Chương 15
Có Văn Sênh, căn nhà nhỏ lạnh lẽo của ta bỗng chốc trở nên ấm áp và tràn ngập tiếng cười.
Nàng sẽ tự tay đem những khóm hoa dại ngoài đồng về trồng quanh sân, sẽ nấu những món ăn có hình thù kỳ quái nhưng hương vị lại ngon đến lạ lùng, rồi còn tự làm đồ ăn đem ra chợ bán để phụ giúp gia đình.
Những lúc như thế, ta luôn đi bên cạnh phụ giúp nàng, đẩy chiếc xe nhỏ, chăm chú lắng nghe nàng kể về những chuyện vui mắt ở chợ hôm nay, rồi cùng nhau luyên thuyên vẽ nên viễn cảnh tương lai tươi đẹp.
Đã từ rất lâu ta không còn gặp ác mộng nữa, vậy mà một đêm nọ, ta lại mơ thấy Bàng Tam.
Năm xưa khi xảy ra chuyện, vì ta còn quá nhỏ nên được Phúc thúc giấu kín vào mật thất.
Sau vụ việc đó, gã lưu manh Bàng Tam cũng đột nhiên bốc hơi khỏi trấn Tuế Vân, và cái ch.ết của Phúc thúc cứ thế trở thành một vụ án treo không lời giải đáp.
Kể từ đêm đó, những cơn ác mộng lại bắt đầu bám lấy ta.
Văn Sênh ôm lấy ta, khẽ khàng gọi: “Kính Từ, chàng làm sao vậy?”
Ta không nỡ để nàng phải lo lắng phiền muộn cùng mình nhưng trước ánh mắt ngập tràn sự quan tâm của nàng, cộng thêm việc muốn nàng nâng cao cảnh giác với Bàng Tam, ta đã đem chuyện của Phúc thúc kể lại cho nàng nghe.
Văn Sênh sà vào lòng ta, vỗ ngực bảo: “Thiếp đây lợi hại lắm đấy nhé, chàng cứ yên tâm đi.”
Ngày hôm sau, ta dắt Văn Sênh đi chọn một chú chó dữ.
Văn Sênh lại vừa mắt Đại Hoàng, khi ấy mới chỉ là một chú chó con bé xíu.
Ta vốn muốn chọn một con chó lớn hung dữ để trông nhà hộ viện.
Thế nhưng Văn Sênh lại bảo: “Rồi nó sẽ lớn lên mà, chàng phải cho nó thời gian chứ.”
Sang năm sau, Đại Hoàng quả nhiên trổ mã, lớn lên vừa to vừa khỏe.
Khi trời sắp sửa vào hạ, Văn Sênh bắt đầu tất bật thu xếp hành lý cho ta.
Nàng chuẩn bị chu đáo, tỉ mỉ từ những thứ nhỏ nhặt nhất, còn làm cho ta biết bao nhiêu là đồ ăn ngon dọc đường.
Nàng giục ta lên đường sớm để tránh bị lỡ dở bởi những chuyện phát sinh ngoài ý muốn.
Ngay khi vừa bước lên cỗ xe ngựa rời đi, nhìn bóng dáng Văn Sênh khuất dần, trong lòng ta đã dâng lên một cảm giác nôn nóng, hận không thể lập tức quay trở về.
Chỉ là ta không thể ngờ được rằng, kể từ chuyến đi ấy, ta đã vĩnh viễn không còn đường về nữa.
…
Những lời nói của Triệu tể tướng khiến ta ngày đêm bị ác mộng hành hạ, dằn vặt.
Ta tự trách bản thân tại sao lại chìm đắm trong hạnh phúc riêng tư mà cam tâm tình nguyện quên đi huyết hải thâm thù của đấng sinh thành.
Trong lúc tinh thần nửa tỉnh nửa mê, đi ngang qua Triển phủ vinh hiển, nhìn đôi sư tử đá oai phong trước cổng.
Ta tự hỏi tại sao cùng trải qua trận Bình Sa năm ấy, Triển gia vẫn là công thần, là đại tướng quân quốc gia.
Còn gia đình ta lại phải chịu cảnh nhà tan cửa nát, đến danh tính cũng phải thay tên đổi họ?
Lồng ngực ta như có ngọn lửa thiêu đốt, lửa giận xông thẳng lên đại não khiến đầu óc ta đau đớn như muốn nứt ra.
Ta hôn mê li bì suốt ba ngày ba đêm, cho đến khi mơ thấy Văn Sênh cũng bỏ mình mà đi mới giật mình kinh hãi tỉnh giấc, vội vã thu dọn hành lý để trở về nhà.
