Chương 13

Ta nhắm chặt mắt.

Nhưng ngọn lửa không rơi xuống người mà bay lệch sang tấm rèm cạnh cột trụ, nhanh chóng bén cháy.

Ta mở mắt, lập tức nhìn thấy Lâm Chiêu Nguyệt đã bất tỉnh nằm trước cửa phòng.

Một giọng nói quen thuộc vang lên: “Bạn bè sống ch//ết có nhau, ngươi lại nợ ta thêm một mạng rồi nhé?”

Là Triệu Nhân.

Hắn đá Lâm Chiêu Nguyệt lăn sâu vào trong phòng, sau đó bước tới đỡ ta đứng dậy.

Triệu Nhân lại lấy từ trong người ra một chiếc mồi lửa khác: “Đã cháy thì phải cháy cho thật lớn. Tốt nhất là thiêu rụi luôn cái Triệu phủ này.”

Hắn vòng tay đỡ lấy ta, kéo ta trốn vào một góc, sau đó thích thú nhìn ngọn lửa dưới sự trợ giúp của mình ngày càng bùng lên dữ dội.

Ta lo lắng hỏi: “Còn Lâm cô nương thì sao?”

Triệu Nhân trừng mắt: “Ngươi bớt cái thói nhân từ giả tạo ấy đi.”

Ta run giọng: “Ta không muốn gi//ếtngười.”

Cảnh tượng Bàng Tam ch//ết thảm đêm ấy lại hiện lên rõ ràng trước mắt, khiến toàn thân ta lạnh buốt.

Triệu Nhân tức tối nói: “Biết vậy lão tử đã chẳng cứu ngươi. Với tính cách này, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ ch//ết thôi.”

Ta không biết phải đáp lại thế nào, chỉ im lặng nhìn ngọn lửa càng lúc càng lớn. Lửa cuồn cuộn bò lên mái hiên, tiếng ngói nứt vỡ vang lên răng rắc khiến người ta kinh hãi.

Ta cố gạt tay Triệu Nhân ra, muốn lao vào cứu người nhưng hắn lập tức siết chặt lấy ta: “Ngươi định chạy vào nộp mạng sao? Đừng quên mạng của ngươi hiện tại vẫn thuộc về ta. Ta chưa cho phép ch//ết thì ngươi phải ngoan ngoãn đứng yên.”

“Ta không phải Triển Vân Diễn, sẽ không có chuyện gì cũng chiều theo ý ngươi.”

Tác dụng của thuốc vẫn chưa tan hết, mồ hôi lạnh liên tục túa ra khắp người ta.

Triệu Nhân đột nhiên nheo mắt: “Có người tới.”

Một nam tử mặc hoa phục vội vàng chạy đến, bước chân hỗn loạn, sau đó không chút do dự lao thẳng vào biển lửa.

Triệu Nhân tặc lưỡi: “Không ngờ ở đây lại có một nam nhân chân chính như vậy.”

Ta cúi đầu.

Người vừa lao vào trong chính là Thẩm Từ An.

Sau khi hắn xông vào đám cháy, Triệu Đan Nghiên mới dẫn theo một đám người hớt hải chạy tới, vừa đến nơi đã khóc lóc thảm thiết: “Ôi trời, thê tử của Triển tướng quân vẫn còn ở bên trong. Mau dập lửa, mau cứu người.”

Một tên gia đinh lập tức bẩm báo: “Tiểu thư, Thẩm đại nhân vừa mới xông vào trong cứu người rồi.”

Lời vừa dứt, cả phủ lập tức rơi vào hỗn loạn.

Gia đinh, thị vệ và nha hoàn liên tục chạy qua chạy lại, xách từng thùng nước dập lửa. Triệu Đan Nghiên cũng bắt đầu khóc lóc, dáng vẻ hoảng loạn không giống giả vờ.

Không lâu sau, Thẩm Từ An bế Lâm Chiêu Nguyệt từ trong biển lửa bước ra.

Phần mặt bên trái của hắn bị thanh xà cháy sượt qua, để lại một vết thương dài đang rỉ máu.

Thẩm Từ An quỳ xuống đất, hai tay run rẩy lau sạch tro bụi trên mặt Lâm Chiêu Nguyệt. Sau đó, hắn như hoàn toàn sụp đổ, ngồi bệt xuống nhưng chỉ một lát lại vùng dậy, định lao vào biển lửa lần nữa.

Đám gia đinh và hộ vệ phải liều mạng giữ lấy hắn.

Thẩm Từ An giãy giụa như phát điên, giọng gào đến khản đặc: “Cút ra! Tất cả tránh ra cho ta! Văn Sênh, Văn Sênh vẫn còn ở bên trong.”

Không ai ngờ hắn lại có sức lực lớn đến vậy, gần như thoát khỏi vòng vây của đám người đang giữ.

Cuối cùng, một hộ vệ không còn cách nào khác, đành dùng gậy đánh ngất hắn tại chỗ.

Triệu Nhân quay sang nhìn ta, nhíu mày: “Hắn vừa gọi tên ai vậy? Không phải là ngươi đấy chứ?”

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng thông báo dõng dạc: “Triển tướng quân giá đáo.”

Triển Vân Diễn bước vào, toàn thân mang theo khí thế lạnh lẽo đến mức khiến những người đang đứng giữa hơi nóng của đám cháy cũng phải rùng mình.

Nhìn ngọn lửa đang bốc cao trước mặt, y không thèm để ý tới bất kỳ ai, lập tức lao thẳng về phía biển lửa.

Không một người nào dám bước ra ngăn cản.

Toàn thân ta mềm nhũn, không thể thoát khỏi sự khống chế của Triệu Nhân. Ta chỉ có thể dồn toàn bộ sức lực còn lại, lớn tiếng gọi: “Tướng quân! Triển Vân Diễn!”

Nhưng tiếng lửa cháy cùng tiếng người la hét hỗn loạn đã hoàn toàn nuốt mất giọng ta.

Triệu Nhân ghé sát tai: “Hay là bây giờ ta đưa ngươi đi? Cứ để Triển Vân Diễn tin rằng ngươi đã ch//ết trong này. Sau đó ta sẽ xử lý sạch sẽ đám người Triệu phủ, báo thù thay ngươi.”

Ta tức giận quát: “Nếu định làm vậy thì ngay từ đầu ngươi đừng cứu ta.”

Triệu Nhân vốn còn muốn nán lại xem náo nhiệt, nghe vậy liền tặc lưỡi, kéo ta lao ra ngoài, chắn thẳng trước mặt Triển Vân Diễn.

Hắn lập tức lên tiếng kể công: “Ta vừa cứu thê tử của ngươi đấy.”

Triển Vân Diễn lạnh lùng nói: “Buông tay.”

Dứt lời, y cúi xuống, trực tiếp bế ta lên.

Triệu Nhân đứng phía sau nhảy dựng, tức tối hét lớn: “Đồ vong ân bội nghĩa! Người là do ta cứu cơ mà!”

Cảm giác kiệt sức nhanh chóng bao trùm. Ta không còn sức để ý đến những chuyện xung quanh, chỉ biết vùi sâu vào lồng ngực ấm áp của Triển Vân Diễn rồi dần chìm vào giấc ngủ.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 13
Niệm Nô Kiều