Chương 4

Sau đó phụ thân lại muốn tiếp tục đi nơi khác. Ta đột nhiên cảm thấy vô cùng lưu luyến nên tới từ biệt Thẩm Từ An. Sắc mặt hắn lập tức thay đổi nhưng từ đầu đến cuối không nói thêm điều gì.

Mãi đến khi chúng ta rời khỏi trấn Tuế Vân, Thẩm Từ An mới đeo rương sách, thở không ra hơi đuổi theo. Gương mặt hắn đỏ bừng, giọng nói cũng đầy căng thẳng.

“Văn Sênh, Liễu tiên sinh, ta cũng muốn đi khắp nơi mở mang kiến thức. Không biết có thể…”

Phụ thân nhìn ánh mắt chờ mong của ta, cuối cùng chỉ biết thở dài.

Chúng ta cùng nhau du ngoạn hơn một năm. Thẩm Từ An vốn thông minh, lại chăm chỉ hiếu học. Phụ thân cảm thấy hắn không phải người tầm thường nên chủ động khuyên hắn trở về thi lấy công danh.

Trước lúc chia tay, Thẩm Từ An tặng ta một cây trâm bạc. Hắn nói đợi sau khi đạt được công danh sẽ cưới ta, không biết ta có bằng lòng hay không.

Phụ thân lập tức đập bàn, bảo nếu đã vậy thì cưới ngay, tránh để một lão già như ông phải tiếp tục mang theo hai kẻ bám đuôi.

Sau hôn lễ, phụ thân nhanh chóng lên đường vân du. Ta và ông hẹn nhau ba năm sau nhất định phải trở về thăm ta.

Bốn năm qua, có lẽ chỉ mình ta đa tình, đem cả tấm lòng chân thành cho chó gặm.

Nghĩ lại trước kia, dù hiểu biết không nhiều nhưng ta luôn vô tư, tự do. Vậy mà vì Thẩm Từ An, ta tự nguyện biến mình thành dáng vẻ hiền thê lương mẫu. Bây giờ nhìn lại, đúng là một trò cười.

Không biết sang năm phụ thân trở về, nhìn thấy ngôi mộ này sẽ phản ứng thế nào. Có lẽ ông sẽ châm lên người Thẩm Từ An hơn ba nghìn mũi kim, biến hắn thành dược nhân, khiến hắn sống không bằng ch//ết.

Ta dùng dao khắc một ngôi sao năm cánh lên bia mộ, để lại ký hiệu riêng cho phụ thân.

Người mà ta từng chân thành đối đãi lại vì tiền đồ mà đẩy ta vào chỗ ch//ết. Oán hận từ đó cũng dần sinh ra trong lòng.

Thẩm Từ An, từ nay về sau, nếu còn gặp lại thì chúng ta chính là kẻ thù.

Sau khi trở lại thành Nguyên Hà chưa được bao lâu, ta bắt đầu chuyển dạ, cuối cùng thuận lợi sinh hạ một nhi tử, đặt tên là Liễu Hoài Ý.

Triển Vân Diễn còn đặc biệt sai người tìm cho ta một nha hoàn biết y thuật và một nhũ nương. Cuối cùng, tiểu nha hoàn hiểu y thuật được ta đưa vào phủ lại chính là nữ chính.

Triển Vân Diễn nhìn ta đầy khó hiểu: “Nàng thật sự muốn giữ nàng ta lại sao?”

Ta lập tức gật đầu. Không có nữ chính, y chẳng phải sẽ phải ở góa cả đời sao?

Ta nhìn nam chính bằng tâm trạng của một lão mẫu thân đang lo lắng cho hôn sự của con trai. Triển Vân Diễn cũng nhìn lại ta bằng ánh mắt dò xét rồi nói: “Cũng tốt. Giữ ở bên cạnh mới biết rốt cuộc nàng ta đang có ý đồ gì.”

Ta lập tức sửng sốt. Ý của ta đâu phải như vậy, người ta vốn là một cô nương tốt mà.

Ta vội ám chỉ: “Dù sao người ta cũng chỉ là một thiếu nữ.”

Triển Vân Diễn gật đầu: “Được, ta sẽ không dùng vũ lực.”

Ta đành im lặng. Thôi bỏ đi, tình yêu chẳng phải thường bắt đầu từ hiểu lầm hay sao?

Triển Vân Diễn ngày nào cũng bận rộn với quân vụ nhưng Vân Kiều lại vô cùng vui vẻ. Con bé nói trước đây tướng quân vừa trở về phủ là lập tức đi ngủ, còn bây giờ lần nào cũng ngồi ăn cơm cùng mọi người.

“Tay nghề nấu nướng của Liễu tỷ tỷ đúng là tuyệt vời. Mỗi bữa ta đều có thể ăn thêm một bát cơm.”

Không ngờ tài nấu ăn mà ta khổ công rèn luyện vì Thẩm Từ An lại vô tình trở thành thói quen. Bây giờ được người khác công nhận, ta mới cảm thấy bản thân vẫn còn chút giá trị.

Chỉ có điều, nữ chính Lâm Chiêu Nguyệt vẫn chẳng có tiến triển gì với Triển Vân Diễn.

Ta dần phát hiện ra một vấn đề. Lâm Chiêu Nguyệt dường như là một cô nương chuyên gây cười, hoàn toàn không giống nữ chính trong nguyên tác. Nàng ta cũng không còn yêu Triển Vân Diễn từ cái nhìn đầu tiên như trong truyện, trái lại mang theo sự kiêu ngạo của người cho rằng mọi thứ đã nằm chắc trong tay.

Lâm Chiêu Nguyệt không coi ta là người ngoài, lúc nào cũng tỏ vẻ tự tin và thần bí: “Chỉ cần ôm chặt cái chân lớn Triển Vân Diễn này, chúng ta sẽ được ăn ngon mặc đẹp cho tới đại kết cục. Dù ngươi đã cướp công lao của ta, cứ coi như ngươi nợ ta một ân huệ.”

Ta mang theo nghi hoặc hỏi: “Có phải ngươi thích đại tướng quân không?”

Lâm Chiêu Nguyệt lập tức đáp: “Cặp đôi chính thức thôi mà. Y sớm muộn gì cũng sẽ quỳ rạp dưới chân ta. Đây là số mệnh do kịch bản sắp đặt, cũng là hào quang nữ chính mà người khác có muốn cũng không được.”

Nàng ta tiếp tục nói: “Cho dù có vài nhân vật qua đường không tên không tuổi muốn giành lấy y thì cũng vô dụng, chẳng qua chỉ tự tìm đường ch//ết.”

Những lời của Lâm Chiêu Nguyệt dường như đang ám chỉ điều gì đó mà ta cũng đã hiểu được phần nào.

Ta cố tình giữ khoảng cách với Triển Vân Diễn. Dù trong lòng cảm thấy Lâm Chiêu Nguyệt khác xa nữ chính trong nguyên tác, ta vẫn muốn tạo thêm cơ hội để hai người ở riêng với nhau.

Nhưng Triển Vân Diễn lại liên tục né tránh Lâm Chiêu Nguyệt, thậm chí còn bảo Vân Kiều theo dõi và báo cáo hành tung của nàng ta.

Để tránh Lâm Chiêu Nguyệt, Triển Vân Diễn còn lấy ta làm lá chắn, thẳng thừng tuyên bố Hoài Ý là con của ta và y.

Ta và Lâm Chiêu Nguyệt nghe xong, đồng loạt trợn mắt.

Ta thầm nghĩ người này rốt cuộc bị làm sao vậy?

Còn Lâm Chiêu Nguyệt có lẽ đang nghi ngờ mắt y có vấn đề, lại vội vàng giành làm cha của một đứa trẻ chẳng liên quan đến mình.

Ta lập tức vạch trần lời nói dối của Triển Vân Diễn nhưng y lại nhìn ta bằng ánh mắt đầy oán trách: “Văn Sênh, nàng vẫn còn hận ta. Không sao, ta có thể đợi.”

Trong đầu ta như có hàng vạn con ngựa chạy qua. Lâm Chiêu Nguyệt đứng bên cạnh cũng dùng ánh mắt chứa đầy sát khí nhìn ta.

Triển Vân Diễn quay sang, lạnh lùng nói với nàng ta: “Lâm cô nương nên tự trọng. Bất kể Văn Sênh có tha thứ cho ta hay không, ta vẫn là phu quân của nàng ấy.”

“Người đã có thê tử thì phải có trách nhiệm bảo vệ, chăm sóc tốt cho thê nhi của mình. Kẻ nào dám động đến hai người họ, ch//ết.”

Không phải chứ?

Cốt truyện phát triển thành thế này, ta thật sự không biết phải phối hợp ra sao.

Lâm Chiêu Nguyệt nhìn ta, cười đầy lạnh lẽo: “Thú vị rồi đây. Ta sẽ cho ngươi biết kết cục của một kẻ lót đường là như thế nào.”

Tiểu nhi tử Hoài Ý của ta đã được tám tháng, vừa mới biết bò. Thằng bé tò mò với mọi thứ xung quanh, mỗi lần được bế ra phố đều vui đến mức mặt mày hớn hở.

Hôm ấy, ta bế Hoài Ý ngồi trong trà lâu, đợi Vân Kiều đi mua tò he, đúng lúc nghe thấy những người xung quanh đang bàn tán.

“Các người đã nghe chuyện chưa? Thê tử trước kia của Thẩm Trạng nguyên căn bản không phải thê tử mà chỉ là biểu muội của ngài ấy. Hai người nương tựa vào nhau, người ngoài hiểu lầm nên mới cho rằng họ là phu thê.”

Một người khác lập tức phản bác: “Nực cười. Cả trấn Tuế Vân đều biết đó là thê tử của Thẩm Trạng nguyên, nghe nói trước khi ch//ết bụng đã lớn vượt mặt rồi.”

“Bụng lớn cũng chưa chắc đứa trẻ là của Trạng nguyên công. Không tin thì các người cứ đến bia mộ ở trấn Tuế Vân mà xem, trên đó đâu có ghi nàng ta là thê tử của ai.”

“Nghe nói nàng ta còn từng bị một tên lưu manh làm nhục.”

Cánh tay đang ôm Hoài Ý của ta lập tức run lên vì tức giận.

Một người khác nói tiếp: “Đúng vậy. Trạng nguyên công đang truy tìm một kẻ tên Bàng Tam, trong thành của chúng ta cũng đã dán cáo thị rồi.”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 4
Niệm Nô Kiều