Chương 6
Trong lúc ta đang giằng co dữ dội, một bức thư của Triển Vân Diễn được đưa về. Nội dung chủ yếu là hỏi thăm ta và Hoài Ý có khỏe hay không, còn dặn rằng vị Giám quân kia cứ giao cho phó tướng tiếp đãi, bảo ta không cần lo lắng, có những kẻ tự khắc sẽ được trời cao xử lý.
Ta mơ hồ cảm thấy Triển Vân Diễn dường như đã biết điều gì đó.
Nghĩ đến chuyện không nên gây thêm phiền phức cho y, ta tiếp tục làm rùa rụt cổ, tuyệt đối không bước ra ngoài.
Nhưng Thẩm Từ An lại liên tục kiếm chuyện trong phủ, nhất quyết đòi bái kiến tướng quân phu nhân.
“Sao vậy? Tướng quân phu nhân coi thường bản quan hay sao?”
Cuối cùng, chúng ta gặp nhau cách một bức bình phong. Ta nhìn thấy rõ Thẩm Từ An nhưng hắn lại không thể nhìn rõ gương mặt ta.
Cả hai đều không lên tiếng. Trong không gian yên tĩnh, ta nghe thấy nhịp tim mình đập mạnh đến mức gần như vang lên bên tai.
Hoài Ý lại không thể chịu nổi sự yên lặng ấy. Thằng bé vùng khỏi vòng tay Vân Kiều, lon ton chạy ra khỏi bình phong, mắt to trừng mắt nhỏ với Thẩm Từ An.
“Cha cha.”
Hoài Ý mới hơn một tuổi rưỡi, còn chưa thể nói sõi nhưng hai tiếng “cha cha” lại phát âm rõ ràng đến lạ.
Ta suýt nữa đã lao theo ra khỏi bình phong.
Vân Kiều tuy nhỏ người nhưng phản ứng cực nhanh, lập tức chạy tới bế Hoài Ý lên: “Tiểu Hoài Ý, đệ nhận nhầm người rồi.”
Con bé vừa nói vừa ôm thằng bé quay lại. Hoài Ý lại khóc nháo không ngừng, hai tay hai chân vung loạn, nhất quyết đòi chạy ra bên ngoài.
Phó tướng kịp thời bước vào ngăn cuộc gặp gỡ tiếp tục: “Thẩm Giám quân, thật sự xin lỗi. Tiểu thiếu gia nhà chúng ta còn nhỏ nên nhận nhầm người, hiện tại chắc cũng đến lúc buồn ngủ nên mới quấy khóc.”
Lời ấy mới khiến Thẩm Từ An đang nhìn chằm chằm vào bức bình phong lấy lại tinh thần.
Sau khi trở về phòng, ta ôm Hoài Ý, vì tiếng gọi cha kia mà cả đêm bất an.
May mắn thay, những ngày sau đó Thẩm Từ An cũng không tiếp tục gây chuyện trong phủ. Mọi thứ yên ổn cho đến khi Tả tướng quân bất ngờ trở về.
“Phu nhân, tướng quân cần người… Tình hình e rằng không ổn. Xin phu nhân lập tức theo ta tới tiền doanh.”
Ta vội vàng đưa Hoài Ý và Vân Kiều đi cùng Tả tướng quân. Thẩm Từ An cũng lặng lẽ bám theo phía sau.
Khi ta gặp Triển Vân Diễn, tình trạng của y giống hệt lần đầu hai người gặp nhau trong rừng. Y đang sốt cao, miệng nói mê không ngừng: “…Văn Sênh…”
Triển Thính, thân vệ của Triển Vân Diễn, nói với ta: “Tình hình có vẻ giống lần trước. Hồ y sư cho rằng tướng quân đã trúng độc.”
Ta lập tức bắt mạch cho Triển Vân Diễn. Độc cũ chưa hết, nay lại trúng thêm độc mới. Ta lấy một viên Bách Thanh Hoàn, nhanh chóng nhét vào miệng y.
Bách Thanh Hoàn là bí dược độc môn của phụ thân, được ông để lại cho ta phòng thân. Dù có thể giữ mạng, nhưng không thể hoàn toàn loại bỏ độc tố trong cơ thể.
Ta nhớ trong nguyên tác hoàn toàn không có lần bị thương này. Chắc chắn vì ta đã thay đổi tình tiết nữ chính cứu nam chính nên mọi chuyện mới trở nên rối loạn như vậy.
Trong khi đó, Lâm Chiêu Nguyệt hiện vẫn đang bị Triển Vân Diễn giam giữ.
Ta lập tức tìm Triển Thính: “Lâm cô nương đang ở đâu? Mau đưa nàng ta tới đây. Nàng ta có thể cứu tướng quân.”
Khi Lâm Chiêu Nguyệt được dẫn đến, mái tóc nàng ta hơi rối, gương mặt đầy vẻ không tình nguyện. Nàng ta nhìn Triển Vân Diễn đang hôn mê rồi cười nhạo: “Đúng là báo ứng. Chẳng phải y vẫn luôn không tin ta sao?”
Ta vừa định bước tới khuyên nhủ thì Tả tướng quân đã vung kiếm quét mạnh vào khoeo chân nàng ta, khiến Lâm Chiêu Nguyệt quỳ rạp xuống đất.
Hắn lạnh lùng nói: “Hiện tại ngươi vẫn còn cơ hội mở miệng. Nếu tiếp tục chần chừ, e rằng sau này sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội nói chuyện nữa.”
Ta định bước lên ngăn cản nhưng Triển Thính đã giơ tay chặn lại: “Phu nhân, tốt nhất người nên ra ngoài trước.”
Sau khi ra khỏi trướng, Triển Thính mới giải thích: “Tả tướng quân chỉ muốn dọa nàng ta, sẽ không thật sự làm tổn thương nàng ta đâu.”
Không lâu sau, Triển Thính mang số thuốc do Lâm Chiêu Nguyệt giao ra, đưa cho ta và y sư kiểm tra.
Ta vừa nhìn đã nhận ra đó là một vỉ thuốc kháng viêm.
Y sư cầm lên, gương mặt đầy nghi hoặc: “Đây là thứ gì?”
Ta gật đầu: “Mỗi ngày uống hai lần, dùng với nước.”
Ta rời khỏi doanh trướng của Triển Vân Diễn, từ xa đã nhìn thấy Thẩm Từ An đang đi về phía này. Ta lập tức xoay người, bước vào doanh trướng của mình nằm ngay bên cạnh.
Bên ngoài, ta nghe thấy Thẩm Từ An hỏi Triển Thính: “Nữ tử vừa đi vào kia là ai?”
Triển Thính theo thói quen trả lời: “Là tướng quân phu nhân của chúng ta.”
Ta không muốn gặp Thẩm Từ An.
Ta muốn đi tìm phụ thân.
Ta thầm nghĩ lần này Lâm Chiêu Nguyệt đã cứu được Triển Vân Diễn, có lẽ cốt truyện sẽ dần quay lại quỹ đạo ban đầu. Ta biết rõ trong nguyên tác, Thẩm Từ An và Triển Vân Diễn về sau sẽ tranh đấu đến mức sống chết, cuối cùng ép Triển Vân Diễn phải khởi nghĩa thanh quân trắc.
Vì thế, ta chỉ đợi thương thế của Triển Vân Diễn ổn định, xác định y đã thoát khỏi nguy hiểm, sau đó để lại một bức thư viết bốn chữ “Cẩn thận Thẩm Từ An”, rồi bế Hoài Ý rời khỏi quân doanh.
Chúng ta vừa rời đi, Triển Vân Diễn liền tỉnh lại.
Chỉ là những chuyện xảy ra sau đó hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của ta.
Trận chiến Tây Kỳ đại thắng, hoàng thượng muốn ban hôn cho Triển Vân Diễn. Đúng lúc ấy, sứ giả của một bộ lạc trước kia đứng giữa đại điện, chắc chắn nói rằng Triển tướng quân đã có thê nhi, bản thân hắn còn từng nhiều lần tận mắt nhìn thấy.
Thế là hoàng thượng vung tay, trực tiếp ban cho ta một danh hiệu Cáo mệnh.
Ta đang bế Hoài Ý trên đường tới trấn Tuế Vân thì bị người chặn lại. Đối phương nói lão phu nhân thật sự không thể chờ thêm được nữa, nhất quyết muốn đón chúng ta về kinh gặp chắt trai.
Ta giải thích hết lần này tới lần khác, nhưng người nọ chỉ cho rằng ta đang giận dỗi với Triển Vân Diễn.
“Phu nhân đừng nói những lời hờn dỗi nữa. Lão phu nhân đã nói, đợi tướng quân trở về sẽ lập tức bổ sung hôn lễ. Sính lễ và hồi môn đều đã được chuẩn bị đầy đủ.”
Ta không hiểu vì sao chuyện đơn giản như vậy lại mãi không thể giải thích rõ.
Cuối cùng, ta chỉ đành nói mình cần tới gặp một cố nhân trước.
Không ngờ khi trở lại trấn Tuế Vân, ngôi mộ của ta đã hoàn toàn biến mất.
Thẩm Từ An đã xóa sạch mọi dấu vết về ta.
Ta cũng không nghe ngóng được bất kỳ tin tức nào của phụ thân.
Cuối cùng, ta đành đi theo người do lão phu nhân phái tới, cùng nhau lên Thượng Kinh. Ta thầm nghĩ trước kia phụ thân luôn nói muốn đưa ta đến kinh thành mở mang tầm mắt, biết đâu hiện tại ông cũng đang ở nơi này.
Vừa bước vào phủ tướng quân, lão phu nhân đã xúc động kéo lấy tay ta. Bà tháo chiếc vòng trên cổ tay mình đeo cho ta, sau đó ôm lấy Hoài Ý, hôn hết bên này sang bên kia.
Hoài Ý cũng cười khanh khách, dường như vô cùng thích vị lão phu nhân này.
Ta vội vàng giải thích nhưng lão phu nhân dường như đột nhiên bị lãng tai.
Ta nói: “Lão phu nhân, ta không phải phu nhân tướng quân. Chuyện này có hiểu lầm.”
Lão phu nhân gật gù: “Ừ, ừ, Vân Diễn đúng là một khúc gỗ.”
Ta tiếp tục: “Lão phu nhân, ta thật sự không phải thê tử của tướng quân.”
Bà lại nói: “À, sức khỏe của ta vẫn tốt lắm.”
Ta cố gắng lần cuối: “Hoài Ý cũng không phải con của tướng quân.”
Lão phu nhân cười đầy vui vẻ: “Vân Diễn đúng là kiểu người im lặng mà làm nên chuyện lớn.”
Tóm lại, bất kể ta nói gì, lão phu nhân đều có thể nghe thành một chuyện hoàn toàn khác. Đổi lại, những chuyện xấu hổ thời thơ ấu của Triển Vân Diễn đều bị bà kể sạch.
Triển Vân Diễn khải hoàn trở về, sau khi vào cung yết kiến thánh thượng mới quay lại phủ tướng quân.
Ta và Hoài Ý đã bị lão phu nhân trang điểm từ đầu đến chân, toàn thân đầy vẻ phú quý và hỷ khí.
Triển Vân Diễn vừa nhìn thấy Hoài Ý đã theo thói quen bế thằng bé lên. Trong mắt y tràn đầy sự dịu dàng, giọng nói cũng trở nên trầm ấm: “Văn Sênh, ta đã trở về.”
Câu nói ấy khiến tim ta chợt run lên. Trong khoảnh khắc, ta cứ ngỡ mình lại nhìn thấy Thẩm Từ An của những năm trước.
Hoài Ý đã hơn hai tuổi, lập tức ôm mặt Triển Vân Diễn hôn một cái thật kêu: “Cha ơi.”
Ta vội nhắc: “Hoài Ý, không được gọi bừa.”
Triển Vân Diễn lại nhìn thằng bé, trong mắt đầy ý cười, lớn tiếng đáp: “Ơi.”
Rời khỏi tầm mắt của mọi người, ta lập tức nhíu mày nhìn y: “Tướng quân, ngài làm như vậy rốt cuộc là có ý gì?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận