Chương 14: Ngoại truyện
Ta tên là Thẩm Từ An, năm nay đã tám mươi chín tuổi, từng dùng tên Thẩm Kính Từ, quan bái Tể tướng đương triều.
Điều mà cả đời này ta hối hận nhất, chính là không thể buông bỏ được thù hận.
Thuở thiếu thời, ta có dung mạo khôi ngô tuấn tú hơn hẳn những nam tử thông thường.
Vừa mới đặt chân đến kinh thành, ta đã lọt vào mắt xanh của thiên kim Triệu phủ là Triệu Đan Nghiên, một kẻ vô cùng ngang ngược và hống hách.
Nàng ta muốn ta làm nam sủng cho nàng ta, ta một mực cự tuyệt, thẳng thắn bảo rằng ở quê nhà bản thân đã có hiền thê.
Ta cứ ngỡ nàng ta nghe vậy sẽ chịu từ bỏ ý định điên rồ đó.
Khi mới ta thượng kinh, ta có gửi về cho nương tử hai bức gia thư, nàng có gửi lại cho ta một bức, hẹn rằng ngày ta trở về sẽ dành cho ta một bất ngờ lớn.
Trong lòng ta tràn ngập mong đợi và hạnh phúc, chỉ đợi đến ngày bảng vàng đề danh là sẽ lập tức phi ngựa bạt mạng trở về nhà.
Ngày đăng khoa trạng nguyên, ta nghĩ đến việc đón nương tử lên kinh thành, hận không thể lập tức mọc cánh bay về bên nàng.
Thế nhưng, ta lại bị người của Triệu tể tướng chặn đường, gặng hỏi ta có phải là nhi tử của Thẩm Hựu Lễ hay không.
Ta không thừa nhận.
Triệu tể tướng bật khóc nức nở, đau đớn nói: “Thẩm đại nhân năm xưa phải hàm oan ngậm hận mà ch.ết, rõ ràng là do Triển Hải Thanh và Triệu Dậu Chân thống lĩnh đại quân bất lực, không chịu nghe theo lời can gián của Thẩm giám quân, cuối cùng lại bắt một mình Thẩm giám quân phải gánh chịu tội danh ấy.”
“Lão phu một lòng muốn minh oan cho Thẩm đại nhân, chỉ hiềm nỗi tuổi tác đã cao, lực bất tòng tâm. Nay thế điệt đã trở về, hai ta nhất định phải đòi lại sự trong sạch cho Thẩm đại nhân.”
Ông ta còn nói năm xưa hai nhà vốn đã có ý định kết thành thông gia, rồi chìa ra một miếng ngọc bội mà cha ta sinh thời vẫn thường đeo bên mình, đặt vào tay ta.
Lời nói của Triệu tể tướng đã khơi dậy ngọn lửa thù hận và nỗi đau đớn chôn giấu bấy lâu trong lòng ta.
Đêm đến, ta liên tục mơ thấy cảnh cha mình tự s.át và a nương treo cổ tự vẫn trên xà nhà.
M.áu của cha chảy tràn dưới chân ta, còn Phúc thúc thì bịt chặt miệng ta, gạt nước mắt đưa ta trốn khỏi Thượng Kinh.
Năm đó, ta vừa tròn bảy tuổi.
Sau này, Phúc thúc đưa ta lưu lạc khắp nơi, cuối cùng định cư tại trấn Tuế Vân.
Vừa mới đến trấn Tuế Vân không lâu, Phúc thúc trong lúc đi mua nhà đã bị gã lưu manh Bàng Tam đ.âm một d.ao trí mạng để cướp đoạt tiền của.
Chẳng mấy chốc, ông ấy cũng bỏ ta mà đi.
Năm ấy, ta mười tuổi.
Phúc thúc trước khi nhắm mắt luôn dặn dò ta rằng, điều quan trọng nhất trên đời là phải sống tiếp.
Ta đành đè nén tất cả những u uất, hận thù ngập tràn trong lồng ngực vào trong, không có nơi nào để giải tỏa, chỉ biết đi//ên c//uồng vùi đầu vào sách vở.
Ta phải trở lại kinh đô, phải đòi lại sự trong sạch cho cha mình.
Về sau, ngoài việc đọc sách ra thì ta chẳng biết làm gì khác để mưu sinh, cuộc sống vô cùng khốn khó, đến mức đói lả mà ngất xỉu ngay trên đường phố.
Khi ấy, ta đã được một tiểu cô nương cứu mạng.
Lúc tỉnh lại, nàng tinh nghịch chớp chớp mắt bảo ta: “Tiền thuốc thang là một ngàn lượng vàng đấy nhé.”
Ta vô cùng túng quẫn và ngượng ngùng, bởi lẽ ngay cả một lượng bạc vụn lúc đó ta cũng không tài nào đào đâu ra được.
Ta lý nhí: “Ta… Ta xin lấy thân mình để gán nợ có được không?”
Tiểu cô nương hỏi: “Ngươi lấy gì mà gán?”
Ta đáp: “Ta có tay có chân.”
Nàng bĩu môi: “Mỗi tội chẳng có chút sức lực nào.”
Nói xong, nàng đưa cho ta một bát cháo thịt ấm nóng, rồi bảo: “Ăn xong thì đi theo ta lên núi hái thuốc để trừ nợ.”
Kể từ ngày hôm đó, cuộc đời ta không còn cô độc nữa, mỗi ngày trôi qua đều có những niềm vui để mong chờ.
Cho đến một ngày, nàng theo cha rời đi và đến nói lời từ biệt với ta: “Ta và cha sắp phải đi rồi, hôm nay ta đến để từ giã ngươi.”
Giây phút ấy, ta bỗng cảm thấy khí huyết trong người như đảo lộn, lồng ngực thắt nghẹn đau đớn, một chữ cũng không thể thốt ra được, chỉ biết đứng trân trân nhìn bóng dáng nàng khuất xa dần.
Trong lòng ta gào thét hàng vạn lần câu nói “đừng đi”, nhưng bờ môi lại như hóa đá.
Ta nhìn lại món đồ duy nhất có giá trị trên người mình là một cuốn sách cổ độc bản, bèn thức thâu đêm gõ cửa tiệm cầm đồ để đổi lấy một ít ngân lượng.
Sáng sớm ngày hôm sau, ta đã đeo thư rương đứng chực sẵn trước cửa tiệm kim hoàn chờ họ mở cửa, mua một chiếc trâm bạc hình đóa hoa sen đồng tâm rồi vội vã đuổi theo nàng.
Ta đuổi kịp hai phụ tử nàng ở ngay phía ngoài thị trấn.
Ta thở hổn hển gọi lớn: “Văn Sênh!”
Người quay đầu lại trước tiên là Liễu tiên sinh, ta vội vàng đổi giọng: “Liễu tiên sinh, học trò cũng muốn đi ngao du bốn phương để mở mang tầm mắt, liệu có thể…”
Giọng ta nhỏ dần dưới ánh nhìn thấu hồng trần của Liễu tiên sinh.
Trong lòng ta thầm nghĩ, nếu ông không đồng ý, ta sẽ cứ lẳng lặng đi theo bảo vệ họ từ đằng xa.
Thế nhưng, Liễu tiên sinh khẽ thở dài một tiếng rồi vậy mà lại gật đầu đồng ý.
Năm đó, Liễu tiên sinh đã chỉ dạy cho ta rất nhiều điều.
Cho đến một ngày, ông hỏi ta sau này muốn làm gì, lại bảo rằng Văn Sênh không thể cứ mãi sống một cuộc đời nay đây mai đó, ăn bữa nay lo bữa mai được.
Vì câu nói ấy, ta quyết định trở về tiếp tục con đường thi cử để cầu lấy công danh.
Chỉ là ta quá luyến tiếc Văn Sênh.
Năm đó Văn Sênh mười bảy tuổi, còn ta mười chín.
Ta đã ích kỷ ích kỷ rút chiếc trâm bạc ra trao cho nàng, hy vọng nàng có thể chờ đợi ta.
Liễu tiên sinh lại vô cùng coi trọng ta, ông trực tiếp đồng ý gả Văn Sênh cho ta, nói rằng bản thân đã quan sát ta suốt hơn một năm qua, biết ta là một đứa trẻ hiểu chuyện, biết tri ân báo đáp.
Ta mang theo số tiền có được từ việc cầm cố cuốn sách cổ, muốn sắm sửa cho Văn Sênh một bộ sính lễ và trang sức thật tươm tất.
Thế nhưng Văn Sênh chẳng chịu nhận món nào, nàng mỉm cười bảo: “Chàng cứ giao nộp hết tiền bạc cho ta quản lý là được rồi. Mấy thứ xa xỉ đó khi nào thực sự cần thì mua sau, hơn nữa chàng còn phải đi thi, chỗ cần tiêu xài còn nhiều lắm.”
“Sau này nhớ phải làm quan lớn để ta được làm vị phu nhân quyền quý đi nghênh ngang ngoài phố hầu hạ nghe chưa?”
Sau khi chúng ta thành hôn không lâu, Liễu tiên sinh lại tiếp tục hành trình vân du tứ hải của ông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận