Chương 5
Người hàng xóm mới chuyển đến từng hỏi tôi tên gì nhưng tôi ngồi nghĩ rất lâu vẫn không thể nhớ ra. Thấy tôi vừa nghe không rõ, dáng vẻ lại già hơn tuổi, anh ta liền tiện miệng gọi tôi là “chú Điếc”. Tôi cũng lười sửa, bởi ngay cả mình bao nhiêu tuổi tôi còn chẳng nhớ nổi. Việc duy nhất tôi thường làm là sang vay tiền anh ta.
“Diệp Phi đúng không? Cho tôi mượn ít tiền.” Anh ta liếc tôi một cái, hỏi: “Mượn để làm gì?” Tôi đáp thẳng: “Mua rượu.” Diệp Phi lập tức từ chối: “Không cho.” Tôi bực bội mắng một câu: “Đồ keo kiệt.”
Diệp Phi cũng giống tôi, vừa chuyển đến khu phố cổ chưa lâu, lại là một Alpha tính tình chẳng dễ chịu. Nhưng giờ tôi không còn tuyến thể, trên người cũng chẳng có mùi pheromone, nên sự áp chế của Alpha hoàn toàn không ảnh hưởng được tôi. Bởi vậy, tôi chẳng hề sợ anh ta. Diệp Phi khi ấy đang mang thai, vừa vỗ bụng vừa thản nhiên nói: “Tôi keo đấy.”
“Tôi còn phải để dành tiền nuôi con.” Anh ta nhìn tôi, giọng đầy bất lực: “Chú Điếc, chú cũng nên sống cho tử tế một chút đi. Uống ít rượu lại không được sao?” Tôi chẳng buồn nghe, vẫn đi khắp nơi nhặt chai nhựa, ai thuê việc lặt vặt gì thì làm việc đó, kiếm được bao nhiêu đều đem đi mua rượu. Mỗi lần uống say, tâm trạng của tôi lại tốt lên một cách khó hiểu.
Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com
Tôi cũng không biết tại sao lại như vậy. Dường như trong đầu tôi đã đánh mất một chuyện gì đó rất quan trọng nhưng càng cố nhớ thì ký ức càng trở nên mơ hồ. Chỉ mỗi lần nhìn thấy bụng của Diệp Phi, trong lòng tôi lại xuất hiện một cảm giác quen thuộc. Hình như tôi cũng từng sinh ra một đứa trẻ.
Nhưng đứa bé ấy là con của tôi với ai? Bây giờ nó đang ở đâu? Tôi hoàn toàn không biết, cũng chẳng hiểu vì sao mình lại sợ phải tìm ra câu trả lời. Chỉ cần nghĩ sâu thêm một chút, trong lòng tôi đã dâng lên cảm giác bất an khó tả. Vì vậy, tôi lựa chọn không nghĩ nữa.
Diệp Phi thật ra là một người tốt, thường xuyên gọi tôi sang nhà ăn ké. Sau đó, anh ta sinh được một bé gái rất đáng yêu. Tôi bắt đầu cố gắng kiếm tiền, dành dụm mua cho con bé những chiếc váy đẹp, món ăn ngon cùng đủ loại đồ chơi thú vị. Con bé rất thích tôi, còn tôi cũng cảm thấy vui vẻ hơn trước rất nhiều.
Dường như kể từ khi có con bé bên cạnh, cuộc sống của tôi mới lại có thêm một lý do để tiếp tục. Thời gian trôi nhanh đến mức không kịp nhận ra, chớp mắt một cái, Hoan Hoan đã đến tuổi đi mẫu giáo. Con bé vừa nhập học chưa được bao lâu thì Diệp Phi bất ngờ bước vào kỳ nhạy cảm. Anh ta không thể ra ngoài, đành nhờ tôi đến trường đón Hoan Hoan.
Tôi do dự hồi lâu, trong lòng căng thẳng đến mức phải đi tắm gội thật sạch, sau đó cạo hết bộ râu đã để suốt một thời gian dài. Tôi còn mượn một bộ vest của Diệp Phi để mặc, dù kích thước hơi rộng so với người mình. Nhưng khi đứng trước gương, tôi cảm thấy người bên trong cũng coi như đứng đắn và tử tế. Ít nhất sẽ không khiến Hoan Hoan mất mặt trước bạn bè.
Trường của Hoan Hoan là một trường mẫu giáo quý tộc nằm trong khu phát triển kinh tế bên ngoài phố cổ. Khi nhìn thấy tôi đến đón, con bé đứng ngây ra hồi lâu. Đến lúc nghe tôi nói với giáo viên rằng mình là chú Điếc, người được ba nó nhờ đến đón, hai mắt con bé lập tức sáng lên. Nó lao thẳng vào lòng tôi, vui vẻ ôm chặt lấy cổ.
“Thì ra chú không phải ông nội!” Hoan Hoan ngẩng đầu nhìn tôi, giọng đầy kinh ngạc: “Chú đẹp quá, con thích chú rồi đấy!” Tôi sững người trong thoáng chốc, sau đó bật cười, cúi xuống bế con bé đi ra ngoài. Nhưng vừa bước được vài bước, vạt áo của tôi đã bị một đứa trẻ khác nắm chặt.
Cậu bé không nói lời nào, chỉ giữ lấy áo tôi, nhất quyết không chịu buông tay. Đôi mắt đen láy cứ nhìn chằm chằm vào tôi, không hề rời đi. Chẳng bao lâu sau, ba của cậu bé vội vàng chạy tới. Khi nhìn thấy tôi, người đàn ông ấy cũng đứng sững tại chỗ, ánh mắt dừng trên mặt tôi rất lâu.
Hai mắt anh đột nhiên đỏ lên. Tôi bị nhìn đến ngượng ngùng, chỉ có thể cười xã giao rồi hỏi: “Anh à, không đưa con về nhà sao?” Cơ thể người đàn ông run, môi mấp máy hồi lâu mới lẩm bẩm: “Anh…?” Tôi không hiểu phản ứng của anh, chỉ gật đầu đáp: “Đúng rồi, anh à, tôi còn đang vội về.”
Tôi chỉ vào bàn tay đang nắm chặt áo mình của cậu bé, lịch sự nói tiếp: “Phiền anh khuyên con trai anh buông tay giúp tôi.” Người đàn ông đưa tay che mặt, dùng sức lau mạnh một cái. Nhưng anh không hề khuyên đứa trẻ buông tay, trái lại còn mặc cho cậu bé tiếp tục bám lấy tôi. Sau một lúc im lặng, anh mới cất giọng khàn khàn.
“Đứa bé này mắc chứng tự kỷ, bình thường rất hiếm khi chủ động thích một người.” Anh nhìn tôi, vẻ mặt có phần dè dặt: “Em có thể chơi với nó một lát được không? Tôi có thể trả tiền.” Tôi cúi xuống nhìn cậu bé, không hiểu sao lại không muốn nhận tiền của anh. Cuối cùng, tôi chỉ gật đầu: “Được thôi.”
Tôi vốn rất thích trẻ con, càng không chịu nổi khi nhìn thấy một đứa trẻ khó chịu. Vì vậy, tôi một tay dắt Hoan Hoan, một tay dẫn cậu bé kia cùng trở về nhà. Người đàn ông nọ cũng định đi theo nhưng tôi nói rằng sáng mai mình sẽ đưa bọn trẻ đến trường. Ý của tôi đã rất rõ ràng, anh hoàn toàn có thể yên tâm trở về.
Thế nhưng người đàn ông ấy dường như không hiểu, vẫn kiên trì đi sát phía sau tôi. Trên đường, anh còn hỏi Hoan Hoan có phải con ruột của tôi hay không. Khi nghe tôi nói đó chỉ là con gái của nhà hàng xóm, vẻ căng thẳng trên mặt anh mới vơi đi rõ rệt. Sau đó, anh bắt đầu tìm đủ chuyện không đâu để nói với tôi.
Cứ như vậy, cả đoàn người cùng đi đến trước cửa nhà Diệp Phi. Tôi đứng nhìn cánh cửa đóng kín trước mặt, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác tuyệt vọng. Diệp Phi còn đang ở kỳ nhạy cảm, vậy mà tôi không chỉ mang hai đứa trẻ về, còn dẫn theo cả một người đàn ông xa lạ. Tôi thật sự không biết phải giải thích chuyện cả đám cùng đến nhà anh ta ăn ké thế nào.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận