Chương 12
Năm đó, Trì Hán Dương tìm đến Quan Hi là muốn nhờ anh ta thôi miên tôi, xóa bớt những tổn thương mà gia đình nguyên sinh đã để lại. Nhưng ngay trong lần gặp đầu tiên, tôi đã khiến mọi chuyện trở nên vô cùng mất mặt. Chỉ vì nghe thấy mấy chữ “thời kỳ mang thai” và “chưa kết hôn”, đầu óc tôi lập tức nóng lên, sau đó chạy đi tìm Trì Hán Dương.
Thực ra, nơi tôi chạy đến chính là căn nhà cũ của mình. Ở đó, tôi gặp lại bố. Ông ta vẫn say khướt như trước, vừa nhìn thấy tôi đã hỏi có tiền hay không. Tôi nói không có, ông ta lập tức đánh mắng tôi không chút kiêng dè.
Tai tôi chính là bị ông ta đánh đến mức mất thính lực. Nhưng khi nhìn thấy Quan Hi, đầu óc tôi trở nên hỗn loạn, ký ức cũng bị đảo lộn, cuối cùng lại tưởng nhầm rằng người đánh tôi là anh ta. Trì Hán Dương kể: “Anh còn có thể làm gì khác? Chỉ có thể đưa em về trước.”
“Anh hỏi tại sao em chạy lung tung nhưng em không chịu nói. Em lúc nào cũng giữ mọi chuyện trong lòng, chẳng chịu nói cho anh biết.” Anh dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Anh cũng không biết phải làm sao, đành giữ em ở nhà, sau đó nhờ Quan Hi đến quan sát tình trạng của em.”
“Anh ấy là một trong những chuyên gia thôi miên hàng đầu trong và ngoài nước. Nhưng thử vài lần, em không hề phối hợp, còn cảnh giác đến mức không cho ai đến gần.” Trì Hán Dương bất lực nói: “Anh không còn cách nào khác, chỉ đành để anh ấy rời đi.”
Tôi tin lời anh, cũng đồng ý để Quan Hi thử thôi miên mình thêm một lần. Lần này, tôi chủ động buông bỏ sự cảnh giác và thù địch, không còn chống cự như trước. Nhờ vậy, một vài mảnh ký ức cuối cùng cũng dần hiện lên trong đầu.
Khi tỉnh lại, tôi thấy Trì Hán Dương đang căng thẳng nhìn mình. Đầu óc vẫn còn hơi choáng nhưng không còn rối loạn như những lần trước. Anh dường như đã chờ câu trả lời này suốt cả đời, giọng khàn đi khi hỏi: “Vậy em có thể nói cho anh biết, tại sao khi ấy lại quay về nơi đó để tìm anh không?”
Tôi mím môi, cúi đầu, do dự một lúc lâu. Nghĩ đến việc trước đây có lẽ vì mình quá ít nói, chuyện gì cũng giấu kín trong lòng nên mọi thứ mới trở thành như hôm nay, cuối cùng tôi vẫn quyết định nói ra: “Bởi vì… em đã gặp anh ở nơi đó.”
Trì Hán Dương lập tức im lặng. Rất lâu sau, anh đưa hai tay che mặt, thở ra đầy mệt mỏi: “Thật sự… phiền ch//ết mất.” Anh dừng lại, như phải cân nhắc rất lâu mới nói tiếp: “Em đúng là… rất đáng ghét.”
Ngập ngừng một chút, anh lại bổ sung: “Nhưng cũng là người đáng yêu nhất.”
17
Liệu pháp thôi miên không thể chỉ thực hiện một lần là khỏi hẳn. Quan Hi sắp xếp cho tôi một liệu trình cố định, mỗi tuần điều trị một lần, mỗi lần kéo dài một tiếng. Thời gian không thể quá lâu, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sự ổn định tinh thần của tôi.
Đến lần trị liệu thứ tư, cuối cùng tôi cũng nhớ ra tuyến thể của mình đã bị tổn thương như thế nào. Không phải do Quan Hi, cũng không phải do bất kỳ ai khác mà là chính tôi đã tự làm mình bị thương. Sự thật ấy khiến tôi im lặng rất lâu.
Trong tiềm thức, tôi coi Trì Hán Dương là “vật sở hữu” của mình. Nhưng ở tầng ý thức, tôi lại luôn cảm thấy bản thân không xứng với anh, bởi tôi chỉ là một món hàng được đưa đến để trả nợ. Hai suy nghĩ hoàn toàn trái ngược cứ giằng co trong đầu tôi, khiến mọi cảm xúc ngày càng méo mó.
Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com
Tôi luôn cho rằng câu “yêu em” mà Trì Hán Dương nói không phải là yêu chính con người tôi. Tôi tin anh chỉ yêu pheromone của tôi, chỉ vì anh là một Alpha ưu tính nên mới bị thứ mùi hương ấy hấp dẫn. Tôi hận anh không chuyên nhất, cũng hận bản thân bị pheromone chi phối.
Tôi nghiện pheromone của Trì Hán Dương nhưng lại căm ghét chính sự lệ thuộc đó. Tôi còn hận Quan Hi vì cho rằng anh ta đã “cướp” mất Trì Hán Dương khỏi mình. Nhưng tất cả những điều ấy đều chỉ là tưởng tượng do đầu óc tôi tạo ra.
Cuối cùng, tôi tự hủy hoại tuyến thể của mình rồi đổ tội cho Quan Hi. Thực tế, vào thời điểm đó, Quan Hi đã rất lâu không xuất hiện trước mặt tôi. Nhưng tôi vẫn liên tục “nhìn thấy” anh ta, bởi tinh thần tôi khi ấy đã xuất hiện vấn đề nghiêm trọng.
Từ khi chấp nhận rằng mình thật sự bị bệnh, mọi chuyện trở nên thuận lợi hơn rất nhiều. Những ký ức hỗn loạn dần được sắp xếp lại, từng mảnh từng mảnh trở về đúng vị trí. Càng nhớ lại nhiều, tôi càng cảm thấy chột dạ.
Tôi bắt đầu nhận ra bản thân trước đây đúng là đã làm quá nhiều chuyện. Khi đứng ngoài nhìn lại ký ức của chính mình, tôi chỉ thấy mình thật sự quá biết gây phiền phức. Miếng bạch ngọc mà tôi tùy tiện đem đổi lấy căn nhà tồi tàn này, thực ra là sính lễ Trì Hán Dương tặng vào ngày chúng tôi đăng ký kết hôn, trị giá đến vài triệu.
Ngày còn sống cùng Trì Hán Dương, bữa nào anh cũng chuẩn bị cơm canh đầy đủ, món nào cũng ngon và phong phú. Nhưng tôi thường xuyên không có khẩu vị, rất nhiều lần còn chẳng chịu ăn. Mỗi khi Trì Hán Dương hỏi tôi muốn ăn gì, câu trả lời luôn chỉ là: “Gì cũng được, thế nào cũng được.”
Những chuyện tương tự nhiều đến mức không thể kể hết. Càng nhớ lại, tôi càng không còn mặt mũi gặp Trì Hán Dương hay Quan Hi. Vì vậy, tôi trốn trong nhà mấy ngày liền, không chịu bước ra ngoài dù chỉ một lần.
Trì Ngộ gọi tôi, tôi cũng không trả lời. Cuối cùng, Trì Hán Dương trực tiếp phá cửa xông vào, lạnh giọng nói: “Em sửa ngay cái tật hễ gặp chuyện là trốn đi cho anh.” Trì Ngộ lập tức chui vào lòng tôi, đôi mắt đỏ lên vì tủi thân.
Cậu bé nghẹn ngào nói: “Ba đừng mặc kệ con.” Tôi nhìn con, cảm giác tội lỗi lập tức cuộn lên như sóng lớn, gần như nhấn chìm toàn bộ lý trí. Những loại thuốc điều trị tâm lý dùng trong thời kỳ mang thai có khả năng ảnh hưởng đến thai nhi, bác sĩ đã từng cảnh báo Trì Hán Dương về chuyện đó.
Nhưng lúc ấy, Trì Hán Dương hoàn toàn không để tâm đến hậu quả. Anh nói: “Sinh ra có ngốc cũng được, tôi nuôi nó cả đời cũng không sao.” Đối với anh, chuyện quan trọng nhất chỉ có một: “Chữa khỏi cho Ngu Thị mới là điều cần làm trước tiên.”
Trì Ngộ bị sinh non, từ lúc chào đời đã yên tĩnh đến mức khác thường. Khi bắt đầu biết nói, cậu bé được kiểm tra và chẩn đoán mắc chứng tự kỷ nhẹ. Lớn thêm một chút, mỗi lần phát tác đều gần như không ai có thể kiểm soát được.
Trì Hán Dương không yên tâm giao con cho người ngoài chăm sóc, vì vậy suốt những năm qua đã bỏ ra rất nhiều thời gian và tâm sức. Càng biết nhiều chuyện, tôi càng đau lòng, cũng càng tự trách bản thân. Nhưng lần này, tôi không dám tiếp tục chìm trong cảm giác dằn vặt nữa.
18
Tôi hỏi Trì Hán Dương bố mình đang ở đâu. Anh không giải thích nhiều, chỉ đưa tôi đến một bệnh viện tâm thần. Trên đường đi, anh nói: “Ông ta sống trong đó khỏe lắm. Ngày nào cũng đánh cược với bệnh nhân và y tá.”
Khi đến nơi, tôi nhìn thấy bố đang ngồi chơi oẳn tù tì với y tá, dáng vẻ vừa hưng phấn vừa bất thường. Nếu thắng, ông ta sẽ ngoan ngoãn uống thuốc. Nhưng nếu thua, ông ta lập tức nổi giận, gào thét đòi gi//ết người đối diện.
Nếu là bệnh nhân khác, y tá thường sẽ cố tình thua để họ chịu hợp tác uống thuốc. Nhưng người phụ trách trông bố tôi lại cố ý thắng hết lần này đến lần khác. Vì thế, ông ta cứ liên tục thua rồi bùng nổ, lần nào cũng tức giận đến mức mất kiểm soát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận