Chương 7

Triển Vân Diễn hạ mắt nhìn ta, ánh nhìn vô cùng chân thành: “Là ta đã đường đột. Không ngờ chuyện nhờ nàng giúp đỡ ở Tây Kỳ lại truyền đến tận cung đình. Thiên tử hỷ nộ thất thường, nếu biết sự thật, e rằng sẽ khép ta vào tội khi quân. Hoài Ý lại còn nhỏ như vậy…”

Ta nhìn Hoài Ý đang ngủ say trong lòng y, bất đắc dĩ thở dài.

Triển Vân Diễn bế đứa trẻ, nghiêm túc nói như đang lập lời thề: “Ta nhất định sẽ bảo vệ nàng và Hoài Ý chu toàn.”

Ta không nhịn được nhớ tới lời Thẩm Từ An từng nói: “Văn Sênh, đời này nếu không phải nàng, hà tất để tóc xanh đi cùng áo trắng. Có phúc được nàng, nguyện năm nào cũng như năm nay, mãi mãi không phụ nhau.”

Nhìn bóng lưng Triển Vân Diễn dần đi xa, ta chợt nhớ tới Lâm Chiêu Nguyệt, lập tức bước nhanh đuổi theo.

“Tướng quân, hay là chúng ta có thể công bố hòa ly.”

Triển Vân Diễn dừng bước, giọng trở nên lạnh đi: “Trong thánh chỉ viết rằng chúng ta tình thâm nghĩa trọng, sinh tử có nhau. Nàng định công khai vả mặt thánh thượng sao?”

Ta vẫn chưa muốn chết, lập tức xua tay: “Không, không, tuyệt đối không.”

Triển Vân Diễn cúi xuống kéo lại chăn gấm cho Hoài Ý, sau đó ta tiễn y ra ngoài.

Dưới ánh trăng, đôi mắt Triển Vân Diễn dường như có ánh sao lấp lánh. Y nhìn ta rồi nói: “Văn Sênh, nếu nàng thật sự không nguyện ý, vậy hãy chờ thêm một thời gian. Đợi thánh thượng quên chuyện này, một năm, hai năm… Hoặc lần tới nàng theo ta xuất chinh, chúng ta lại tìm cách khác.”

Ta chợt hỏi: “Lâm cô nương đã trở về chưa?”

Triển Vân Diễn nhíu mày: “Ta không thể thả nàng ta. Người này quá mức yêu dị, e rằng sau này sẽ trở thành tai họa.”

Khi ấy, ta vẫn cho rằng mối quan hệ giữa mình và Triển Vân Diễn chỉ cần đợi đến lúc ta theo y xuất chinh, giả ch//ết một lần là có thể hoàn toàn chấm dứt.

Nào ngờ chỉ vì một buổi tiệc, ta và Triển Vân Diễn lại thật sự bị buộc chặt vào nhau.

Tiệc mừng công được tổ chức trong cung. Thánh thượng còn đích thân chỉ định Triển Vân Diễn phải đưa phu nhân theo mà vị phu nhân ấy đương nhiên chính là ta.

Ta tới hỏi lão phu nhân xem vào cung cần chú ý điều gì, bà chỉ nói một câu: “Đừng căng thẳng, mọi chuyện đều đã có Vân Diễn.”

Ta hoàn toàn quên mất Thẩm Từ An với thân phận Giám quân cũng sẽ xuất hiện tại tiệc mừng công.

Khi gặp lại, hắn đã không còn vẻ ngây ngô, cương trực của năm xưa, thay vào đó là sự chín chắn và khéo léo của người đã quen với chốn quan trường.

Nữ tử bên cạnh chắc hẳn là thê tử hiện tại của hắn. Nàng ta xinh đẹp rạng rỡ, gương mặt tràn đầy hạnh phúc, thân mật khoác lấy cánh tay Thẩm Từ An.

Triển Vân Diễn bất ngờ nắm lấy tay ta. Ta quay đầu nhìn y, chỉ nghe y nói bằng giọng đùa cợt: “Ở trong cung đừng để người khác bắt cóc mất đấy.”

Triệu Tể tướng đứng đối diện cười lớn: “Phu thê Triển tướng quân quả nhiên lang tài nữ mạo, đúng là thiên tác chi hợp. Sao hôm nay không đưa tiểu công tử tới?”

Triển Vân Diễn bình thản đáp: “Ban ngày đứa trẻ chơi quá vui, đến lúc chuẩn bị ra ngoài lại ngủ mất.”

Ta luôn cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. Khi quay đầu lại, ta lập tức bắt gặp ánh mắt đầy kinh ngạc của Thẩm Từ An.

Triển Vân Diễn nghiêng người chắn trước mặt, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của hắn, sau đó đưa ta tới chỗ ngồi.

Bàn tay Triển Vân Diễn nắm lấy ta ngày càng siết chặt, thậm chí lòng bàn tay còn rịn mồ hôi. Ta cũng nắm lại, y nghiêng đầu nhìn ta bằng ánh mắt dò hỏi.

Ta nói nhỏ: “Ngài nắm chặt quá rồi…”

Gương mặt Triển Vân Diễn lập tức đỏ bừng. Y vội buông tay, lau mồ hôi lên vạt áo, sau đó mới cẩn thận nắm lại tay ta.

Nhìn dáng vẻ ấy, ta bỗng cảm thấy y có phần đáng yêu.

Thánh thượng dường như đã nhìn thấy tất cả, lập tức cười nói giữa yến tiệc: “Quả nhiên là tấm gương phu thê tình thâm. Triển phu nhân từng cùng Triển tướng quân vào sinh ra tử, có thể thấy tình cảm dành cho Triển tướng quân sâu đậm đến mức nào.”

Đúng lúc thánh thượng kéo dài một tiếng cảm thán, Thẩm Từ An bất cẩn làm đổ chén rượu, khiến rượu vương đầy trên người.

Mọi người trong yến tiệc đều hùa theo lời khen của thánh thượng. Triển Vân Diễn vì thế phải uống không ít rượu.

Sau khi yến tiệc kết thúc, bước chân của y có phần không vững, cả người dựa sang phía ta. Ta lập tức đưa tay đỡ lấy, ngẩng đầu nhìn mới phát hiện vì men rượu mà làn da màu lúa mì của y đỏ từ cổ lên đến tận trán.

“Thất lễ rồi.” Giọng Triển Vân Diễn mang theo mùi rượu nồng.

Đường đường là một đại tướng quân, vậy mà tửu lượng lại kém đến mức này, khiến ta có cảm giác vừa phát hiện được điểm yếu hiếm hoi của y.

Mọi người xung quanh dần rời đi, cuối cùng chỉ còn ta dìu Triển Vân Diễn chậm rãi bước về phía cửa cung.

Y dường như đã say đến mức không thể đứng vững. Gần tới cửa cung, cả người Triển Vân Diễn bắt đầu trượt xuống, suýt nữa ngã ra đất.

Ta vội vòng tay ôm lấy eo và lưng y.

Ngẩng đầu quan sát, ta mới phát hiện ánh mắt Triển Vân Diễn lướt về phía trước, sau đó nhanh chóng trở nên mơ màng.

Ta ôm lấy y, nhìn theo hướng ấy. Người đang đứng trước cửa cung chính là Thẩm Từ An.

Triển Vân Diễn lập tức siết chặt vai ta, cả người gần như dựa hoàn toàn vào người ta, nhưng kỳ lạ là ta lại không cảm thấy quá nặng.

“Triển tướng quân.” Thẩm Từ An bước tới chặn đường. Miệng hắn gọi Triển Vân Diễn, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối lại chỉ nhìn ta.

Triển Vân Diễn không trả lời, kéo ta đi thẳng về phía xe ngựa. Triển Thính vội bước tới muốn đỡ, nhưng bị y phất tay đuổi ra.

“Văn Sênh.” Giọng Triển Vân Diễn mềm xuống, nghe giống như đang làm nũng.

“Văn Sênh.” Giọng Thẩm Từ An lại mang theo sự khẩn thiết, như muốn níu kéo điều gì đó.

Hai người đồng thời gọi tên ta, sau đó đều khựng lại.

Bàn tay Triển Vân Diễn đặt trên vai ta bất ngờ siết chặt hơn, khiến ta lập tức nhận ra y có lẽ chẳng hề say.

Dường như sợ Thẩm Từ An nói thêm điều gì, Triển Vân Diễn tiếp tục dùng giọng mang theo vẻ yếu ớt: “Văn Sênh, ta đau đầu. Đau quá.”

Ta không nhìn Thẩm Từ An.

Ta hận hắn nhưng không muốn vì lòng oán hận mà đánh mất chính mình. Ta chỉ muốn xem hắn như một người xa lạ, coi như giữa hai người chưa từng có quá khứ.

Ta dìu Triển Vân Diễn lên xe ngựa.

Phía sau, Thẩm Từ An vẫn không ngừng gọi: “Văn Sênh, Văn Sênh… Ta… nàng… còn sống…”

Những lời sau đó ta không thể nghe rõ, bởi vừa lên xe, Triển Thính đã lập tức giục phu xe đi nhanh.

Triển Vân Diễn vẫn tựa vào người ta, chỉ có hàng mi liên tục rung lên đã âm thầm bán đứng y.

Ta đỡ y ngồi thẳng, sau đó nhìn chằm chằm vào gương mặt ấy.

Triển Vân Diễn lén mở mắt, vừa vặn đối diện với ánh nhìn chất vấn của ta.

Y lập tức ôm đầu: “Tửu lượng của ta trước đây vẫn khá tốt. Không hiểu vì sao hôm nay lại…”

Nói đến đây, y dừng lại một chút, sau đó chuyển sang ôm ngực, còn lén nhìn ta: “Có lẽ là do vết thương cũ.”

Ta cảm thấy vừa tức vừa buồn cười. Một đại tướng quân chinh chiến nhiều năm, vậy mà đến lúc nói dối lại vụng về đến mức này. Nhưng ngoài mặt, ta vẫn giữ vẻ nghiêm túc nhìn y.

“Bây giờ ngài đã tỉnh rượu chưa?”

Triển Vân Diễn lại đưa tay ôm đầu: “Đã tỉnh phần lớn rồi, chỉ là đầu vẫn còn đau.”

Những ngày sau đó, ta không gặp lại Thẩm Từ An thêm lần nào.

Triển Vân Diễn dường như chỉ khi ra chiến trường mới thật sự có việc để làm. Những ngày không đánh trận, nếu không đưa ta và Hoài Ý dạo chơi khắp Thượng Kinh, y sẽ ở bên cạnh lão phu nhân, tìm đủ cách khiến bà vui vẻ.

Kỳ lạ là vào những lúc ấy, tai của lão phu nhân lại trở nên vô cùng thính.

Không lâu sau, Triển Vân Diễn lại nhận được lệnh điều động, tới trấn giữ quận Mịch Lương.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 7
Niệm Nô Kiều