Chương 5

Mấy ngày sau, Lâm Chiêu Nguyệt nhìn ta, giọng đầy chê bai: “Tân khoa Trạng nguyên Thẩm Từ An quả nhiên chẳng phải hạng người tốt đẹp gì.” Ta im lặng không đáp, còn Vân Kiều lại lập tức lộ vẻ tò mò, chăm chú chờ nàng ta nói tiếp.

“Hắn lại cho người đào mộ của cố thê. À không, nghe nói người nằm trong mộ chẳng phải cố thê mà chỉ là biểu muội. Trùng hợp hơn nữa, vị biểu muội ấy còn có tên giống hệt ngươi, cũng gọi là Liễu Văn Sênh.”

Vân Kiều lập tức tỏ vẻ khinh thường: “Vị Trạng nguyên công ấy sắp cưới thiên kim nhà Triệu Tể tướng rồi, chẳng lẽ vì vui quá nên hóa điên sao? Triệu Tể tướng cũng đâu phải người tốt, ngày nào cũng tìm cách chèn ép tướng quân nhà chúng ta.”

Ánh mắt Lâm Chiêu Nguyệt liên tục đảo qua đảo lại trên người ta, rõ ràng đang suy đoán điều gì đó. Đúng lúc ấy, Triển Vân Diễn nhận được thánh lệnh điều động tới Tây Kỳ, dẫn quân dẹp loạn và đánh lui quân khởi nghĩa.

Ta vốn đang do dự không biết có nên ở lại đây chờ phụ thân trở về hay không nhưng Triển Vân Diễn lại hy vọng ta cùng y đến Tây Kỳ. Y nhìn ta, nghiêm túc nói: “Để nàng ở lại đây một mình, ta thật sự không yên tâm. Suy nghĩ nhiều lần, ta vẫn muốn hỏi nàng có nguyện ý cùng ta tới Tây Kỳ không?”

Ban đầu ta không muốn đi nhưng Triển Vân Diễn lại nói thêm: “Thẩm Từ An đang sai người tìm kiếm khắp các châu huyện lân cận. Không rõ vì nguyên nhân gì nhưng xem ra hắn nhất định phải tìm được người ấy.”

Ta không dám nghĩ Thẩm Từ An có đang tìm mình hay không, càng không muốn biết hắn tìm ta để làm gì. Điều duy nhất ta chắc chắn là mình không muốn gặp lại hắn.

Trên đường đến Tây Kỳ, mỗi khi đi ngang qua các bộ lạc, người đứng đầu nơi đó đều muốn dâng mỹ nhân cho Triển Vân Diễn. Mỗi lần như vậy, vị đại tướng quân lạnh lùng kia lại bày ra vẻ đáng thương, quay sang nói với ta: “Liễu tỷ tỷ, chuyện này chỉ có thể nhờ nàng.”

Thế là ta phải bế Hoài Ý, đi bên cạnh Triển Vân Diễn dạo một vòng quanh bộ lạc. Dần dần, ngay cả Hoài Ý cũng thỉnh thoảng bập bẹ gọi y hai tiếng “cha cha”.

Ta lập tức bịt miệng thằng bé: “Phải gọi là tướng quân!”

Không ngờ đứa trẻ bé xíu ấy chẳng bao lâu sau đã có thể hùng hồn nói: “Cha ta là tướng quân…”

Số lần ta phải đóng giả phu nhân của Triển Vân Diễn nhiều đến mức ngay cả các tướng sĩ trong doanh trại cũng quen miệng gọi chúng ta là “Liễu phu nhân” và “tiểu công tử”. Ta liên tục xua tay giải thích nhưng ai nấy đều vội vàng làm việc, chẳng mấy người chịu nghe.

Ta nhìn Triển Vân Diễn: “Tướng quân, cách gọi này không thích hợp.”

Triển Vân Diễn lại đáp bằng vẻ đương nhiên: “Mạng của ta vốn là do nàng cứu. Hoài Ý là con của nàng, vậy cũng có thể coi là con của ta.”

Trong đầu ta lập tức hiện lên vô số dấu hỏi. Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là nhận ơn một giọt nước, báo đáp bằng cả dòng suối trong cổ văn sao?

Lâm Chiêu Nguyệt tức tối kéo ta sang một bên: “Triển Vân Diễn bị mù à? Một đại mỹ nhân như ta đứng ngay trước mặt mà y cũng không thèm để ý!”

Lâm Chiêu Nguyệt thật sự đã bắt đầu sốt ruột. Nàng ta vốn được ta yêu cầu đưa theo, dù sao cũng là nữ chính trong nguyên tác, ta vẫn hy vọng cốt truyện có thể quay lại đúng quỹ đạo.

Ta bất đắc dĩ vỗ tay nàng ta: “Hiện giờ tâm trí y đều đặt vào chiến sự, đương nhiên chẳng có thời gian nghĩ đến chuyện tình cảm nam nữ.”

Không ngờ câu nói ấy lại như đánh thức Lâm Chiêu Nguyệt. Nàng ta lập tức chạy vào trướng của Triển Vân Diễn, tự tiến cử bản thân làm quân sư, còn viết lại một cuốn Tôn Tử Binh Pháp để chứng minh tài học.

Kết quả cuối cùng vẫn bị người ta đuổi ra ngoài.

Đến khi chúng ta chuyển vào phủ tướng quân ở Tây Kỳ, Hoài Ý đã hơn một tuổi. Ta nuôi vài con gà con trong sân làm bạn với thằng bé, mỗi ngày nó đều chập chững đuổi theo chúng, vui đến mức chẳng chịu ngồi yên.

Triển Vân Diễn hiếm khi có thời gian rảnh trở về. Đôi mày vốn luôn nhíu chặt của y chỉ giãn ra khi nhìn thấy Hoài Ý bị đàn gà con vây quanh mổ vào vạt áo. Y bước tới bế thằng bé lên, giọng đầy vui vẻ: “Quả nhiên là nhi tử ngoan của cha.”

Lâm Chiêu Nguyệt đứng bên cạnh bật cười, sau đó hiến kế thủy chiến cho Triển Vân Diễn. Trùng hợp thay, kế sách ấy lại giống hệt trận pháp mà y vừa cùng các tướng sĩ nghiên cứu để triển khai.

Đến khi ta biết chuyện, Lâm Chiêu Nguyệt đã bị Triển Vân Diễn ra lệnh giam lỏng.

Vân Kiều tỏ vẻ như đã sớm đoán được: “Ta đã nói người này có gì đó rất kỳ lạ mà. Tỷ xem, đến cả chuyện cơ mật trong quân doanh nàng ta cũng biết, chắc chắn là đã nghe lén.”

Ta chỉ có thể đưa tay đỡ trán, bắt đầu nghi ngờ sâu sắc tuyến tình cảm giữa nam nữ chính.

Ta định đi cầu xin cho Lâm Chiêu Nguyệt nhưng Triển Vân Diễn đã dẫn quân xuất chinh, chuẩn bị giành lại Trường Nguyên ở Tây Kỳ. Ta không có quyền thả người, chỉ đành sai người mỗi ngày mang thêm chút thức ăn tới cho nàng ta.

Ta cùng Vân Kiều ở lại phủ đệ Tây Kỳ, ngày ngày chăm sóc Hoài Ý. Một hôm, binh sĩ ngoài cửa vào bẩm báo: “Liễu phu nhân, Vân tiểu thư, bên ngoài có Giám quân Đô thống tới bái phỏng.”

Trước lúc xuất chinh, Triển Vân Diễn đã giao quyền quản lý phủ viện cho ta, còn căn dặn thuộc hạ mọi việc đều phải nghe theo sự sắp xếp của ta.

Vân Kiều khó hiểu hỏi: “Tướng quân đã dẫn quân ra trận, hiện tại đâu có ở trong phủ?”

Binh sĩ đáp: “Giám quân Đô thống nói muốn tạm trú tại phủ chúng ta, đợi tướng quân trở về.”

Tiểu tướng sĩ nhìn ta, có phần do dự: “Phu nhân, tốt nhất vẫn nên mời người vào. Nếu khiến Giám quân bất mãn, người chịu thiệt cuối cùng vẫn là tướng quân cùng các tướng sĩ ngoài chiến trường.”

Ta gật đầu: “Sau này chuyện tiếp đón cứ giao cho ngươi xử lý.”

Vân Kiều còn nhỏ nhưng lòng hiếu kỳ lại lớn. Con bé kéo tay ta, nhất quyết đòi đi nhìn trộm vị Giám quân kia, trên đường còn lẩm bẩm: “Thông thường những người làm Giám quân đều là phường cáo già, nhìn qua đã biết không phải người tốt.”

Đến khi tận mắt nhìn thấy vị Giám quân Đô thống ấy, ta mới biết con bé nói không sai.

Quả nhiên chẳng phải người tốt, bởi người tới chính là Thẩm Từ An.

Vân Kiều mới mười hai tuổi đã đứng bên cạnh cảm thán: “Người này trông đẹp thật đấy.”

Đúng là tam quan chạy theo ngũ quan.

Ta đưa tay gõ lên đầu con bé một cái.

Trong nguyên tác chưa từng nhắc đến việc Thẩm Từ An tới Tây Kỳ đảm nhiệm chức Giám quân. Ta lập tức tránh đi, không muốn chạm mặt hắn. Dù trong lòng vẫn còn oán hận, ta lại chẳng muốn thực sự gặp lại người ấy.

Ta tự hỏi nếu gặp mặt, bản thân nên gào lên chất vấn, hay đứng trên đỉnh cao đạo đức mà chỉ trích hắn? Hoặc nhân lúc hắn đang ở địa bàn của mình, âm thầm tiễn hắn lên đường luôn cho xong.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 5
Niệm Nô Kiều