Chương 3

Tôi bị xoay đến mức đầu óc choáng váng, trước mắt mọi thứ đều chao đảo. Trì Hán Dương đứng nói chuyện với bác sĩ rất lâu, đến khi trở lại còn mang theo một túi thuốc lớn. Tôi nhìn đống thuốc trong tay anh, dè dặt hỏi: “Đây là thuốc gì vậy? Có thể không uống không?” Rồi vội vàng giải thích rằng cơ thể mình vẫn khỏe, vốn chẳng cần dùng đến thuốc.

Trì Hán Dương nhìn tôi hồi lâu nhưng không đáp ngay. Anh cúi xuống, chậm rãi đếm từng viên thuốc, sau đó trực tiếp đưa vào miệng tôi. Giọng anh trầm xuống, không cho phép từ chối: “Em gầy quá. Đây đều là thuốc bổ.” Tôi nhìn những viên thuốc không có lấy một chiếc nhãn, trong lòng vẫn còn chút nghi ngại.

Bàn tay tôi vô thức đặt lên bụng, ngập ngừng hỏi: “Những thứ này có tốt cho em bé không?” Động tác của Trì Hán Dương chợt dừng lại trong thoáng chốc, sau đó anh gật đầu, trả lời chắc chắn: “Đương nhiên.” Nghe vậy, sự đề phòng trong tôi lập tức tan đi. Nếu tốt cho đứa bé, vậy thì tôi uống là được.

4

Tôi ngoan ngoãn uống hết thuốc, thế nhưng từ hôm đó, Trì Hán Dương lại không còn muốn chạm vào tôi nữa. Anh nhường phòng ngủ chính cho tôi, còn mình chuyển sang căn phòng phụ bên cạnh. Trong lòng tôi khó chịu đến nghẹn lại nhưng cuối cùng vẫn không dám hỏi nguyên do. Dù sao tôi cũng chỉ là một món hàng được mang đến để gán nợ.

Một kẻ như tôi không nên ôm mộng dựa vào đứa trẻ trong bụng để đổi đời. Vì vậy, mỗi đêm tôi chỉ có thể ôm lấy quần áo anh vừa thay ra, cuộn mình ngủ trong mùi hương còn lưu lại trên đó. Sáng hôm sau, Trì Hán Dương tình cờ nhìn thấy, ánh mắt anh lập tức mang theo vẻ trêu chọc. Từ hôm ấy, mỗi ngày anh đều thay ba bộ quần áo rồi ném hết cho tôi.

“Khi nào em định xây tổ?” Anh dựa vào cửa, nhìn đống quần áo trong lòng tôi rồi hỏi. “Nếu thật sự muốn xây tổ, chỉ từng này quần áo chắc vẫn chưa đủ đâu nhỉ?” Kể từ ngày đi theo Trì Hán Dương, tôi chưa từng phải tự xây tổ. Bởi mỗi lần đến kỳ phát nhiệt, anh đều ở bên cạnh tôi.

Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com

Nhưng lần này, anh không ở đây. Từ sau khi tôi mang thai, Trì Hán Dương không cho phép tôi đi theo anh ra ngoài làm việc, chỉ bảo tôi ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi. Một hôm, tôi vô tình nghe thấy mấy đàn em được giao nhiệm vụ canh chừng mình đang nói chuyện. Một người thấp giọng hỏi: “Đại ca chắc đi giải quyết chuyện của vị hôn phu rồi nhỉ?”

Người còn lại đáp: “Có lẽ vậy. Nghe nói ông lớn đã sắp xếp cho anh ấy một tiểu O.” Ngay khoảnh khắc câu nói ấy lọt vào tai, kỳ phát nhiệt của tôi bất ngờ bùng lên dữ dội. Mấy người canh giữ sợ đến biến sắc, lập tức gọi điện cho Trì Hán Dương, sau đó vội vàng chạy đi mua thuốc ức chế. Không ai trong số họ nghĩ rằng tôi sẽ nhân lúc đó bỏ chạy.

Tôi chỉ muốn đi tìm Trì Hán Dương. Nhưng đầu óc tôi nóng ran như bị nấu chín, ý thức hỗn loạn, ngay cả phương hướng cũng không thể phân biệt. Tôi lang thang giữa những con phố đông đúc, bước đi vô định như một kẻ mất hồn. Trên đường, tôi gặp rất nhiều Alpha. Bọn họ nhanh chóng vây quanh tôi, tiếng nói chen chúc khiến đầu tôi đau nhức, mùi hương trên người họ cũng khiến tôi buồn nôn.

Toàn thân tôi đau đớn như sắp vỡ ra. Trong lúc hỗn loạn, có người liên tiếp tát tôi mấy cái, vừa đánh vừa chất vấn: “Không phải mày bám lấy Trì Hán Dương vì tiền sao?” Người đó túm lấy tôi, giọng nói đầy căm tức: “Mày có tiện không? Mày lấy được bao nhiêu tiền rồi? Số tiền đó vốn phải thuộc về tao, mau trả lại đây!”

Tôi ôm chặt lấy đầu, không ngừng lắc, muốn giải thích rằng mình chưa từng lấy bất cứ đồng nào. Nhưng cổ họng như bị thứ gì đó bóp nghẹt, tôi không thể thốt ra thành lời. Chỉ một giây sau, bóng tối đã bao phủ trước mắt, ý thức của tôi hoàn toàn đứt đoạn. Đến khi tỉnh lại, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là Trì Hán Dương đang đứng trước mặt.

Bên cạnh anh còn có một Omega xinh đẹp. Sắc mặt Trì Hán Dương âm trầm đến đáng sợ, anh nhìn tôi rồi hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Xung quanh không còn bóng dáng Alpha nào, tất cả những chuyện vừa xảy ra dường như chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng nửa bên mặt tôi vẫn sưng đau, tai phải ù đặc, gần như không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.

Có lẽ chỉ là tạm thời mất thính giác, tôi nghĩ như vậy rồi nhanh chóng bỏ qua. Tôi nhìn sang Omega đứng cạnh Trì Hán Dương, giơ tay chỉ vào người đó: “Vị hôn phu của anh nói tôi lấy tiền của anh, còn bắt tôi phải giao số tiền ấy ra.” Tôi cố gắng nói rõ từng chữ: “Tôi đã bảo mình không lấy nhưng hắn vẫn đánh tôi.”

Lúc ấy, tôi chẳng khác nào một đứa trẻ bị bắt nạt, vội vàng mách tội với người duy nhất mình có thể dựa vào. Tôi cố gắng khiến Trì Hán Dương tin mình, cũng mong anh sẽ đuổi vị hôn phu kia đi. Thế nhưng Trì Hán Dương và người nọ chỉ im lặng nhìn nhau, sắc mặt cả hai đều trở nên nặng nề. Cuối cùng, anh đưa tay day mạnh thái dương, dường như đang cố kìm nén điều gì đó.

Anh quay sang nói với người kia: “Quan tiên sinh, anh về trước đi. Chuyện này để sau chúng ta liên lạc.” Sau khi Omega ấy rời khỏi, Trì Hán Dương lập tức quay lại nhìn tôi, giọng điệu lạnh xuống: “Đã bảo em không được chạy lung tung, tại sao lại không chịu nghe lời?” Tôi co người lại theo bản năng, lồng ngực bất chợt đau nhói. Đến lúc này, tôi mới hiểu rõ vị trí của mình.

Tôi chẳng qua chỉ là một món đồ được Trì Hán Dương giữ lại nuôi trong lúc rảnh rỗi. Một món đồ không có danh phận, càng không thể được đưa ra ngoài ánh sáng. Tôi cúi đầu im lặng, Trì Hán Dương nhìn tôi hồi lâu rồi cũng không nói thêm gì. Anh đưa tôi trở về nhà, dùng tay nâng cằm tôi lên để bôi thuốc vào những chỗ sưng đỏ.

Ánh mắt anh chất chứa cơn giận dữ dữ dội, đến mức bàn tay cầm thuốc cũng siết chặt. Bôi thuốc được một lúc, anh đột ngột ném cả lọ xuống đất, tiếng vỡ vang lên chói tai. Sau đó, Trì Hán Dương bước ra ngoài, mắng đám đàn em một trận đến không ai dám lên tiếng. Mắng xong, anh lại quay vào phòng, đem toàn bộ cơn giận trút lên người tôi.

“Nói đi.” Anh đứng trước mặt tôi, sắc mặt lạnh lẽo. Thấy tôi vẫn cúi đầu không đáp, giọng anh càng trở nên gay gắt: “Câm rồi à?” Trì Hán Dương đưa tay chạm lên trán tôi, vẻ mặt lập tức thay đổi. “Em đang sốt, em có biết không?”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 3
Tôi Không Muốn Sinh Con Nhưng Tôi Cần Đứa Trẻ