Chương 11

Trì Cữu dường như có điều muốn nói nhưng lời vừa lên đến cổ họng lại bị nghẹn lại. Diệp Phi chỉ cần liếc qua một cái, cậu ta lập tức im tiếng, chỉ nhỏ giọng lầm bầm: “Omega đúng là khó hầu. Anh trai em mấy năm nay cũng khổ muốn ch//ết rồi, vừa phải đi làm, vừa chăm con, lại còn phải chạy khắp nơi tìm người.”

Diệp Phi nghe vậy liền khó chịu, giơ tay vỗ mạnh lên đầu cậu ta một cái. “Sao mấy người không tự ngẫm lại xem, tại sao bạn đời của người nhà họ Trì đều phải bỏ chạy?” Trì Cữu lập tức không nói thêm nữa, chỉ im lặng ngồi vào ghế lái, quay xe về hướng phố cổ.

Trì Ngộ nằm trong lòng tôi, hai tay vẫn ôm chặt lấy người tôi. Cái đầu nhỏ cứ gật xuống từng nhịp vì buồn ngủ. Tôi đưa tay xoa tóc cậu bé, nói: “Ngủ đi.” Ngư Ngư vẫn cố mở mắt, hỏi tôi: “Ba sẽ không đi, cũng không rời xa Ngư Ngư chứ, ba?”

Tôi đáp: “Không đi, cũng không rời xa.” Lời vừa dứt, cậu bé đã yên tâm nhắm mắt ngủ mất. Tôi quay sang bảo Diệp Phi đưa kết quả kiểm tra cho mình xem. Suốt quãng đường trở về, tôi lật từng tờ giấy, đọc hết phần này đến phần khác.

Có một số nội dung là kết luận bác sĩ đưa ra sau khi trực tiếp hỏi tôi, phần còn lại được tổng hợp từ cuộc trao đổi riêng giữa bác sĩ và Trì Hán Dương. Ở mục chẩn đoán ghi rõ: tâm thần phân liệt. Biểu hiện bao gồm tư duy hỗn loạn, hành vi cùng suy nghĩ bất thường, từng xuất hiện ảo thanh, ảo thị và ảo giác bị người khác h//ãm hại.

Tôi siết chặt tờ kết quả trong tay, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ: hóa ra tôi thật sự có bệnh. Tôi đưa tay sờ ra sau gáy, nơi đó vẫn còn một vết sẹo tròn. Nếu chuyện bị người khác hãm hại chỉ là tưởng tượng, vậy tại sao tuyến thể của tôi lại từng bị thương?

Dù cố gắng đến đâu, tôi vẫn không thể nhớ nổi chuyện đã xảy ra. Càng ép mình suy nghĩ, đầu càng đau dữ dội. Cuối cùng, tôi quyết định không nghĩ nữa. Dù sao những chuyện tôi không nhớ được, Trì Hán Dương chắc chắn biết rõ.

15

Suốt một tuần liền, Trì Hán Dương không hề xuất hiện. Đến khi anh quay lại, trong tay lại cầm theo một đơn ly hôn. Anh cúi mắt, giọng trầm xuống, nói rằng muốn chấm dứt cuộc hôn nhân với tôi. Tôi nghe xong liền sững người: “Em từng kết hôn rồi sao?”

Trì Hán Dương khựng lại, sau đó bật ra một tiếng cười đầy tự giễu. “Em chán anh đến mức ấy sao? Không nhớ anh thì thôi, ngay cả chuyện mình từng kết hôn cũng không nhớ.” Anh nhìn tờ đơn trong tay, chậm rãi nói tiếp: “Anh sẽ không dây dưa với em nữa, để tránh khiến em tiếp tục đau đớn.”

“Trì Ngộ thích em, em cũng thích thằng bé, vậy cứ để nó theo em.” Anh dừng lại rồi bổ sung: “Tài sản của anh sẽ chia cho em một nửa, em không cần lo mình không nuôi nổi nó.” Tôi ngồi im, ngây người nghe anh nói hết từng câu.

Một lúc sau, tôi mới hỏi: “Vậy còn anh?” Trì Hán Dương lại khựng một nhịp, sau đó cố nặn ra một nụ cười khó coi. “Anh sao?” Anh hít vào, giọng nói nghe như đang tự thuyết phục mình: “Anh cuối cùng cũng được giải thoát rồi.”

“Không cần chạy khắp nơi tìm vợ, cũng không phải ngày nào cũng bế con nữa. Anh nhẹ nhõm biết bao.” Tôi nhìn anh, trong lòng chỉ hiện lên hai chữ: nói dối. Nếu thật sự nhẹ nhõm, tại sao anh lại lén tránh đi khóc, đến mức hai mắt sưng đỏ như vậy?

Tôi nhìn tờ đơn ly hôn trong tay anh rồi nói: “Đừng ly hôn, được không? Em sẽ nghiêm túc chữa bệnh.” Tôi cố gắng giải thích thật rõ: “Bây giờ em vẫn chưa khôi phục trí nhớ, nếu ly hôn trong lúc này thì không công bằng với em.”

“Anh giúp em nhớ lại mọi chuyện trước đây, sau đó chúng ta mới nói đến việc ly hôn.” Trì Hán Dương hít sâu một hơi, lùi lại dựa người vào cánh cửa cũ kỹ nhà tôi. Anh giơ một tay che mắt, đứng im rất lâu mà không nói bất cứ điều gì.

Tôi tưởng anh không đồng ý. Cũng tưởng anh đã chịu đựng tôi đến giới hạn, không còn muốn tiếp tục nữa. Nhưng cuối cùng, sau khoảng im lặng kéo dài, anh vẫn khàn giọng nói: “Đúng là anh còn nợ em.”

16

Trì Hán Dương đưa tôi đi gặp một người đàn ông trẻ tuổi. Trên người anh ta có mùi hương thanh nhã đặc trưng của Omega. Vừa nhìn thấy người ấy, trong lòng tôi đã dâng lên cảm giác bực bội khó hiểu. Dường như anh ta cũng nhận ra điều đó nên lập tức giơ tay lên.

Trên ngón tay anh ta là một chiếc nhẫn có kiểu dáng đơn giản, cổ điển. Anh vội giải thích: “Tôi đã kết hôn rồi. Giữa tôi và Trì Hán Dương, ngoài quan hệ khách hàng và người trị liệu ra thì không còn bất kỳ mối quan hệ nào khác.”

“Mặc dù Trì Hán Dương nói rằng anh ấy đã giải thích chuyện này rất nhiều lần nhưng tôi vẫn cảm thấy mình nên nói lại một lần nữa.” Người đàn ông ấy tên Quan Hi. Anh ta là một chuyên gia trị liệu tâm lý, đồng thời cũng cực kỳ giỏi thôi miên.

Ngoài ra, Quan Hi còn là bạn học cũ của Trì Hán Dương.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 11
Tôi Không Muốn Sinh Con Nhưng Tôi Cần Đứa Trẻ