Chương 8

Chuyện tôi và Sở Kỳ ở bên nhau chưa từng được che giấu. Nhờ lời chúc phúc công khai của tổng giám đốc Thời, không một ai dám bàn tán sau lưng chúng tôi. Ngay cả người làm cha còn không phản đối, những người ngoài cuộc lại càng chẳng có tư cách lên tiếng.

Tôi vốn cho rằng những ngày sau đó sẽ cứ bình yên trôi qua, nào ngờ mình đã quá chủ quan. Đến khi bị người ta trùm bao tải rồi đánh ngất, tôi mới chợt nhớ ra một chuyện quan trọng: Hôm nay chính là ngày Sở Kỳ bỏ m//ạng trong kiếp trước.

Bên trong bến tàu, ánh mắt Giản Ninh đã gần như mất hết lý trí. Khác với kiếp trước, lần này cô ta không tự trói mình bên cạnh tôi. Có lẽ khi tình cảm không còn, cô ta cũng chẳng cần dựng thêm vở kịch cùng chung hoạn nạn.

Bạc Uẩn ngồi bên cạnh Giản Ninh, hai bàn tay họ siết chặt lấy nhau, tình cảm thể hiện rõ đến mức khiến người khác phát ngán. Quả nhiên là một đôi uyên ương điên rồ.

“Thời Kha, cậu thật sự khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác.” Giản Ninh trừng mắt về phía tôi, sự căm hận khiến gương mặt vốn thanh tú trở nên dữ tợn.

Tôi dịch người, cố tìm một tư thế ngồi dễ chịu hơn. Nếu không có hai kẻ này, lúc này tôi có lẽ đang chơi bài với Tư Tuyền ở bên ngoài. Đợi Sở Kỳ tan làm đến đón, hai chúng tôi sẽ tìm một quán ngon nào đó dùng bữa.

Nếu anh về sớm, chúng tôi còn có thể ghé siêu thị mua nguyên liệu, sau đó nấu món tôi đang thèm. Sở Kỳ nấu ăn rất ngon, còn đồ tôi làm lúc nào cũng mang một mùi vị kỳ quặc khó diễn tả.

Hay là đón Trương ma ma từ biệt thự sang đây? Dù bố hiếm khi về nhà, tôi cũng không biết bà có tiện chuyển qua hay không. Chỉ nghĩ đến món bò ngâm ớt bà làm, tôi đã thấy thèm đến khó chịu.

Giản Ninh bất ngờ bóp mạnh mặt tôi, móng tay sắc nhọn cào vào da đau rát. Tôi liếc sang Bạc Uẩn, cố ý nói bằng giọng trêu ngươi: “Này công tử Bạc, vợ anh đang sờ mặt tôi đấy. Hai chân không thể cử động đúng là bất tiện, chỉ có thể ngồi nhìn cô ta muốn làm gì thì làm thôi nhỉ?”

Giản Ninh lập tức giáng cho tôi một cái tát. Cú đánh mạnh đến mức chính bàn tay cô ta cũng run lên. Bạc Uẩn lạnh lùng lên tiếng: “Ninh Ninh, đừng làm bẩn tay. Giữ hắn lại còn có tác dụng, lát nữa hắn sẽ chẳng còn sức mà kêu đâu.”

Tôi nhìn Giản Ninh quay trở lại bên cạnh Bạc Uẩn rồi phất tay ra hiệu. Mấy gã đàn ông có vẻ mặt hung dữ lập tức tiến lên chắn trước mặt tôi, như thể lo rằng một người bị trói chặt từ đầu đến chân như tôi vẫn có thể chạy thoát.

Bị quấn kín chẳng khác nào chiếc bánh chưng, tôi chỉ có thể cụp mắt, cố che giấu sự sốt ruột trong lòng. Tôi không muốn ch//ết, càng không muốn Sở Kỳ phải ch//ết.

Tôi tuyệt đối không thể chấp nhận một kết cục mà hai chúng tôi không thể ở bên nhau.

Không biết đã trôi qua bao lâu, bên ngoài đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc: “Thời Kha đâu?”

Giản Ninh lớn tiếng hỏi: “Sở Kỳ, một mình anh đến đây sao?”

Qua khe hở giữa những người đang đứng chắn trước mặt, tôi nhìn thấy Sở Kỳ từ tốn đặt chiếc vali xuống đất rồi giơ hai tay lên, tỏ ý không phản kháng. Anh không nhìn bất kỳ ai khác, chỉ lặp lại câu hỏi: “Thời Kha đâu?”

Giản Ninh hất cằm ra hiệu. Tôi lập tức bị người ta xách lên như một con gà con rồi ném thẳng về phía trước mặt Sở Kỳ.

May nhờ nhiều năm ăn chơi mà mắt vẫn chưa bị cận, tôi nhìn thấy rõ sự lạnh lẽo thoáng qua trên gương mặt anh khi phát hiện vết bầm trên má tôi.

Đừng hỏi tôi sát khí trông như thế nào. Khi biết Tư Tuyền từng dạy tôi cách xin lỗi mà đứa con gái nào cũng dùng, tôi cũng từng nhìn hắn bằng ánh mắt chỉ muốn bóp c//hết tại chỗ.

Theo tôi, đó chính là sát khí.

Giản Ninh lại bật ra tiếng cười lạnh lẽo chẳng khác nào mụ phù thủy trong phim. Tôi còn đang lo rằng thế giới này sắp bị cô ta thống trị thì một gã đàn ông bất ngờ lao tới, kéo tôi khỏi tay người đang giữ rồi đẩy mạnh về phía Sở Kỳ.

“Tôi đổi ý rồi. Ban đầu tôi chỉ muốn Sở Kỳ biến mất khỏi thế gian nhưng Thời Kha, anh khiến tôi buồn nôn đến mức không muốn giữ lại nữa. Hai người khi sống đã thành một đôi, vậy ch//ết cũng nên ch//ết cùng nhau.”

Lời vừa dứt, cô ta lập tức định ra lệnh xử lý cả hai chúng tôi.

Ngay trong khoảnh khắc nguy cấp ấy, những thùng hàng đang chất kín bến tàu bỗng rung chuyển dữ dội.

Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com

Giản Ninh hoảng hốt quay sang nhìn Bạc Uẩn. Một gã đàn ông gầy gò đứng gần đó run rẩy nói: “Bên trong toàn là hàng cấm dùng để vu khống nhà họ Thời. Tại sao đột nhiên lại có động tĩnh?”

Các khoang hàng gần như đồng loạt bật mở từ bên trong. Những người ẩn nấp sẵn nhanh chóng bước ra, lập tức triển khai thành một vòng vây kín kẽ.

“Không được cử động! Chúng tôi là cảnh sát!”

Sở Kỳ nhìn Giản Ninh bằng ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một kẻ đã c//hết: “Tôi từng nói rồi, các người đừng mong lấy được dù chỉ một phần lợi ích từ bến cảng. Bây giờ, tôi sẽ chặt đứt toàn bộ những bàn tay đã nhúng vào chuyện này.”

Đến khi Giản Ninh và Bạc Uẩn buộc phải buông vũ khí, tôi mới thở phào: “Đến thời khắc sống còn, quả nhiên vẫn phải tin tưởng các chú cảnh sát.”

Sở Kỳ vòng tay ôm lấy eo tôi, đầu ngón tay cẩn thận chạm lên vết sưng trên má, trong mắt hiện rõ sự đau lòng: “Còn có anh nữa.”

Trên đường trở về, tôi tò mò hỏi trong chiếc vali kia chứa thứ gì. Sở Kỳ bỗng nhiên im lặng, không chịu trả lời.

Tôi nhớ ở kiếp trước, trong vali dường như có tiền chuộc và một con dao. Sở Kỳ có thể chọn cầm tiền bỏ trốn, cũng có thể dùng da//o gi//ết tôi nhưng cuối cùng anh lại chọn một con đường khác.

Anh dùng con dao ấy tự sát, đổi lấy mạng sống cho tôi.

Tôi lén mở chiếc vali đặt dưới chân. Bên trong quả nhiên vẫn là tiền và dao.

Tôi nhìn chằm chằm hai thứ ấy, cổ họng nghẹn lại: “Chẳng phải chúng ta đã thống nhất không mang theo đồ nguy hiểm sao? Cảnh sát đã mai phục sẵn, bọn họ căn bản không thể làm gì được anh.”

Sở Kỳ lập tức kéo tôi vào lòng. Bàn tay đặt bên eo tôi khẽ run, giọng nói cũng mất đi sự bình tĩnh thường ngày: “Anh sợ. Anh sợ sẽ xuất hiện chuyện ngoài dự tính.”

Mắt tôi nóng lên, bàn tay siết chặt ve áo anh: “Nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì sao?”

Sở Kỳ nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, cúi xuống hôn đi giọt nước mắt vừa lăn khỏi mắt: “Em biết anh sẽ lựa chọn thế nào mà.”

Tôi vùi sâu hơn vào vòng tay anh, một lúc sau mới lên tiếng: “Sở Kỳ, anh… chúng ta kết hôn đi.”

Vòng tay Sở Kỳ siết chặt hơn: “Được.”

Tôi lập tức ngẩng đầu: “Anh còn chưa cầu hôn em!”

“Em thích kiểu cầu hôn nào?”

“Chuyện đó mà cũng cần em chỉ dẫn sao?”

Sở Kỳ suy nghĩ rồi nghiêm túc đáp: “Vậy mỗi ngày anh sẽ cầu hôn em bằng một cách khác nhau. Khi nào em gặp được cách mình thích nhất thì hãy đồng ý.”

Tôi ngạc nhiên hỏi: “Anh có nhiều cách đến vậy sao?”

“Từ ngày bắt đầu thích em, anh đã tưởng tượng vô số lần về cảnh chúng ta thật sự ở bên nhau.”

Giọng anh chậm lại, trong mắt hiện lên cảm xúc khó giấu: “Trước kia anh chỉ dám coi đó là ảo tưởng. Không ngờ cuối cùng lại thật sự được như mong muốn.”

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 8
Trọng Sinh Thức Tỉnh Tìm Tôi