Chương 13

Ông ta vẫn không ngừng gào thét nhưng dù vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi ô cửa sổ sắt nhỏ của phòng bệnh. Tôi nhìn cảnh đó một lúc rồi quay sang hỏi: “Là anh làm sao?” Trì Hán Dương thản nhiên gật đầu: “Anh còn sắp xếp cho ông ta trị liệu điện giật nữa. Muốn xem không? Nhìn giải tỏa lắm.”

Tôi lắc đầu, hai bàn tay siết chặt đến mức các khớp xương phát ra tiếng rắc. “Mở cửa phòng bệnh đi. Em muốn vào trong đánh trực tiếp.” Trước đây, tôi luôn sợ pheromone của bố mình, thứ mùi chua nồng, khắm đặc, luôn đi kèm với những trận đánh và tiếng chửi rủa khiến người ta sợ đến tê dại.

Bây giờ tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi mục rữa quen thuộc trên người ông ta. Nhưng tôi đã không còn tuyến thể, cũng không còn bản năng khuất phục của một Omega trước Alpha, thứ còn lại chỉ là khứu giác đơn thuần. Không có áp chế, cũng chẳng còn nỗi sợ. Vậy tại sao tôi không thể trả lại toàn bộ những gì ông ta từng gây ra cho mình?

Trì Hán Dương bật cười, lập tức bảo người mở cửa phòng bệnh rồi cùng tôi bước vào. Sau lần đó, tôi cũng không đi tìm mẹ nữa. Bà đã sinh ra tôi, nuôi tôi lớn nhưng đồng thời cũng là nạn nhân của một gia đình bị chi phối bởi quyền lực của Alpha và tư tưởng phụ quyền. Tôi có thể không quan tâm đến bà nhưng không thể hoàn toàn trách cứ bà.

19

Sau khi cơ thể và tinh thần hoàn toàn hồi phục, tôi vô tình nhìn thấy bản thỏa thuận ly hôn vẫn được đặt trên tủ đầu giường. Tôi lấy nó ra, đặt ngay trước mặt Trì Hán Dương rồi lịch sự hỏi: “Anh còn muốn ly hôn không? Em sẽ tôn trọng lựa chọn của anh.”

Sắc mặt Trì Hán Dương thay đổi ngay lập tức. Anh giật lấy bản thỏa thuận trong tay tôi, không chút do dự xé làm đôi. “Qua cầu rút ván sao? Em nằm mơ đi.” Tôi nhìn dáng vẻ giận dữ ấy, không nhịn được mà bật cười, càng cười càng thành tiếng.

Trì Hán Dương ngây người nhìn tôi, môi mím chặt, vành mắt dần đỏ lên. Anh trách: “Anh ở bên em bốn năm, vậy mà em chưa từng cười với anh như thế.” Tôi giải thích: “Từ sau khi mẹ bỏ đi, em đã không còn biết cười nữa. Nhưng không sao, bây giờ học lại cũng chưa muộn.”

Trì Hán Dương đưa tay vuốt qua vết sẹo sau gáy tôi, sau đó gạt mấy sợi tóc bạc bên thái dương ra sau tai. Anh nhìn một lúc rồi nói: “Đi nhuộm tóc đen lại đi, nhìn khó chịu lắm.” Tôi đáp: “Được.” Anh nói tiếp: “Để anh nhuộm cho.” Tôi gật đầu: “Ừ.”

Sau đó, tôi chuyển về sống trong nhà Trì Hán Dương. Tôi cùng anh và Trì Ngộ chụp một bức ảnh gia đình. Còn người hàng xóm sống cạnh nhà tôi vẫn là Diệp Phi.

Kết thúc chính văn

Phiên ngoại: Trì Hán Dương

Tôi nhặt được một con mèo nhỏ đáng thương. Thơm đến mức khiến người ta phát điên. Em nói mình đến để trả nợ nhưng cuối cùng người khó chăm sóc nhất lại chính là em.

Mỗi khi ngủ, em đều nhíu mày, trong cổ họng phát ra những tiếng khó chịu không rõ ràng. Chỉ khi tôi ôm em vào lòng, em mới chịu yên ổn ngủ qua đêm. Đầu óc em có bệnh, lúc nào cũng mang vẻ bí ẩn, chuyện gì cũng giấu kín không chịu nói.

Ban đầu, tôi tưởng em chỉ bị gia đình kích thích quá mức, qua một thời gian rồi sẽ dần khá hơn. Quả thật em có chuyển biến tốt, nên tôi hoàn toàn không ngờ rằng em vẫn luôn che giấu bệnh tình. Đến khi mang thai, toàn bộ triệu chứng đồng loạt bùng phát, hơn nữa còn ngày một nghiêm trọng.

Lúc đầu, tôi cũng không muốn giữ đứa trẻ. Nhưng miệng em nói muốn bỏ, bàn tay lại luôn đặt trên bụng, chưa từng thật sự buông xuống. Cuối cùng còn đẩy tôi thành kẻ xấu. Nhưng biết làm thế nào được, dù sao cũng là người do chính tôi nhặt về, chỉ có thể cẩn thận chăm sóc.

Bác sĩ nói, uống thuốc điều trị tâm lý trong thai kỳ có thể khiến thai nhi ngừng phát triển, thậm chí ảnh hưởng đến não bộ. Tôi không quan tâm. Tôi chỉ cần em được sống khỏe mạnh. Cho dù đó là con của chúng tôi, nó cũng phải xếp sau em.

Đã có con thì cũng nên kết hôn. Hôm đó, tôi dẫn em đến cục dân chính, chụp ảnh, đăng ký rồi nhận giấy chứng nhận. Nhưng suốt quá trình ấy, em buồn bã đến mức trông như vô cùng không muốn kết hôn với tôi. Tôi tức đến muốn phát điên.

Nhưng tôi tức sớm quá. Sau này, chuyện khiến tôi tức giận còn nhiều hơn gấp bội. Thế mà tôi lại không thể thật sự nổi giận với em. Trì Hán Dương tôi trước đây đã bao giờ phải chịu loại uất ức này đâu?

Không biết em nghe từ đâu chuyện tôi có vị hôn phu, từ đó nhìn thấy ai cũng nhận định người ta là vị hôn phu của tôi. Đặc biệt là lúc nhìn thấy Quan Hi. Tôi đã giải thích cả trăm lần rằng anh ta đến để chữa bệnh cho em nhưng em lập tức nhét tai vào chăn gối, giả vờ không nghe thấy.

Thật sự khiến tôi tức ch//ết. Khó khăn lắm em mới sinh con xong, vậy mà lại tự làm mình bị thương, phá hỏng cả tuyến thể. Không nói với tôi một lời, suýt chút nữa đã xảy ra chuyện lớn. Tôi còn tưởng em ghét mình đến mức không thể chịu nổi dấu ấn do tôi để lại.

Tôi tức đến muốn phát điên nhưng vẫn phải nhịn, đưa em đến bệnh viện điều trị rồi cắt bỏ phần tuyến thể đã hoại tử. Tôi chỉ vừa bước ra ngoài làm thủ tục nhập viện, quay lại đã phát hiện em bỏ cả tôi lẫn con, tự mình chạy mất.

Tôi tức đến mức cảm thấy bản thân cũng sắp mắc bệnh thần kinh. Một bên phải bế con, một bên chạy khắp nơi tìm vợ. Tìm suốt ba năm, cuối cùng lại phát hiện em đang giả thành một ông già, sống trong một khu phố cũ nát.

Buồn cười nhất là em chỉ vì nhận lời chăm sóc con nhà người khác, mới chịu tắm rửa, cạo râu rồi ăn mặc thành người trẻ tuổi. Tôi giận đến mức chỉ muốn đánh vào mông em một trận. Nhưng tôi không dám.

Em không nhớ tôi. Lỡ đánh xong em lại chạy thì sao? Tôi không thể để em biến mất thêm lần nào nữa. Tôi thật sự không chịu nổi.

Tức giận thì vẫn tức giận nhưng ly hôn tuyệt đối không thể. Em mà dám ký vào thỏa thuận đó, tôi nhất định sẽ đánh mông em. May mà em không ký, nếu không đã phải chịu một trận rồi.

Không sao, tôi không đánh bằng tay, tôi dùng gậy. Em đã không còn pheromone nhưng vẫn thơm đến mức khiến người ta phát điên. Còn tai phải của vợ tôi, hóa ra thật sự đã bị điếc.

Tức ch//ết tôi. Tôi đến bệnh viện tâm thần, đánh bố em một trận, đánh đến mức ông ta cũng bị điếc. Sau đó trở về nhà dỗ vợ.

Cảm ơn Trì Cữu, bởi vì nó là một tên cặn bã nên mới tìm được một Alpha phản nghịch làm vợ. Cảm ơn vợ nó, mang thai rồi bỏ chạy ba năm, cuối cùng lại trở thành hàng xóm của em.

Cảm ơn con trai tôi, biết ôm chặt lấy ba nó không chịu buông. Cũng cảm ơn chính tôi. Mẹ nó chứ, tôi đúng là kẻ si tình số một trên đời.

Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 13
Tôi Không Muốn Sinh Con Nhưng Tôi Cần Đứa Trẻ