Chương 9

Khi tỉnh lại, cảnh đầu tiên ta nhìn thấy là một nam nhân để trần thân trên, đang ngồi bên đống lửa nướng cá. Y phục ướt sũng dính chặt lên người, gió lạnh lướt qua khiến toàn thân ta run lên không ngừng. Ta chống tay ngồi dậy, vừa lúc đối diện với ánh mắt của hắn.

Người nọ dùng giọng điệu trong trẻo, bình thản nói: “Ta đã cứu mạng ngươi, vậy từ bây giờ mạng của ngươi thuộc về ta.”

Một câu đậm chất bá đạo tổng tài lại được hắn nói ra tự nhiên đến mức hiển nhiên, khiến ta quên sạch những lời cảm ơn đã chuẩn bị. Hắn tiện tay ném bộ quần áo đã hong khô tới trước mặt ta: “Thay đi.”

Ta nhìn bốn phía, chỉ thấy núi rừng hoang vắng, hoàn toàn không có nơi nào che chắn. Chẳng lẽ hắn muốn ta thay ngay tại đây?

“Không cần.” Ta đưa tay tìm bình thuốc giấu trong ngực áo.

Hắn lập tức lấy từ thắt lưng ra hai chiếc bình: “Đang tìm cái này sao?”

“Trả lại cho ta.”

Người nọ không gây khó dễ, tiện tay ném bình thuốc trở lại rồi hỏi: “Ngươi có bệnh à?”

“Không có bệnh, đây là thuốc trừ hàn.” Ta uống một viên rồi trả lời. Số thuốc này vốn được chuẩn bị cho Hoài Ý, dùng phòng khi thằng bé bị cảm lạnh trên đường đi về phía Bắc.

Người nọ lại chìa tay tới trước mặt ta, thái độ đương nhiên: “Cho ta một viên.”

Sau đó hắn quay lưng mặc áo. Dưới ánh lửa bập bùng, ta mới có cơ hội quan sát rõ hơn. Hắn cao lớn, bờ vai rộng, lưng thẳng, tứ chi dài và cơ bắp săn chắc.

Trên người hắn có không ít vết thương. Đặc biệt là một vết đao dài sau lưng, rõ ràng vẫn còn mới, lại bị ngâm nước quá lâu nên đã đỏ rực, sưng tấy, mép vết thương dường như sắp nứt ra.

Hắn bất ngờ quay đầu, bắt gặp ánh mắt ta: “Đẹp lắm đúng không?”

Mặt ta lập tức nóng lên, may mà ánh lửa không đủ sáng để hắn nhìn rõ. Ta cố giữ bình tĩnh, chuyển sang chuyện khác: “Ngươi bị thương rồi.”

Người nọ cau mày, tức tối nói: “Lão tử sớm muộn gì cũng đòi lại cả vốn lẫn lời.”

Ta còn phải đi tìm Hoài Ý, không muốn lãng phí thời gian với hắn. Ta nói thẳng: “Ta tên Liễu Văn Sênh, nhà ở trấn Trường Cốc, quận Mạc Lương. Sau khi tìm được con, ta sẽ trở về đó. Ân công có thể tới đó tìm ta.”

Hắn ngậm một ngọn cỏ trong miệng, nhìn ta hồi lâu rồi bật cười: “Ta thấy ngươi chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, còn muốn lừa lão tử sao?”

“Ta đã hai mươi mốt.” Ta bình thản đáp.

Hắn nhìn ta từ trên xuống dưới: “Ừm, lão tử hai mươi bảy tuổi mà vẫn chưa cưới thê.”

“Ta đã xuất giá, còn có một nhi tử. Ta phải đi tìm con.”

Ta cảm thấy người này rõ ràng đang cố tình kiếm chuyện, nói xong liền quay đầu bỏ đi.

Hắn ở phía sau cười nhạo: “Không bao lâu nữa ngươi sẽ phải quay lại.”

Ta quả nhiên lập tức lùi về, bởi giữa bóng tối trước mặt xuất hiện từng đôi mắt xanh lục đang nhìn chằm chằm về phía này.

Là sói.

Người nọ cầm một cây đuốc nhét vào tay ta, sau đó rút con dao găm giấu trong ủng, đứng chắn trước mặt. Hắn hỏi: “Ngươi có biết đạo lý bắt giặc phải bắt vua trước không?”

Động tác của hắn vừa linh hoạt vừa tàn nhẫn, chỉ một đòn đã hạ gục con sói đầu đàn, khiến cả đàn lập tức rút lui. Hắn kéo xác con sói trở lại, bình thản nói: “Ta lại cứu ngươi thêm một mạng. Ta cũng đang định tới quận Mạc Lương, ngươi giúp ta vượt qua trạm kiểm soát, ta sẽ để ngươi đi tìm con.”

Ta gật đầu đồng ý.

Hắn lập tức căn dặn: “Ta tên Triệu Nhân, là phu quân của ngươi, làm nghề săn bắn, lần này đưa ngươi về quê cũ Trường Cốc thăm cha già…”

Triệu Nhân?

Triệu Bất Nhân?

Sơn tặc?

Triệu Nhân nhìn chằm chằm vào ta. Ta tiếp tục gật đầu, bởi đánh không lại hắn mà chạy cũng chẳng thoát.

“Nhớ rõ chưa?”

Sáng hôm sau, Triệu Nhân thổi ba tiếng còi, lập tức có một con ngựa từ xa chạy tới. Hắn kéo ta lên ngựa, ngồi phía sau rồi thúc ngựa lao về phía Quan Thành.

Không ngờ chưa đi được bao xa, phía sau đã có người đuổi theo.

“Triệu Bất Nhân, ngươi còn muốn chạy đi đâu?”

Giọng nói này chính là của tên sơn tặc hôm qua.

Lời vừa dứt, một mũi tên đã xé gió lướt sát bên tai. Triệu Bất Nhân lập tức cúi người, ép ta nằm thấp xuống rồi lẩm bẩm: “Biết vậy đã để ngươi ngồi phía sau.”

Hắn đưa dây cương cho ta, còn mình cầm lấy cung tên. Nghe câu ấy, ta có một khoảnh khắc thật sự muốn hất hắn xuống khỏi lưng ngựa.

Ta cảm nhận được hắn xoay người, liên tiếp bắn ra ba mũi tên, sau đó bật cười lớn: “Ha ha, Hồ Độc Tử, đây chính là số của ngươi!”

Tiếng vó ngựa phía sau ngày càng xa.

Ta vẫn điều khiển ngựa, còn cả người Triệu Nhân gần như đè hẳn lên lưng ta, nặng đến mức khiến ta không thở nổi. Khi chắc chắn không còn ai đuổi theo, ta thật sự không nhịn được nữa: “Ngươi mau đứng dậy cho ta.”

Triệu Nhân không đáp, chỉ dùng một tay giành lại dây cương, điều khiển ngựa chuyển hướng vào rừng.

Sau khi xuống ngựa, ta mới phát hiện sau vai hắn đang cắm một mũi tên. Triệu Nhân đưa con dao găm cho ta: “Chặt gãy nó.”

Ta nhận lấy dao, không chút do dự hạ tay.

Hắn nhìn ta bằng vẻ kinh ngạc: “Động tác cũng nhanh nhẹn đấy. Trước đây ngươi làm nghề gì?”

“Đ//ao phủ.”

Ta cố ý dọa hắn, dù sao loại sơn tặc như hắn một khi bị quan phủ bắt được cũng sẽ phải chém đầu.

“Ha ha ha…” Triệu Nhân bật cười lớn, cười đến mức vết thương lại rỉ máu.

Ngay sau đó, ta nghe thấy tiếng bụng ai đó kêu vang.

Ta cầm cung tên đi săn một con thỏ, sau đó tìm được ít thì là để khử mùi tanh. Khi chiếc đùi thỏ đã nướng chín, ta vừa định cắn một miếng thì Triệu Nhân đột nhiên lên tiếng: “Con thỏ này thật đáng thương, ngươi cũng nỡ ăn sao?”

Ta sững người.

Trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh một tiểu cô nương bĩu môi nói: “Thỏ nhỏ đáng yêu như vậy, sao ngươi có thể ăn thỏ nhỏ?”

Ta quay đầu nhìn Triệu Nhân, đúng lúc bắt gặp hắn đang nhìn miếng thịt thỏ đến mức suýt chảy nước miếng. Ta lập tức nhét thẳng chiếc đùi thỏ vào miệng hắn.

Bỗng nhớ đến cáo thị truy nã từng nhìn thấy trên đường, ta hỏi: “Ngươi đang bị truy nã vì đã gi//ết người của quan phủ.”

Triệu Nhân vừa ăn vừa đáp: “Ta chỉ gi//ết những kẻ đáng chết. Người của quan phủ coi mạng người như cỏ rác, xem thường vương pháp thì chẳng lẽ không cần đền mạng sao?”

“Thiên tử phạm pháp cũng chịu tội như thứ dân. Nhưng ngươi dựa vào thân phận gì mà tự cho mình quyền cầm đao xử quyết người khác?”

Triệu Nhân khựng lại, sau đó dùng sức xé thêm một miếng thịt: “Không cần ngươi quản. Lần này lão tử đi chính là để tìm cho bản thân một danh phận.”

Ta cưỡi ngựa chở Triệu Nhân, còn hắn vì vết thương cũ chồng thêm vết thương mới nên chỉ có thể nằm bò trên lưng ta, vậy mà miệng vẫn không ngừng lải nhải.

“Ngươi lại nợ ta thêm một mạng…”

Hắn phiền đến mức ta chỉ muốn móc viên thuốc vừa cho uống ra khỏi miệng hắn. Nhìn tình trạng hiện tại, ta biết chắc hắn không thể đường đường chính chính đi vào Vinh Thành.

Khi hai người vừa tới gần cổng thành, còn đang cân nhắc cách vào bên trong, một đội kỵ binh bất ngờ từ trong thành lao ra.

Người dẫn đầu chính là Tả phó tướng. Ta lập tức đứng dậy, chuẩn bị gọi hắn lại.

Triệu Nhân nắm chặt cổ tay ta, nghiến răng nhìn ta: “Ngươi đúng là đồ vong ơn bội nghĩa.”

Ta biết nếu không hành động ngay sẽ bỏ lỡ cơ hội, lập tức giơ chân đạp vào vai hắn: “Ngươi cứ ngồi yên ở đó cho ta.”

Ta thúc ngựa đuổi theo: “Tả phó tướng!”

Đến khi quay trở lại, Triệu Nhân lập tức túm lấy ta: “Ngươi cứ chờ xem lần này ta có chịu buông tay nữa hay không.”

Ta mặc kệ lời đe dọa ấy, chỉ nói với Tả phó tướng: “Chính người này đã cứu ta.”

Tả phó tướng lập tức chắp tay: “Đa tạ ân công đã cứu phu nhân tướng quân của chúng ta.”

Triệu Nhân lập tức sững sờ, bàn tay đang nắm lấy ta cũng vô thức nới lỏng.

Ta biết rõ mình đang mượn oai hùm nhưng lúc này cũng chẳng còn cách nào khác.

Trên đường tới Mạc Lương, Triệu Nhân hỏi: “Ngươi thật sự là thê tử của Triển Vân Diễn?”

Ta suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Trên danh nghĩa là vậy.”

Đôi mắt Triệu Nhân chuyển động, rõ ràng đang tính toán điều gì đó: “Ta muốn tòng quân. Nếu ngươi giúp ta, mạng của ngươi ta sẽ không đòi nữa.”

Ta lập tức đáp lại: “Ngươi chẳng phải có không ít huynh đệ giang hồ sao? Ngươi giúp ta tìm một người, mạng của ngươi ta cũng không đòi.”

“Được, quyết định vậy đi.”

Ta nhờ Triệu Nhân tìm giúp phụ thân mình, Liễu Tế Châu. Khi nghe thấy cái tên ấy, hắn nhìn ta hồi lâu nhưng không nói gì.

Sau khi được đại phu xử lý vết thương, Triệu Nhân nhất quyết không chịu ngồi xe ngựa. Chúng ta tiếp tục đi ngang qua chân núi Yến Lai, nơi ngôi làng trước kia giờ đã biến thành một đống đổ nát.

Triệu Nhân ngồi trên ngựa, sắc mặt lạnh lẽo. Ta thúc ngựa tới gần rồi hỏi: “Hồ Độc Tử rốt cuộc là hạng người nào?”

Hắn chỉ đáp hai chữ: “Kẻ bán nước.”

Phía xa, ta bỗng nhìn thấy một người đang bế Hoài Ý phi ngựa tới. Nhìn kỹ hơn, đó chính là Triển Vân Diễn.

“Hoài Ý!”

Ta xúc động thúc ngựa chạy qua. Không ngờ thằng bé vừa nhìn thấy ta đã nói: “Nương đừng như vậy, mất mặt ch//ếtđi được.”

Ta lập tức đứng sững: “Thằng nhóc này, uổng công ta lo lắng cho con. Con chẳng nhớ nương chút nào sao?”

Hoài Ý ngây thơ đáp: “Cha đã nói rồi, chỉ cần cha tới thì nương chắc chắn sẽ không sao.”

Ta lập tức nghiêm mặt: “Ta đã nói với con bao nhiêu lần rồi, phải gọi là tướng quân. Cha của con không phải tướng quân.”

Hoài Ý nghe vậy bỗng òa khóc, quay người vùi vào lòng Triển Vân Diễn.

Triển Vân Diễn vỗ lưng thằng bé, dịu giọng dỗ dành: “Nương con đang giận cha thôi. Cha của con chính là tướng quân.”

Đúng lúc ấy, Triệu Nhân thúc ngựa tới gần, lớn tiếng gọi: “Triển Vân Diễn!”

Triển Vân Diễn nhìn hắn, có phần bất ngờ: “Triệu Nhị Lang?”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 9
Niệm Nô Kiều