Chương 1
Ta siết chặt tờ hỷ báo do quan sai đưa tới, bàn tay vô thức đặt lên chiếc bụng đã nhô cao. Chẳng lẽ ta sắp phải nhận cơm hộp thật sao? Có thể mọi chuyện chỉ là trùng tên nhưng từ tên thị trấn, triều đại cho đến từng chi tiết xung quanh đều giống hệt. Tất cả như đang nhắc nhở rằng ta đã xuyên vào đúng cuốn tiểu thuyết ấy.
Ta vuốt ve bụng mình, nghĩ đến đứa trẻ sắp chào đời liền quyết định phải trốn đi trước. Nếu không có chuyện gì xảy ra, tướng công đương nhiên sẽ quay lại tìm ta. Ta không dám chậm trễ, lập tức thu dọn một tay nải nhỏ, định lợi dụng màn đêm rời khỏi trấn.
Nào ngờ tên lưu manh Bàng Tam đột nhiên xông vào phòng, vừa nhìn thấy ta đã cười nói: “Thẩm gia tiểu nương tử, tướng công nhà ngươi sắp phát tài rồi…” Đại Hoàng ngoài sân hoàn toàn không có động tĩnh, ta lập tức nhận ra có điều bất thường, vừa lùi lại vừa hỏi: “Bàng Tam, nếu ngươi đã biết chuyện, sao còn không mau trốn đi?”
Bàng Tam bật cười lớn: “Chỉ cần ngươi ch//ết, nhân chứng sẽ không còn. Huống hồ hiện tại có người muốn lấy mạng ngươi, vị tướng công kia chưa chắc đã mong ngươi sống sót. Ngươi cũng hiểu mà, vinh hoa phú quý nơi kinh thành luôn có thể khiến lòng người thay đổi.”
Tim ta lập tức thắt lại. Thực ra sâu trong lòng, ta vẫn còn trông đợi vào tướng công, luôn tin rằng hắn sẽ không phụ bạc mình. Thế nhưng khi lời ấy được nói ra từ miệng người khác, cảm giác bất an vẫn nhanh chóng siết chặt lồng ngực.
Ta cố giữ bình tĩnh: “Tướng công nhà ta có tính khí thế nào, ngươi là người hiểu rõ. Chàng chắc chắn đang trên đường trở về. Cho dù ta có ch//ết, những chuyện ngươi đã làm cũng nhất định sẽ phải trả giá.”
Một tia hoảng loạn thoáng qua trong mắt Bàng Tam. Hắn lập tức sa sầm mặt: “Tiểu nương tử, những lời này của ngươi chỉ khiến bản thân ch//ết nhanh hơn mà thôi.”
Bàng Tam giận dữ lao về phía ta. Ta lập tức vung số bột thuốc đã chuẩn bị sẵn, khiến hắn ôm mắt gào thét, hai tay vung loạn trong không trung muốn bắt lấy ta. Nhưng căn phòng quá chật, ta lại mang thai, không thể tránh né kịp thời nên vẫn bị hắn tóm được, ấn mạnh xuống cạnh giường.
Bàng Tam vừa chửi rủa vừa ghì chặt lấy ta. Trong cơn sợ hãi và hoảng loạn, ta rút cây trâm bạc trên tóc, nhắm mắt đâm liên tiếp về phía hắn. Tiếng chửi rủa đột nhiên im bặt, bàn tay đang giữ lấy ta cũng dần mất hết sức lực, cả người hắn nặng nề đổ xuống.
Ta vội mở mắt, dùng hết sức đẩy Bàng Tam lăn khỏi giường. Trên cổ hắn xuất hiện hai lỗ máu đỏ lòm, m//áu vẫn không ngừng trào ra. Ta hoảng sợ ném cây trâm sang một bên, kéo chăn phủ lên thi thể rồi xách tay nải chạy khỏi trấn Tuế Vân.
Đầu óc ta rối như tơ vò, đến khi nhận ra thì đã chạy sâu vào trong núi.
Vừa bước vào rừng, ta quay đầu nhìn lại, từ xa đã thấy căn nhà nhỏ từng thuộc về ta và tướng công chìm trong biển lửa. Ngọn lửa bốc cao, thiêu rụi mọi thứ, cũng cắt đứt hoàn toàn đường quay về của ta.
Ta thật sự không thể trở về nữa.
Ta đã gi//ết người.
Ánh trăng trong rừng rất sáng nhưng tâm trí ta hỗn loạn, mỗi bước chân đều không vững. Ta liên tục tự nhắc nhở rằng người bị gi//ết là kẻ xấu, rằng ta chỉ tự vệ chính đáng, cố dùng những lời ấy để giữ bản thân không sụp đổ.
Mãi đến khi suýt vấp ngã, ta mới miễn cưỡng tỉnh táo lại. Dưới gốc cây lớn có một nam tử đang tựa lưng, phần ngực trúng tên, đôi chân dài duỗi ra khiến ta vấp phải, đau đến mức suýt ngã nhào.
Người nọ đang sốt cao, miệng liên tục nói mê, lúc kêu nóng, lúc lại than lạnh. Nghĩ đến thời đại này ngay cả thuốc kháng viêm cũng không có mà mũi tên gần như xuyên qua ngực, e rằng người này lành ít dữ nhiều.
Sau khi xuyên không, phụ thân của ta ở thế giới này vốn là một lang y hành tẩu, từng đưa ta đi khắp nơi. Nhờ vậy, ta cũng học được không ít y thuật từ ông. Mãi đến khi ta thích Thẩm Từ An rồi gả cho hắn, phụ thân mới tiếp tục lên đường vân du.
Ta lấy viên Bách Thanh Hoàn mà phụ thân để lại, nhét một viên vào miệng người nọ, trong lòng liên tục cầu mong thuốc có tác dụng. Cảm giác phải cứu người khiến ta tạm quên đi nỗi sợ hãi vì vừa gi//ết Bàng Tam.
Ta nhìn xuống vết thương trên ngực y, thấy máu vẫn không ngừng rỉ ra, lập tức đi tìm những loại cỏ có tác dụng cầm máu, thanh nhiệt và giải độc ở gần đó. Khi ta vừa cởi áo y để xử lý vết thương, người nọ bỗng mở mắt, ánh nhìn đã tỉnh táo hơn đôi chút.
“Cô nương đang làm gì?”
Y không còn sức phản kháng, chỉ có thể để mặc ta đắp thảo dược lên vết thương. Ta không ngẩng đầu, bình thản đáp: “Cứu ngài.”
Xử lý xong, ta ngồi tựa vào gốc cây bên cạnh. Không hiểu vì sao, lúc ấy ta lại chẳng còn cảm thấy sợ hãi. Đêm hôm đó trong núi cũng yên tĩnh khác thường, không có bất kỳ dã thú nào xuất hiện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận