Chương 12
Triệu Tể tướng lại mời phụ thân ta đến bắt mạch cho Triệu Đan Nghiên, thê tử hiện tại của Thẩm Từ An. Vừa trở về nhà, sắc mặt ông đã chẳng mấy dễ chịu: “Chuyện phòng the không hòa hợp, một lão già như ta thì quản thế nào được?” Triệu Nhân lập tức lộ vẻ tò mò, ghé lại gần: “Liễu thúc, kể ta nghe thử xem.”
Khi ấy, ta vẫn chưa biết Lâm Chiêu Nguyệt cũng theo Triệu Nhân trở về kinh thành. Mãi đến lúc nàng ta trốn mất, hắn mới vội vàng chạy tới tìm ta, vừa vào cửa đã kêu lên: “Ngươi nhất định phải cứu ta. Chúng ta là bạn bè sống ch//ết có nhau đấy!”
Ta nhìn hắn: “Ngươi lại bị mắc lừa rồi sao?”
Triệu Nhân ôm đầu, tức tối nghiến răng: “Mẹ kiếp, đừng để lão tử bắt được nàng ta.”
Ta hỏi: “Triển Vân Diễn giao Lâm cô nương cho ngươi, chẳng lẽ là để tiếp tục giam lỏng nàng ta?”
Triệu Nhân dường như hiểu sai ý, lập tức nở nụ cười gian xảo: “Triển Vân Diễn bảo ta đưa nàng ta tới Khâm Thiên Giám, tìm người xem bói cho nàng ta. Hê hê, cô nương này trông cũng xinh đẹp, hai người các ngươi có phải vì…”
“Không phải.”
Ta đúng là đầu óc có vấn đề mới đứng đây đôi co với Triệu Nhân. Nghĩ vậy, ta lập tức quay lưng bỏ đi.
Hắn vẫn đứng phía sau lải nhải không ngừng: “Lâm tiểu nương tử ấy cũng có vài phần bản lĩnh. Nàng ta nói trận chiến này sẽ kéo dài tới mùa xuân, còn bảo thánh thượng nhất định sẽ chấp nhận cầu hòa. Nàng ta còn nói… Nếu không phải thánh nữ thì chắc chắn cũng là yêu nữ.”
Nghe đến đó, trong lòng ta bất chợt dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt.
Sau khi tình cờ gặp Triệu Đan Nghiên tại một cửa hàng son phấn, sự bất an ấy càng lúc càng rõ ràng hơn.
Triệu Đan Nghiên nhìn ta: “Liễu Văn Sênh?”
Ta gật đầu: “Thẩm phu nhân.”
Nàng ta cười nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt, ánh nhìn dừng lại trên người Hoài Ý: “Đây là nhi tử của ngươi sao?”
Ta đáp: “Đúng vậy.”
Triệu Đan Nghiên đưa tay chạm lên gương mặt Hoài Ý, động tác khiến ta lập tức sinh lòng cảnh giác.
Mấy ngày sau, Triệu phu nhân tổ chức tiệc mừng thọ, mời rất nhiều nữ quyến trong kinh thành đến phủ dự tiệc. Lão phu nhân tuổi đã cao, vốn không ưa nhà Triệu Tể tướng nên từ chối không đi. Trong lòng ta vốn bất an, đương nhiên càng không muốn xuất hiện.
Nhưng Triệu phu nhân lại đích thân gửi thiếp mời tới, lời lẽ trong thư còn mang theo ý uy hiếp rõ ràng: “Nữ nhi thôn dã, không hiểu lễ nghi, e rằng sớm muộn cũng sẽ gây phiền phức cho tướng quân nhà các người.”
Ta hiểu rõ bữa tiệc này lành ít dữ nhiều.
Cuối cùng, ta vẫn dẫn theo Vân Kiều đến dự yến, còn Hoài Ý được để lại trong phủ.
Khi đến bái kiến Triệu phu nhân, thấy bên cạnh ta không có Hoài Ý, bà ta lập tức lên tiếng hỏi: “Nghe nói ngươi và tướng quân có một nhi tử, sao hôm nay không dẫn theo?”
Ta bình tĩnh đáp: “Đứa trẻ còn nhỏ, lại nghịch ngợm. Ta sợ nó không chịu ngồi yên, vô tình mạo phạm người khác.”
Triệu phu nhân cười, quay sang nha hoàn bên cạnh: “Đi, sai người đón thằng bé đến đây. Trẻ con đứa nào chẳng nghịch ngợm, như vậy mới đáng yêu. Ta thích nhất là náo nhiệt, mau đi đi.”
Tiểu nha hoàn lập tức rời khỏi phòng, Vân Kiều cũng kín đáo bước theo sau.
Trước khi rời phủ, ta đã dặn phụ thân thật kỹ rằng bất kể người nào đến đón Hoài Ý cũng không được giao thằng bé ra ngoài. Vì thế, ta vẫn bình thản ngồi xuống vị trí nhưng vừa ngẩng đầu đã bắt gặp nụ cười lạnh lùng đầy ẩn ý của Triệu Đan Nghiên.
Nàng ta tỏ ra vô cùng thân thiết: “Lần trước vừa gặp tỷ tỷ, ta đã cảm thấy như quen biết từ lâu. Ta vẫn luôn muốn có cơ hội gần gũi với tỷ tỷ hơn.”
Nói xong, nàng ta liên tục rót rượu mời ta, đôi tay mềm mại nắm chặt lấy cổ tay ta.
“Tỷ tỷ say rồi. Để ta đưa tỷ tỷ tới khách phòng nghỉ ngơi một lát.”
Nàng ta không cho ta cơ hội từ chối, trực tiếp kéo ta rời khỏi yến tiệc.
Trong rượu không có độc, cũng chẳng có thuốc mê.
Triệu Đan Nghiên ghé sát lại, nói nhỏ: “Ở chỗ ta có một vị cố nhân, người ấy vô cùng muốn gặp ngươi.”
“Lâm cô nương.”
Lâm Chiêu Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng: “Bớt giả tạo đi.”
Ban đầu, ta luôn cho rằng theo nguyên tác, nam nữ chính nhất định phải ở bên nhau, vì vậy hết lần này đến lần khác tạo cơ hội cho Lâm Chiêu Nguyệt và Triển Vân Diễn. Nhưng sau quãng thời gian dài sống bên cạnh y, ta mới dần nhận ra trái tim mình đã rung động.
Cũng vì thế, mỗi lần đối diện với Lâm Chiêu Nguyệt, ta đều cảm thấy bản thân đã có lỗi với nàng ta.
Triệu Đan Nghiên đứng bên cạnh mỉm cười đầy ẩn ý: “Hai người cứ từ từ trò chuyện. Lát nữa nhi tử ngươi tới, ta sẽ sai người đưa thằng bé tới đây. Bây giờ ta phải trở lại tiền điện tiếp khách.”
Sau khi Triệu Đan Nghiên rời khỏi, Lâm Chiêu Nguyệt nhìn ta chằm chằm: “Ngươi rốt cuộc là thứ gì? Nữ phụ độc ác, hay là nữ phụ trọng sinh?”
Ta im lặng, nhất thời không biết nên giải thích thế nào.
Lâm Chiêu Nguyệt nghiến răng: “Triển Vân Diễn cho rằng ta là yêu nữ nhưng xem ra ngươi mới chính là con yêu nữ thực sự.”
“Thê tử của Thẩm Từ An đáng lẽ đã ch//ết từ lâu, vậy mà ngươi vẫn còn sống, thậm chí còn sinh cho hắn một nhi tử.”
“Chính sự tồn tại của ngươi đã khiến mọi chuyện chệch khỏi quỹ đạo. Chỉ cần ngươi biến mất, nhi tử của ngươi cũng biến mất, tất cả sẽ quay trở về đúng con đường vốn có.”
Ta cố gắng khuyên nhủ: “Lâm cô nương, ngươi hãy bình tĩnh lại.”
Lâm Chiêu Nguyệt gần như phát điên: “Ngươi bảo ta bình tĩnh sao? Ngươi đã cướp đi tất cả những thứ vốn thuộc về ta, vậy mà còn có thể đứng đây bảo ta bình tĩnh? Ngươi đúng là vô sỉ.”
Ta nói: “Cuộc đời vốn không có một kịch bản cố định.”
Lâm Chiêu Nguyệt hét lên: “Ngụy biện! Ta đã nhìn thấy tất cả. Ta biết rõ kết cục vốn có nhưng trong câu chuyện ấy hoàn toàn không có ngươi. Chỉ cần xóa bỏ lỗi hệ thống là ngươi, ta sẽ lấy lại được tất cả những gì thuộc về mình.”
Ta cố giữ giọng bình tĩnh: “Ta thật lòng xin lỗi vì những lời mình từng nói trước đây. Nếu ta sớm nhận ra tình cảm dành cho y, ta đã không…”
Lâm Chiêu Nguyệt cắt ngang bằng tiếng cười lạnh: “Đừng diễn vai bạch liên hoa trước mặt ta. Ở đây không có nam nhân ngu ngốc nào để ngươi lừa gạt đâu.”
Nhìn ánh mắt hỗn loạn và đi//ên c//uồng của nàng ta, ta lập tức biết chuyện chẳng lành. Ta quay người định lao ra ngoài nhưng vừa bước được một bước, tay chân đã mềm nhũn, toàn thân mất hết sức lực.
Là hương liệu.
Hóa ra rượu lúc nãy kết hợp với hương trầm trong phòng mới tạo ra tác dụng khiến người ta suy yếu.
Lâm Chiêu Nguyệt nhìn ta, bật cười đầy mỉa mai: “Cơ hội ngàn năm có một thế này, ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi rời đi sao? Yên tâm, hiện tại ta chưa gi//ếtngươi đâu.”
Ta ngã xuống nền đất.
Nàng ta tiếp tục nói: “Đợi nhi tử ngươi tới, ta sẽ tiễn cả hai mẫu tử yêu nghiệt các ngươi cùng lên đường.”
Đúng lúc ấy, Triệu Đan Nghiên đẩy cửa bước vào.
Nhìn thấy ta nằm trên sàn, nàng ta lập tức mất kiên nhẫn: “Chuyện gì thế này? Sao ngươi còn chưa động thủ? Yến tiệc sắp kết thúc rồi.”
Lâm Chiêu Nguyệt đáp: “Đứa nghiệt chủng kia vẫn chưa tới.”
Triệu Đan Nghiên lạnh lùng nói: “Vậy thì gi//ếtnàng ta trước.”
Nói xong, nàng ta đưa cho Lâm Chiêu Nguyệt một chiếc mồi lửa.
Triệu Đan Nghiên cúi xuống nhìn ta, gằn từng chữ: “Liễu Văn Sênh, chỉ cần ngươi chết, Thẩm Từ An sẽ không còn vương vấn gì nữa. Khi đó hắn sẽ hoàn toàn thuộc về ta.”
“Biết đâu một ngày nào đó ta nổi lòng thương, nhi tử của ngươi còn có thể trở thành nhi tử của ta. Ngươi cứ yên tâm mà đi.”
Sau khi Triệu Đan Nghiên rời khỏi, Lâm Chiêu Nguyệt lập tức đổ rượu khắp người ta.
Nàng ta bước tới cửa, quay đầu nhìn lại: “Liễu Văn Sênh, có trách thì trách ngươi đã đi sai kịch bản. Một câu chuyện không thể tồn tại hai nữ chính.”
Nói xong, nàng ta thổi bùng mồi lửa rồi ném thẳng về phía ta.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận