Chương 6

7

Người đàn ông ấy dường như quen biết Diệp Phi, vừa gặp nhau đã nhanh chóng trò chuyện rất tự nhiên. Tôi không xen vào, chỉ dẫn hai đứa trẻ đi dạo quanh phố cổ. Ven đường có một quầy bán kẹo hồ lô tạo hình, Hoan Hoan thích thú chọn hình chiếc lá. Tôi quay sang hỏi cậu bé còn lại muốn hình gì.

Cậu bé ngẩng đầu nhìn tôi, im lặng hồi lâu, sau đó chậm chạp mở miệng nhưng nói liền một mạch: “Ngư Ngư muốn hình con cá, ba.” Hóa ra cậu bé tên là Ngư Ngư. Cái tên nghe cũng đáng yêu. Tôi kiên nhẫn nhắc: “Chú không phải ba của con đâu.”

Cậu bé ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ, ba.” Tôi nhất thời không biết phải nói gì, cuối cùng đành mặc kệ. Trẻ con còn nhỏ, có lẽ chưa hiểu cách xưng hô, gọi nhầm vài câu cũng chẳng có gì nghiêm trọng, không nhất thiết phải sửa ngay. Tôi nhận cây kẹo hình con cá rồi đưa cho Ngư Ngư.

Cậu bé nhìn tôi, nở một nụ cười có phần cứng nhắc nhưng vẫn vô cùng lễ phép: “Ngư Ngư cảm ơn ba.” Nhìn dáng vẻ ấy, lòng tôi bất giác mềm xuống. Tôi ngồi xổm trước mặt, đưa tay xoa đầu nó rồi hỏi: “Ba con đâu?” Đôi mắt to tròn của Ngư Ngư lập tức hiện lên vẻ khó hiểu.

Cậu bé nghiêng đầu nhìn tôi: “Ba chính là ba của con mà, ba.” Tôi nghe xong liền thấy bực bội. Không biết người lớn trong nhà đã nuôi dạy đứa trẻ này thế nào. Tôi vốn rất ghét những người làm cha mẹ nhưng lại không biết đối xử tử tế và đúng mực với con cái.

Trước đây, khi Diệp Phi cho Hoan Hoan vào học trường mẫu giáo quý tộc, tôi cũng từng mắng anh ta một trận. Khi ấy tôi còn tưởng anh ta xem con bé như công cụ, muốn nó từ nhỏ đã tiếp xúc với những gia đình giàu có. Tôi nhìn Ngư Ngư, chỉ về phía người đàn ông vừa rồi rồi hỏi: “Người đó là gì của con?”

Ngư Ngư chậm rãi liếm cây kẹo trong tay, mất một lúc mới trả lời: “Là daddy, ba.” Tôi nghe xong mới nhận ra, có lẽ cậu bé đã quen thêm chữ “ba” vào cuối mỗi câu. Nói chuyện với ai cũng vậy, giống như một thói quen khó sửa. Nghĩ đến đây, tôi mới thở phào.

Tôi hỏi tiếp: “Vậy daddy có đối xử tốt với con không?” Ngư Ngư ngẩn ra một lúc, sau đó ngoan ngoãn gật đầu: “Daddy đối xử với con rất tốt, ba.” Cậu bé dừng lại rồi tiếp tục kể: “Daddy một mình nuôi con đến bốn tuổi, ba.”

“Dù thường bị con chọc tức đến khóc, daddy vẫn không quên pha sữa cho con, ba.” Một mình nuôi con sao? Người đàn ông kia cao ráo, vóc dáng nổi bật, gương mặt cũng cực kỳ điển trai, mùi pheromone trên người lại rất dễ chịu. Nhìn thế nào cũng không giống một người phải đơn độc nuôi con suốt nhiều năm.

Nhưng chuyện đó vốn không liên quan đến tôi. Điều duy nhất tôi muốn biết là đứa trẻ này có được sống tử tế hay không. Nghe cậu bé nói vậy, tôi cũng yên tâm hơn, chỉ đáp: “Vậy là tốt rồi.” Tôi nhìn Ngư Ngư, nghiêm túc dặn: “Sau này con cũng phải lớn lên thật vui vẻ nhé.”

Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com

Nói xong, tôi đứng dậy, mỗi tay dắt một đứa trẻ. Một bên là Hoan Hoan, một bên là Ngư Ngư. Ba người chúng tôi cứ thế đi chậm rãi từ đầu phố đến cuối phố, hòa vào dòng người qua lại trong khu phố cổ.

8

Khi đang định dẫn hai đứa trẻ trở về, tôi vừa quay đầu đã nhìn thấy người đàn ông kia đứng ở phía xa, im lặng nhìn về phía chúng tôi. Biểu cảm trên mặt anh rất kỳ lạ, dường như đang cười nhưng đôi mắt lại giống như sắp khóc. Tôi cảm thấy khó hiểu nên bước đến gần rồi hỏi: “Hai người nói chuyện xong rồi à?”

Anh gật đầu, sau đó cúi xuống xoa mặt Ngư Ngư. Khi ngẩng lên, ánh mắt anh vẫn dừng trên người tôi, nhìn từ dưới lên với vẻ khó diễn tả. Một lúc sau, anh mới lên tiếng: “Đứa bé này tên là Trì Ngộ, còn tôi tên Trì Hán Dương.”

Tôi không hiểu vì sao anh phải giới thiệu rõ ràng như vậy. Dù sao sau hôm nay, giữa chúng tôi cũng chẳng còn cơ hội qua lại. Nhưng vì phép lịch sự, tôi vẫn gật đầu: “Tôi biết rồi.” Sau đó tôi buông tay Ngư Ngư, lùi về sau một bước rồi nói: “Anh có thể đưa thằng bé về nhà.”

Trời đã muộn mà tôi vẫn chưa được ăn tối, bụng cũng bắt đầu réo lên vì đói. Hoan Hoan đứng bên cạnh cũng chẳng khá hơn, bụng con bé vang lên một tiếng rõ ràng. Tôi đã quyết định phải bắt Diệp Phi bỏ tiền đãi mình một bữa thật ngon. Tốt nhất là bò xào cay, vừa thơm vừa đậm vị.

Tôi nắm tay Hoan Hoan, đang định quay người rời đi thì bất ngờ bị một tiếng hét làm giật mình. “Daddy xấu! Ngư Ngư không muốn ba đi! Ba không được đi, ba!” Tôi lập tức quay đầu, vừa hay nhìn thấy Ngư Ngư ném thẳng cây kẹo tạo hình vào người Trì Hán Dương.

Gương mặt cậu bé đầy vẻ tức giận, hoàn toàn không kiểm soát được cảm xúc. Ngư Ngư liên tục dậm chân, hai tay đập mạnh vào chân Trì Hán Dương, đôi mắt đen láy cũng nhanh chóng ngập nước. Dáng vẻ ấy khác hẳn sự ngoan ngoãn và im lặng trước đó, như thể chỉ trong nháy mắt đã trở thành một đứa trẻ khác.

Cây kẹo đã bị liếm đến chảy dính, khi va vào người Trì Hán Dương liền để lại một vệt bẩn nổi bật trên bộ vest chỉnh tề. Anh cúi xuống nhìn dấu kẹo trên áo, sau đó lại nhìn đứa trẻ đang nổi giận trước mặt. Cuối cùng, Trì Hán Dương chỉ có thể bật ra một nụ cười đầy bất lực.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 6
Tôi Không Muốn Sinh Con Nhưng Tôi Cần Đứa Trẻ