Thế nhưng ta không hề biết rằng, chính vì ba ngày hôn mê ấy mà ta đã bỏ lỡ cả một đời người.
Khi ta đi//ên cuồng phi ngựa trở về đến trấn thì trời đã vào đêm.
Nhìn ngọn lửa đỏ rực ngút trời phía xa, hướng đó chính là ngôi nhà của ta.
Ta gào khóc định lao vào.
Nhưng bách tính xung quanh đã hợp lực giữ chặt lấy ta: “Trạng nguyên công, không kịp nữa rồi, tất cả đã hóa thành tro bụi rồi!”
Giữa đống hoang tàn đổ nát, thấp thoáng có thể nhận ra một t.hi t.hể cháy đen thui…
Ta không tin đó là Văn Sênh.
Nàng vốn là người ngủ không sâu giấc, làm sao có thể cam chịu bị thiêu sống một cách bình lặng như thế được?
Giữa đám đông hỗn loạn, ta chợt bắt gặp ánh mắt tư lự của thủ h* th*n tín bên cạnh Triệu tể tướng.
Trong lòng ta lập tức sáng tỏ như gương, Văn Sênh là bị Triệu tể tướng hại ch.ết, chính là do ta đã gián tiếp hại ch.ết nàng.
Từ trong đống tro tàn, ta tìm thấy một chiếc trâm bạc đã bị ám muội đen sì, đó là chiếc trâm đóa sen đồng tâm mà ta đã tự tay tặng cho nàng.
Nàng đi rồi, đến cả chiếc trâm cũng để lại cho ta.
Ngày hôm sau, thủ hạ của Triệu tể tướng trực tiếp sai người mang đến một tấm bia mộ, lạnh lùng bảo.
“Trạng nguyên công, ngài là người thông minh. Người ch//ết thì cũng đã ch.ết rồi, điều ngài cần làm bây giờ là làm sao để ta đa hóa lợi ích cho bản thân.”
Ta tìm mọi cách trì hoãn không muốn hồi kinh, người của Triệu tể tướng lại ta ép buộc, ta đành phải giả vờ phục tùng, hư tình giả ý đáp.
“Vãn sinh và vong thê tuy không có tình cảm nam nữ sâu đậm, nhưng dẫu sao cũng từng chung hoạn nạn. Nay nàng vừa mới nằm xuống đã lập tức cưới thê tử mới, e là sẽ làm tổn hại đến thanh danh của đại tiểu thư.”
“Vãn sinh thấu hiểu ân tình của tiểu thư, tự có lòng không muốn làm tiểu thư phải chịu ủy khuất. Đợi đến khi thế gian dần quên chuyện này, vãn sinh cũng tự mình lập được chút công danh, nếu lúc đó tiểu thư vẫn bằng lòng hạ giá, vãn sinh định không phụ tấm chân tình của tiểu thư.”
Tên thủ hạ nghe xong lời ấy thì tỏ vẻ vô cùng hài lòng.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau, ở trấn Tuế Vân bỗng rộ lên tin đồn rằng Văn Sênh vốn không phải là thê tử của ta mà chỉ là một cô biểu muội, lại còn bị người ta làm nhục đến mức mang thai.
Đến khi tin đồn lọt vào tai ta thì ta đã trở lại kinh đô, lòng như tro tàn mà chấp nhận hôn sự với Triệu gia.
Đối với ta khi ấy, Văn Sênh đã không còn, ý nghĩa duy nhất để ta sống tiếp chỉ còn là báo thù.
Nhưng khi bình tâm suy xét kỹ lưỡng lại tin đồn kia, ta chợt nhận ra có quá nhiều điểm khả nghi.
Ta lập tức bí mật quay trở về trấn Tuế Vân, tự tay đào mộ đào quan tài để nghiệm thi thể.
Chiều cao hoàn toàn không khớp, xương chậu cũng không giống người mang thai.
Bốn ngón! Bàn tay trái của thi thể này chỉ có bốn ngón!
Ta nhớ rất rõ, gã lưu manh Bàng Tam có bàn tay trái bốn ngón.
Vậy là Văn Sênh của ta vẫn còn sống!
Nàng chưa ch.ết, chỉ là nàng không muốn đến tìm ta, nàng không muốn nhìn mặt ta nữa.
Ta bắt đầu đi//ên c//uồng mật sai người nghe ngóng tung tích của những ai có dung mạo giống nàng.
Cho đến khi triều đình xuống chiếu chỉ bổ nhiệm mới, phái ta làm Giám quân Đô thống, ta biết đây là sự sắp xếp của Triệu tể tướng.
Trên đường đi, ta nghe phong phanh chuyện Triển Vân Diễn đột nhiên có thê tử và nhi tử.
Trong lòng ta dấy lên một sự hiếu kỳ mãnh liệt, dường như có một giọng nói vô hình cứ thôi thúc ta nhất định phải đến gặp mặt họ một lần.
Đứa trẻ kia vô cùng đáng yêu, vừa nhìn thấy ta đã lao ra gọi “cha”, khoảnh khắc ấy sống mũi ta bỗng chốc cay xè.
Nếu như năm xưa ta không bước chân vào kinh thành, có lẽ ta và Văn Sênh lúc này cũng đã có một đứa con kháu khỉnh như vậy.
Về sau, ta phát hiện đứa trẻ này có dung mạo rất giống mình, ngay cả nốt ruồi nhỏ trên tai trái cũng y hệt.
Thế nhưng Văn Sênh một mực không thừa nhận đó là con của chúng ta, nàng hận ta.
Ta cảm thấy uất ức và bất lực vô ngần.
Ta rõ ràng chưa từng đưa ra bất kỳ lựa chọn nào, vậy mà lại bị người ta ép vào con đường ruồng bỏ thê tử, phụ bạc nhi tử.
Mà kẻ thủ ác đứng sau h//ãm hại gia đình ta, chung quy vẫn là một người duy nhất: Triệu tể tướng.
Ta vô cùng chán ghét Triệu Đan Nghiên, không muốn chạm vào nàng ta, càng không muốn có một đứa con với nàng ta.
Nếu đứa trẻ đó được sinh ra, nó định sẵn sẽ là một tấn bi kịch.
Vì vậy, ta đã bí mật uống thuốc tuyệt tự.
Triệu Đan Nghiên liên tục kéo ta đi tìm danh y chạy chữa khắp nơi nhưng không ai nhìn ra vấn đề gì.
Ta chỉ đành dịu giọng an ủi nàng ta rằng duyên phận chưa tới.
Thế nhưng nàng ta rốt cuộc vẫn phát hiện ra.
Nàng ta phát hiện ra sự tồn tại của Hoài Ý, phát hiện ra Văn Sênh.
Vào cái ngày Văn Sênh xuất hiện tại thọ yến Triệu phủ, ta đã có một dự cảm vô cùng bất lành.
Ta mật phái người chăm chú dõi theo Văn Sênh, dặn họ nếu thấy nàng bị người ta đưa đi thì phải lập tức báo cho ta biết.
Triệu Đan Nghiên quả nhiên đã ra tay.
Ta vội vã chạy thục mạng về phía khách viện, từ xa nhìn thấy ngọn lửa bùng lên dữ dội, bước chân ta bỗng chốc rụng rời, cảm giác hệt như đêm kinh hoàng tại trấn Tuế Vân năm nào lại ập về.
Ta đ//iên cuồng xông vào biển lửa, nhìn thấy một nữ tử đang bán hôn mê, ta cứ ngỡ đó là Văn Sênh bèn vội vàng bồng nàng ta ra ngoài.
Đến khi ra tới nơi, ta mới sực nhận ra có điều không đúng.
Ta loạn xạ lau đi những vết tro bụi trên mặt nữ tử kia, quả nhiên không phải nàng!
Vậy là Văn Sênh của ta vẫn còn ở bên trong!
Ta không thể mất nàng một lần nữa!
Ta giãy giụa định lao ngược trở vào trong biển lửa nhưng đám gia đinh đã liều ch.ết giữ chặt lấy ta.
Lúc bấy giờ trong đầu ta chỉ có một ý nghĩ duy nhất, ta chỉ cần Văn Sênh được sống, bắt ta phải trả giá thế nào ta cũng cam lòng.
Đến khi tỉnh lại, mọi chuyện cứ như một giấc mộng dài.
Những lời châm chọc, mỉa mai lạnh lùng của Triệu Đan Nghiên mới kéo ta trở về với hiện thực tàn khốc.
Trước ngày Văn Sênh rời khỏi kinh thành, hai chúng ta cuối cùng cũng gặp nhau một lần.
Nàng ân cần căn dặn ta phải cẩn thận đề phòng Triệu tể tướng.
Thế nhưng, nhìn vào đôi mắt nàng, ta không hề thấy bất kỳ một chút gợn sóng vui buồn hay oán hận nào nữa.
Ta hiểu rằng, chúng ta thực sự đã lỡ mất nhau một đời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận