bóng người đang đứng bồn chồn trước bàn ăn.
Anh bước đến như thường lệ, hôn lên người bạn trai nhỏ mà mình yêu quý sau đó dưới ánh mắt đầy mong chờ của đối phương, anh rửa tay rồi ngồi xuống dùng bữa.
Người bạn trai nhỏ dùng giọng điệu vui vẻ hỏi hôm nay đồ ăn có ngon không.
Sở Kỳ lập tức gật đầu, đem toàn bộ vốn từ khen ngợi tích góp cả đời ra sử dụng, chỉ âm thầm cảm thấy khó hiểu.
Tại sao món nào bé con nhà anh nấu cũng phảng phất mùi canh giải rượu vậy nhỉ?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận