Chương 4

“Không biết gọi điện cho tôi sao? Nhất định phải chạy lung tung bên ngoài như vậy à?” Trì Hán Dương vừa trách mắng, vừa kéo quần tôi xuống, sau đó giơ chiếc quần đã ướt sũng lên trước mặt tôi. Anh nghiến giọng hỏi: “Nếu tôi đến muộn thêm một chút, em có biết mình sẽ gặp phải chuyện gì không?” Tôi ôm chặt chiếc gối vào lòng, cúi đầu tránh ánh mắt anh, hoàn toàn không dám nhìn thẳng.

Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com

Tôi sợ chỉ cần mở miệng, tiếng nghẹn trong cổ họng sẽ bật ra, nước mắt cũng theo đó mà trào xuống. Nhưng tôi là đàn ông, không thể để bản thân khóc lóc đến mức quá khó coi trước mặt anh. Trì Hán Dương trách mắng hồi lâu, đến khi dường như đã nói đủ, anh mới cau mày, ra lệnh cho tôi quỳ trên giường. Sau đó, anh dùng cách chậm rãi nhưng đầy mạnh mẽ để giúp tôi vượt qua kỳ phát nhiệt.

Khi mọi chuyện kết thúc, Trì Hán Dương lại cúi xuống cắn vào sau gáy tôi. Một lượng pheromone lớn lập tức tràn vào tuyến thể, kéo theo cảm giác đau đớn xen lẫn khoái cảm dữ dội. Cơ thể tôi không chịu nổi sự kích thích ấy, nước mắt cứ thế chảy xuống không thể kiểm soát. Tôi chỉ có thể cắn chặt môi, mặc cho bản thân run lên trong vòng tay anh.

5

Kể từ sau chuyện đó, Trì Hán Dương càng không cho phép tôi bước chân ra khỏi nhà. Anh thường xuyên đưa vị hôn phu của mình đến, để người kia quan sát cách tôi nói chuyện, từng biểu cảm cùng mọi cử chỉ của tôi. Sau mỗi lần như vậy, hai người họ lại đứng sang một bên thì thầm với nhau, không để tôi nghe thấy nội dung. Trong lòng tôi dần nảy sinh một chút oán hận đối với Trì Hán Dương.

Thế nhưng tôi hiểu rõ, bản thân mình vốn chẳng có tư cách để hận anh. Tôi không phải người yêu, cũng chẳng có danh phận gì bên cạnh anh, vậy lấy quyền gì mà trách móc? Tôi ngày càng ít nói, thường xuyên ngồi bất động hàng giờ, ánh mắt vô thức dừng lại ở một nơi nào đó. Trì Hán Dương cho tôi uống ngày một nhiều thuốc hơn, còn tôi cũng không hỏi đó là gì, chỉ ngoan ngoãn nuốt xuống theo lời anh.

Bốn tháng sau, tôi sinh non. Đứa trẻ được sinh ra là một bé trai yên tĩnh đến mức khiến người ta bất an, cơ thể nhỏ bé chẳng lớn hơn một con mèo con là bao. Ngay từ khi vừa chào đời, con đã phải được đưa vào lồng ấp. Mỗi lần nhìn thấy thân hình yếu ớt ấy, tôi đều cảm thấy tất cả là lỗi của mình.

Tôi đã khiến con vừa sinh ra đã trở thành một đứa con riêng không có danh phận. Sau này, khi lớn lên, con phải sống thế nào? Liệu con có giống tôi hay không, cả đời bị giữ trong một nơi không thuộc về mình, không có lấy chút tự do hay hạnh phúc? Nhưng cuối cùng, tôi nhận ra bản thân đã nghĩ quá xa.

Tôi vừa hết thời gian ở cữ, vị hôn phu của Trì Hán Dương đã tìm đến dằn mặt. Hắn căm ghét việc Trì Hán Dương đã đánh dấu tôi, cho nên dùng chiếc nĩa ăn bít tết đâm thẳng vào tuyến thể sau gáy tôi. Tôi không dám nói chuyện ấy với Trì Hán Dương, bởi tôi sợ khi buộc phải lựa chọn, người bị bỏ lại sẽ là tôi. Vì thế, tôi âm thầm giấu vết thương suốt mấy ngày.

Khoảng thời gian ấy, Trì Hán Dương rất bận. Anh vừa phải lo công việc, vừa thường xuyên đến bệnh viện thăm con, cho nên không hề phát hiện ra sự khác thường của tôi. Đến khi anh nhận thấy, vết thương sau gáy đã nhiễm trùng và bắt đầu hoại tử. Trì Hán Dương nổi giận, tung một cú đấm mạnh vào tường, khiến mu bàn tay rách toạc, máu từ tay anh và trên mặt tường hòa vào nhau thành một mảng đỏ.

Anh dường như không cảm thấy đau, chỉ im lặng đưa tôi đến bệnh viện. Cuối cùng, bác sĩ buộc phải cắt bỏ tuyến thể của tôi. Thế nhưng Trì Hán Dương không tin những lời tôi nói, cũng không tin vị hôn phu của anh đã cố tình gây ra chuyện này, nhằm khiến tôi bị cắt bỏ tuyến thể. Chỉ cần tuyến thể biến mất, dấu ấn của Trì Hán Dương trên người tôi cũng sẽ hoàn toàn bị xóa bỏ.

Anh nói tôi đã điên rồi. Tôi vẫn không khóc lóc, không cãi vã, cũng chẳng biết phải làm loạn như thế nào. Tôi chỉ xoay người, lặng lẽ vùi tai trái vào trong chăn, không muốn tiếp tục nhìn anh. Trì Hán Dương không hề biết rằng tai phải của tôi đã không còn nghe được những lời anh nói từ lâu.

Thật ngu ngốc. Cũng thật đáng buồn. Nhân lúc Trì Hán Dương rời đi để nói chuyện với bác sĩ, tôi lén xuống giường, một mình đến nơi con đang nằm để nhìn con thêm lần nữa. Trì Hán Dương đã đặt tên cho con là Trì Ngộ.

Đứa trẻ vẫn yếu ớt như ngày mới sinh, đôi mắt lại giống tôi đến lạ. Trong đôi mắt ấy không có ánh sáng, chỉ là một khoảng trống mờ mịt và yên lặng. Tôi không hiểu vì sao con lại chọn một người như tôi làm bố. Con vốn xứng đáng có một người bố tốt hơn, một cuộc đời tốt hơn những gì tôi có thể trao cho con.

Tôi đứng bên ngoài nhìn con thật lâu, cố ghi nhớ dáng vẻ nhỏ bé ấy vào lòng. Sau đó, tôi quay người rời đi, không dám ngoảnh đầu nhìn lại thêm lần nào nữa.

6

Tôi đi qua khu phố cổ, xuyên qua những con hẻm chật hẹp, bước giữa những con đường đông đúc người qua kẻ lại. Tôi cứ đi mãi, không biết mình đã đi bao lâu, cũng chẳng quan tâm phía trước sẽ dẫn đến nơi nào. Tôi rời khỏi thành phố B, nơi mình được sinh ra, đồng thời cũng là nơi có Trì Hán Dương.

Cuối cùng, tôi đến thành phố A xa xôi, một nơi hoàn toàn xa lạ, không có bất kỳ ai biết tôi là ai. Tôi tùy tiện chọn một con phố cổ, dừng chân ở đó rồi sống tiếp như thể đã bén rễ. Cuộc sống mỗi ngày trôi qua một cách qua loa và tùy tiện, chỉ cần còn thở là được.

Tôi không cắt tóc, cũng chẳng buồn cạo râu. Dáng vẻ ngày càng nhếch nhác nhưng tôi không còn quan tâm đến ánh mắt của người khác. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua như vậy, còn tôi cũng không nhớ nổi mình đã sống ở nơi này được bao lâu.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 4
Tôi Không Muốn Sinh Con Nhưng Tôi Cần Đứa Trẻ