Chương 1
1
Tôi bị cha xem như một món hàng gán nợ, rồi đẩy vào tay Trì Hán Dương. Kể từ ngày phân hóa thành Omega ưu tính, gia đình tôi cũng hoàn toàn tan vỡ. Cha tôi là một Alpha liệt tính, còn mẹ chỉ là Omega liệt tính, vì thế ông ta nhất quyết cho rằng tôi không thể nào là con ruột của mình.
Ông ta chỉ thẳng vào mặt tôi, gào lên rằng mẹ đã ngoại tình. Dù bà tủi nhục đề nghị đi làm xét nghiệm quan hệ huyết thống để chứng minh trong sạch, ông ta vẫn không chịu nghe, bởi từ đầu đến cuối, điều ông ta cần chẳng phải sự thật mà chỉ là một cái cớ để trút bỏ trách nhiệm.
Ngày ngày, ông ta chìm trong cờ bạc và rượu chè, còn đắc ý gieo khắp nơi lời đồn mẹ tôi là một người đàn bà hư hỏng. Thắng bạc, ông ta uống rượu ăn mừng, say rồi trở về chửi bới, đánh đập bà. Thua bạc, ông ta lại uống để giải sầu, sau đó vẫn quay về đấm đá bà không thương tiếc.
Tôi từng lao ra che chắn cho mẹ, cùng bà chịu những trận đòn ấy. Nhưng bà lại tức giận đẩy tôi sang một bên, trút hết oán hận lên đầu tôi: “Tất cả đều tại mày! Nếu mày không phân hóa thành ưu tính, tao đâu phải sống khổ sở thế này?”
“Người trong nhà đều mang gen liệt tính, tại sao chỉ có mình mày là ngoại lệ?”
Tôi không hiểu. Phân hóa thành ưu tính chẳng phải vốn là một chuyện tốt sao? Vì sao người đầu tiên căm ghét tôi lại chính là những người thân trong gia đình? Không một ai cho tôi câu trả lời.
Năm tôi mười tám tuổi, mẹ thật sự bỏ trốn theo một người đàn ông khác. Từ đó, trong căn nhà ấy chỉ còn lại mình tôi làm bao cát cho cha trút giận. Ông ta nợ quá nhiều tiền vay nặng lãi, khiến đám chủ nợ cứ vài ngày lại kéo đến chặn kín trước cửa.
Ba ngày trước kỳ thi đại học, tôi trở về nhà một chuyến. Không ngờ vừa bước vào cửa, tôi đã bị chính cha mình đẩy tới trước mặt đám đàn ông xăm trổ đang đến đòi nợ, giọng điệu đầy lấy lòng: “Các anh em, nó là Omega ưu tính, pheromone mang mùi hoa ngọc lan, cực kỳ dụ người.”
“Các anh muốn làm gì cũng được, chỉ cần giảm cho tôi một chút tiền nợ là được.”
Đám chủ nợ phần lớn đều là Alpha liệt tính. Chúng vây quanh tôi, ghé sát lại hít ngửi, trên gương mặt hiện rõ vẻ mê đắm bẩn thỉu. Tôi vẫn chưa thể hoàn toàn kiểm soát pheromone của mình, vừa xấu hổ vừa hoảng loạn, chỉ muốn lập tức chạy khỏi đó.
Nhưng tôi không chạy nổi. Chỉ một luồng pheromone của Alpha cũng đủ khiến hai chân tôi mềm nhũn, toàn thân mất hết sức lực. Điều nhục nhã nhất là người đầu tiên ngăn tôi trốn thoát lại chính là cha ruột.
Ông ta dùng sự áp chế thô bạo của giới tính cùng quyền uy của một người cha, giận dữ quát: “Tao nuôi mày lớn đến chừng này, chẳng lẽ mày không nên báo hiếu cho bố sao?”
“Ai cho mày chạy? Omega vốn là thứ thấp hèn, ưu tính thì đã thế nào? Tao vẫn có thể khiến mày đứng cũng không vững.”
Sau đó, ông ta lập tức quay sang đám chủ nợ, đổi sang giọng điệu nịnh nọt: “Nghe nói Omega ưu tính rất dễ mang thai, khả năng sinh ra Alpha ưu tính cũng cao.”
“Các anh cứ thoải mái. Cho dù có mang thai cũng không sao.”
“Chỉ cần các anh nương tay cho tôi một chút, đừng tiếp tục đánh tôi nữa.”
Ánh mắt đám chủ nợ lập tức sáng lên như bầy thú đói nhìn thấy con mồi. Chúng đồng loạt lao tới, xé rách quần áo trên người tôi, còn tranh giành xem ai sẽ là kẻ được ra tay trước.
Pheromone hỗn tạp, nồng nặc và dơ bẩn tràn ngập căn phòng, không ngừng tấn công giác quan của tôi. Cảm giác ghê tởm dâng lên đến cực điểm, tầm mắt dần mất tiêu cự, bên tai cũng chỉ còn những âm thanh ù đặc.
Trong đầu tôi khi ấy chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất.
Có lẽ ch//ết đi sẽ dễ chịu hơn.
Đúng lúc ấy, một chiếc áo khoác mang theo hương rượu thanh quất phủ xuống người tôi. Đôi mắt vốn đã vô hồn của tôi bất giác động, sau đó nhìn thấy Trì Hán Dương đang đứng ở cửa, cả người chìm trong ánh sáng ngược.
Sắc mặt anh lạnh đến đáng sợ, đôi môi đang chuyển động như nói điều gì đó. Nhưng tai tôi vẫn ong ong, hoàn toàn không nghe rõ lời anh, chỉ nhìn thấy đám chủ nợ vừa rồi còn hung hăng đã đồng loạt run rẩy, vội vàng lùi ra phía sau.
Cha tôi thấy tình hình không ổn, lập tức định bỏ chạy nhưng nhanh chóng bị người ta bắt lại. Ông ta bị đè xuống đất, sau đó mất đi hai ngón tay bên phải.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Số tiền ông ta nợ quá lớn, cho dù đem cả mạng ra trả cũng không thể thanh toán hết.
Vì thế, cuối cùng người bị Trì Hán Dương mang đi lại là tôi.
2
Trì Hán Dương là người đứng đầu đám chủ nợ kia nhưng anh chỉ lớn hơn tôi bốn tuổi. Gia đình anh lập nghiệp từ thế giới ngầm, vì vậy ngay từ khi còn rất trẻ, anh đã bị ném ra ngoài xã hội để tự rèn luyện.
Công việc đầu tiên anh phải tiếp quản chính là quản lý sòng bạc.
Còn cha tôi chỉ là một trong vô số con nợ dưới tay anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận