Chương 10

Triệu Nhân vốn là thứ tử của Phủ Chinh tướng quân năm xưa, tên thật là Triệu Hoài Nhân. Phủ Chinh tướng quân từng trấn giữ quận Bình Sa, mà Vinh Thành cũng thuộc địa phận nơi ấy. Bảy năm trước, ông tử trận trong trận chiến Bình Sa, còn thất bại năm đó lại bị quy thành hậu quả do ông chỉ huy sai lầm.

Nhưng Triệu Hoài Nhân luôn nghi ngờ Thái thú Vinh Thành đã cấu kết với người Hung Hồ. Vì thế, hắn dẫn theo thân vệ lên núi Yến Lai, thu phục đám sơn tặc thật, sau đó giả làm sơn tặc để bí mật điều tra và tìm kiếm chứng cứ.

Ta không ngờ rằng vì Triệu Nhân, cuối cùng mình vẫn theo Triển Vân Diễn đến quận Mịch Lương. Đang định tới từ biệt y để lên đường về trấn Trường Cốc, vừa bước đến cửa, ta đã nghe bên trong vang lên tiếng tranh cãi gay gắt giữa Triển Vân Diễn và Triệu Nhân.

Triển Vân Diễn dứt khoát nói: “Không được.”

Triệu Nhân lập tức chất vấn: “Ngươi đường đường là Hộ quốc đại tướng quân, biết rõ Thái thú Vinh Thành thông địch phản quốc mà lại không dám bắt người sao?”

“Không có chứng cứ.”

“Ta chính là chứng cứ. Ngày mười lăm tháng trước, chúng ta vừa chặn được một lô vũ khí từ Vinh Thành chuyển ra ngoài. Số vũ khí ấy còn tốt hơn nhiều so với thứ binh lính ngoài cổng thành đang sử dụng.”

Triển Vân Diễn tức giận quát: “Cho nên ngươi đã gi//ết sạch quan binh áp tải, cướp số vũ khí đó rồi dẫn người xuống núi đốt phá, gi//ết hại dân lành?”

Triệu Nhân lập tức phản bác: “Nói bậy.”

“Hồ Bôn đã khai hết. Mọi chuyện đều do ngươi sắp xếp và chỉ huy.”

Triệu Nhân đột ngột đẩy cửa bước ra, vừa lúc bắt gặp ta đang đứng ngoài. Hắn lập tức kéo mạnh ta vào trong, chỉ thẳng về phía Triển Vân Diễn: “Ngươi nói đi, người trong làng Yến Lai có phải do ta gi//ết hay không?”

Ta lắc đầu: “Không phải.”

Triển Vân Diễn ngẩng lên nhìn ta.

Ta tiếp tục nói: “Hồ Bôn đến là để gi//ết Triệu Bất Nhân.”

Triển Vân Diễn im lặng một lúc rồi trầm giọng nói: “Thái thú Vinh Thành đã dâng tấu, nói số áo bông và vật tư mùa đông chuẩn bị gửi cho tướng sĩ trấn giữ biên thùy quận Mịch Lương vào ngày mười lăm tháng trước đã bị sơn tặc cướp tại núi Yến Lai. Hắn còn xin chỉ thị tiễu phỉ để thu hồi vật tư.”

Triệu Nhân và Triển Vân Diễn đồng thời nhíu chặt mày.

Triển Vân Diễn nói tiếp: “Đốc ban được phái đến điều tra chắc sắp tới nơi rồi.”

Triệu Nhân siết chặt nắm tay: “Chúng ta bị tính kế.”

Y lập tức hiểu ra: “Bây giờ mới để Chức Tạo Phủ làm lại số áo bông ấy, e rằng đã không còn kịp.”

Triệu Nhân cười lạnh: “Số vật tư mùa đông kia chắc chắn đang nằm trong tay tên Thái thú Vinh Thành khốn kiếp ấy.”

Ta không nhịn được hỏi: “Vậy ngài không trực tiếp tiễu phỉ sao?”

Triển Vân Diễn nghiêm túc đáp: “Việc tiễu phỉ đã giao cho Đốc ban toàn quyền xử lý. Hơn nữa, quận Bình Sa không thuộc quyền quản lý của ta, ta không thể tùy tiện vượt quyền. Việc bắt được Hồ Bôn cũng chỉ là tình cờ.”

Triệu Nhân nhìn y đầy giễu cợt: “Đúng là hủ lậu. Đốc ban lần này là ai?”

Triển Vân Diễn liếc sang ta rồi mới đáp: “Thẩm Từ An.”

Ánh mắt Triệu Nhân liên tục đảo qua giữa ta và Triển Vân Diễn. Ta lập tức lên tiếng: “Ta đang chuẩn bị đưa Hoài Ý tới Trường Cốc, hôm nay đặc biệt đến đây để từ biệt tướng quân.”

Triển Vân Diễn và Triệu Nhân gần như đồng thanh: “Không thể đến Trường Cốc.”

Triển Vân Diễn nhìn Triệu Nhân một cái rồi nói tiếp: “Đợi chuyện lần này giải quyết xong, ta sẽ cùng nàng trở về. Bá phụ cũng đã phái người đi điều tra tin tức rồi. Nàng mang Hoài Ý đi khắp nơi một mình quá nguy hiểm.”

Triệu Nhân tiếp tục dùng ánh mắt dò xét nhìn qua nhìn lại giữa hai chúng ta.

Sau khi rời khỏi phòng, hắn đuổi theo ta hỏi: “Ngươi và Triển Vân Diễn rốt cuộc có quan hệ gì?”

Ta lạnh nhạt đáp: “Không liên quan đến ngươi.”

Triệu Nhân cười cợt: “Dù sao chúng ta cũng từng vào sinh ra tử, hỏi một câu cũng không được sao?”

Ta bình thản nói: “Ngươi không lo cho đám huynh đệ trên núi à? Đừng để đến lúc quay về, bọn họ đã bị dẹp sạch.”

“Được rồi, đúng là tò mò hại thân.”

Triệu Nhân lập tức quay về núi Yến Lai.

Những ngày sau đó, quân Hung Hồ đột nhiên kéo đến công thành. Trước khi Triển Vân Diễn dẫn binh xuất chinh, y đặc biệt đến gặp ta.

“Văn Sênh, nếu có tin tức của bá phụ, Triển Thính sẽ lập tức báo cho nàng. Đến lúc ấy, nếu nàng muốn đi tìm bá phụ, nhất định phải mang theo Triển Thính và Tả phó tướng.”

Ta nhìn y: “Tướng quân bảo trọng.”

Triển Vân Diễn do dự một lúc rồi mới nói: “Ta nhất định sẽ trở về. Đích nữ của Triệu Tướng quốc ở kinh thành nổi tiếng là khó gần, nàng…”

“Những thứ này ngài giữ lấy.”

Ta không để y nói hết, chỉ gật đầu rồi đưa số thuốc đã phối sẵn vào tay y.

Đến khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống, Triển Thính mang tin trở về, nói rằng đã tìm thấy phụ thân ta ở kinh đô. Ta lập tức dẫn Hoài Ý, dưới sự hộ tống của Triển Thính và Tả phó tướng, vội vã lên đường trở lại Thượng Kinh.

Chúng ta về đến phủ tướng quân trước Tết. Không ngờ phụ thân ta và lão phu nhân đã trở nên thân thiết như hai nhà thông gia lâu năm.

Ta nhìn ông, nước mắt lập tức dâng lên: “Cha…”

Phụ thân lại như không nhìn thấy ta, chỉ cười vui vẻ bế Hoài Ý lên: “Hoài Ý, mau gọi ngoại tổ phụ.”

Nước mắt đang chực trào của ta lập tức bị nghẹn ngược trở vào.

Đêm ấy, sau khi Hoài Ý ngủ, phụ thân mới gọi ta ra nói chuyện. Ta kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc, ông nghe xong liền nhíu mày hỏi: “Con nghĩ thế nào?”

Ta đáp: “Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi.”

Phụ thân càng nhíu mày: “Cha đang hỏi chuyện Triển Vân Diễn.”

Ta lập tức im lặng.

“Nó có tình cảm với con.”

“Chỉ là muốn báo đáp ơn cứu mạng thôi.”

Phụ thân hỏi lại: “Con đã từng nghe nói nam nhân nào vì muốn báo đáp ân cứu mạng mà lấy thân mình ra báo đáp chưa?”

Ta vẫn cố tranh luận: “Trong chuyện này có rất nhiều hiểu lầm.”

Ông liếc ta: “Hiểu lầm đến mức thân binh của nó đích thân hộ tống, cung kính với con từng li từng tí? Hiểu lầm đến mức lão phu nhân quý con, thương Hoài Ý như cháu ruột?”

Ta lập tức bịt tai lại: “Cha, cha đừng tiếp tục tẩy não con nữa.”

Phụ thân thản nhiên nói: “Lần này cha sẽ không đi nữa. Nếu nó dám đối xử tệ với con, cha sẽ khiến nó ch//ết một cách không rõ nguyên nhân.”

“Đã nói là hiểu lầm mà.”

“Vậy hai cha con chúng ta cứ ở đây, đợi thằng nhóc nhà họ Triển trở về giải thích rõ cái hiểu lầm ấy.”

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 10
Niệm Nô Kiều