Chương 2
Theo lý mà nói, món nợ của cha tôi vốn chẳng đáng để Trì Hán Dương phải tự mình ra mặt. Chỉ vì hôm ấy anh vừa lúc rảnh rỗi, đứng ngoài chờ suốt nửa ngày vẫn không thấy đàn em giải quyết xong, nên mới mất kiên nhẫn bước vào xem tình hình.
Cũng chỉ vì cái nhìn ấy, anh đã “nhặt” tôi về, một món hàng dư thừa được dùng để gán nợ.
Tối hôm đó, Trì Hán Dương ném tôi lên giường rồi đưa ra hai lựa chọn: “Em được đưa tới để trả nợ. Phục vụ một mình tôi hay phục vụ cả đám người, tự chọn đi.”
Tôi run rẩy đưa tay cởi thắt lưng cho anh, nói rằng đây là lần đầu của mình, sau đó cầu xin anh nương tay một chút.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, ánh trăng xuyên qua khe rèm xám tối, để lại một vệt sáng nhạt trên sàn. Tôi nhìn chằm chằm vào đó hồi lâu, cuối cùng mới lấy hết can đảm hỏi: “Sau này em còn được đi học không?”
Trì Hán Dương dường như đã thỏa mãn, một tay ôm lấy eo tôi, tay kia xoa đầu tôi. Giọng anh mang theo cơn buồn ngủ: “Được chứ, em có phải phạm nhân đâu mà phải nhốt lại.”
Đêm ấy tôi bỗng cảm thấy cuộc đời có lẽ cũng không đến mức quá khó khăn.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không thể tiếp tục đi học như trước.
Đến ngày thi đại học, rất nhiều câu hỏi tôi hoàn toàn không biết làm. Đầu óc giống như biến thành một khối bột nhão, từng chữ trên đề tôi đều nhận ra nhưng ghép lại thì chẳng thể hiểu nổi ý nghĩa.
Tôi trở nên vô cùng ngu ngốc, nhưng chuyện đó vốn không đúng.
Omega ưu tính và Alpha ưu tính đều được công nhận là có trí lực vượt trội, khả năng tiếp thu cũng tốt hơn người bình thường. Trước đây, tôi phải luôn đứng đầu mới có thể yên tâm bước vào trường cấp ba.
Vậy mà bây giờ, tôi lại ngu ngốc đến mức ngay cả đại học cũng không thi đỗ.
Khi biết điểm số của tôi, Trì Hán Dương chỉ mỉm cười rồi an ủi: “Ngốc một chút cũng không sao. Đã đi theo anh rồi thì anh nuôi em.”
Và cứ như vậy tôi ở bên anh suốt ba năm.
Tôi luôn ngoan ngoãn, yên tĩnh, chưa từng làm loạn hay gây phiền phức. Bên cạnh Trì Hán Dương cũng không có Omega nào khác, từ đầu đến cuối chỉ có một mình tôi.
Đến năm thứ tư, tôi bất ngờ mang thai.
Khi phát hiện, đứa bé đã được bốn tháng.
Tôi vô cùng sợ hãi.
Trì Hán Dương vẫn luôn sử dụng biện pháp an toàn. Tôi sợ anh sẽ nghi ngờ mình lăng nhăng sau đó mắng chửi và đánh đập tôi, giống như cách cha từng đối xử với mẹ.
Vì vậy tôi muốn lén phá b//ỏ đứa trẻ.
Bác sĩ khuyên tôi không nên làm vậy bởi thai đã lớn, nếu cư//ỡng ép phẫu thuật sẽ gây tổn thương rất nghiêm trọng cho cơ thể.
Nhưng tôi không sợ.
Ngay cả khi đã nằm trên bàn phẫu thuật, trong đầu tôi vẫn chỉ nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể giấu Trì Hán Dương, không để anh phát hiện chuyện này.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Trì Hán Dương đã xuất hiện trước mặt tôi.
Quả nhiên anh lập tức mắng một trận: “Em dám phá bỏ con của anh?”
Tôi phải mất vài giây mới hiểu được lời ấy, sau đó ngơ ngác hỏi: “Anh không nghi ngờ đứa bé không phải con anh sao?”
Trì Hán Dương tức đến bật cười, đưa tay bóp lấy phần da sau gáy tôi. Cảm giác tê ngứa lan ra khiến cơ thể tôi không tự chủ co lại.
“Tôi đâu có ngu đến mức đó.”
“Hơn nữa, tôi đã đánh dấu em rồi. Ai còn dám chạm vào em?”
Tôi cũng đưa tay sờ sau gáy mình, nơi đó có một dấu răng hơi nhô lên.
Hóa ra dấu ấn của Alpha ưu tính lại mạnh đến vậy.
Mẹ tôi trước kia cũng từng bị cha đánh dấu. Nhưng dấu ấn ấy ngoài việc trói buộc bà lại, chưa từng mang đến bất kỳ điều tốt đẹp nào.
Nó giống như một nhà tù vô hình, giam cầm bà suốt nửa cuộc đời, tôi sợ mình rồi cũng sẽ trở nên giống mẹ.
Tôi dè dặt hỏi Trì Hán Dương: “Dấu này… sẽ theo em cả đời sao?”
Trong mắt anh không còn chút ý cười nào. Anh chỉ nhìn xuống tôi, giọng điệu bình thản đến lạnh người: “Chứ em nghĩ thế nào?”
Trì Hán Dương đưa tay bóp lấy tuyến thể của tôi, lực dùng không hề nhẹ. Tuyến thể vốn vô cùng nhạy cảm, gần như không chịu được bất kỳ kích thích nào, khiến toàn thân tôi lập tức mất sức, mềm nhũn ngã vào lòng anh.
“Trừ khi thứ này bị móc bỏ, nếu không cả đời em chỉ có thể là Omega của anh.”
Tôi vội giật tay anh ra, ôm chặt lấy tuyến thể của mình rồi liên tục lắc đầu: “Đau lắm… đừng móc nó ra.”
Trì Hán Dương hừ lạnh: “Biết đau là được.”
Sau đó, anh đưa tôi tới một tòa nhà trang nghiêm, trông chẳng khác nào cơ quan công quyền, rồi còn bắt tôi chụp ảnh. Khung cảnh ấy giống hệt cảnh phạm nhân bị chụp hồ sơ mà tôi từng thấy trên ti vi.
Có lẽ vì cha tôi nợ quá nhiều tiền, Trì Hán Dương sợ tôi bỏ trốn nên mới đặc biệt giữ lại bằng chứng liên quan đến tôi.
Sau khi chụp ảnh xong, việc đầu tiên Trì Hán Dương làm khi đưa tôi trở về nhà chính là lấy thuốc ra, đặt trước mặt tôi.
“Đây, uống thuốc đi.”
3
Tôi không biết đó là loại thuốc gì.
Sau khi tìm thấy tôi trong bệnh viện, Trì Hán Dương đã đưa tôi đi làm rất nhiều xét nghiệm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận