Chương 2

Đến khi trời vừa hửng sáng, ánh nắng xuyên qua những kẽ lá rơi xuống mặt, người nọ mới hoàn toàn tỉnh táo và lấy lại được đôi chút sức lực. Ta nhìn y đầy mong đợi: “Ngài tỉnh rồi, tạ ơn trời đất. Có thể đứng dậy không? Chúng ta phải rời khỏi khu rừng này, nếu không ngài sẽ ch//ết ở đây.”

Người nọ chống một tay xuống đất, nhíu mày cố đứng lên, nhưng vừa thẳng người đã lảo đảo. Ta lập tức tiến đến đỡ lấy y. Giọng y trầm thấp và suy yếu: “Đa tạ.”

Ánh mắt y dừng lại trên chiếc bụng đã nhô cao của ta. Ta nhìn y rồi nói: “Nếu không rời khỏi đây, e rằng sẽ thành một xác hai mạng.”

Người nọ ngẩng đầu nhìn trời, giọng nói vẫn khàn đặc: “Đi thôi.”

Trên đường, ta lại cho y uống thêm một viên thuốc, chỉ sợ y ch//ết giữa rừng. May mắn thay, không lâu sau đã có một đội người cưỡi ngựa xông vào, vừa nhìn thấy y liền đồng loạt hô lớn: “Tướng quân!”

Ta cũng được đưa theo về một phủ đệ trong thành Nguyên Hà. Cơ thể đã mệt lả, vừa đặt lưng xuống giường ta liền ngủ thiếp đi. Ta nghĩ mình đã cứu người nọ một mạng, chắc y sẽ không quay lại lấy mạng ta.

Khi ấy, ta hoàn toàn không biết bản thân đã vô tình cắt ngang cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa nam nữ chính.

Ta ngủ mê man suốt hai ngày. Vừa tỉnh lại, một cô bé đứng ngoài phòng đã vui mừng hét lớn: “Tỉnh rồi, tỉnh rồi! Ân công tỉnh rồi!”

Ta mở cửa bước ra, lập tức nhìn thấy người mình đã cứu hôm ấy đang khoác áo choàng đứng bên ngoài. Giọng nói của y không còn khàn đặc mà trở nên trong trẻo, lạnh và dễ nghe: “Ân công tỉnh rồi sao?”

Ta kinh ngạc nhìn y: “Sao ngài hồi phục nhanh như vậy?”

Cô bé bên cạnh lập tức nói: “Tướng quân của chúng ta vẫn chưa khỏi hẳn đâu. Chỉ vì nghe tin cô nương tỉnh lại nên mới vội đến đây.”

Lúc này ta mới biết mình đang ở trong viện của tướng quân, thậm chí căn phòng còn nằm ngay sát phòng y.

“Tướng quân?”

Chẳng lẽ âm sai dương thác, ta lại cứu đúng nam chính?

Người nọ chắp tay hành lễ: “Tại hạ là Triển Vân Diễn, đa tạ… đã ra tay cứu giúp. Chỉ cần không trái đạo nghĩa, ân công có bất cứ yêu cầu gì đều có thể nói.”

Dường như y không biết nên xưng hô với ta thế nào, nói đến giữa chừng liền dừng lại, ánh mắt bất giác rơi xuống bụng ta.

Người này quả nhiên chính là nam chính!

“Ta họ Liễu, ngài không cần gọi ta là ân công. Hiện tại ta thật sự không còn nơi nào để đi. Ta biết một chút y thuật, chỉ mong có thể tạm trú ở chỗ tướng quân, đợi thuận lợi sinh con…”

Thấy ta không hề nhắc đến tướng công, Triển Vân Diễn cũng không truy hỏi, chỉ bảo ta cứ yên tâm ở lại.

Sang ngày hôm sau, có một nữ tử tìm tới, nói muốn gặp ta. Vân Kiều là đứa trẻ được Triển Vân Diễn nhặt về từ vài năm trước, năm nay mới mười tuổi. Con bé ghé sát lại, nói rằng nữ tử ngoài cửa không hề bình thường.

“Hôm trước nàng ta đã tới rồi, còn nói có thể cứu tướng quân và giải độc cho ngài ấy. Nhưng tướng quân căn bản không trúng độc, hơn nữa chuyện ngài ấy bị thương, tại sao nàng ta lại biết?”

“Thái độ còn vô cùng hống hách, bắt chúng ta phải lập tức mở cửa cho vào. Hôm nay nàng ta lại nói quen biết tỷ, nhất quyết đòi gặp tỷ.”

Nghe đến đây, ta lập tức hiểu ra. Nàng ta đâu phải tới gặp ta mà chỉ muốn tìm cách vào phủ.

Trong nguyên tác, nữ chính cũng là người xuyên không. Trên đường đào hôn, nàng ta tình cờ cứu được nam chính. Mối quan hệ giữa hai người được xây dựng từ ân cứu mạng ấy, không ngờ hiện tại công lao lại bị ta vô tình giành mất.

Triển Vân Diễn lạnh lùng nói: “Không cần gặp. Người này có ý đồ bất chính.”

Ta lo bản thân đã làm thay đổi cốt truyện, khiến nam chính mất đi thê tử, sau này không thể lập nên thiên thu bá nghiệp. Vì vậy, ta quyết định gặp nữ chính để giải thích rõ hiểu lầm.

Nào ngờ vừa gặp mặt, nàng ta đã mở miệng: “Ta thật là san-kiu luôn đó. Ngươi từ đâu chui ra vậy, còn dám hớt tay trên của lão nương?”

Ta bước vào phòng, cởi áo choàng xuống. Nữ chính lập tức nhìn chằm chằm vào bụng ta: “Hảo hán, có con luôn rồi sao? Rõ ràng đã nói là một đối một, song khiết, kết thúc viên mãn cơ mà?”

Ta đứng sững nhìn vị đồng hương trước mặt. Trong nguyên tác, nữ chính được miêu tả là người dũng cảm, quyết đoán, không ngờ ngoài đời lại mang dáng vẻ thế này.

Nữ chính tiếp tục nói: “Được rồi, đừng giả vờ nữa. Ngươi và Triển Vân Diễn không phải chính duyên, tiếp tục ở bên y chỉ có con đường ch//ết. Ngươi có biết định luật nữ chính thơm lây không? Ngươi là nhân vật qua đường ở đâu, lại dám cướp vị trí của ta?”

Hình tượng nữ chính cao đẹp trong lòng ta lập tức sụp đổ một phần. Ta đành lên tiếng ngắt lời: “Có phải ngươi đã hiểu lầm gì rồi không?”

Nữ chính lúc này mới chịu hỏi: “Ngươi và Triển Vân Diễn có quan hệ gì?”

Ta bình tĩnh đáp: “Đứa trẻ trong bụng ta không phải của Triển tướng quân. Còn những chuyện ngươi vừa nói rốt cuộc là gì?”

Nữ chính lập tức giả ngốc: “À, đều là hiểu lầm, hiểu lầm cả thôi.”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 2
Niệm Nô Kiều