Chương 3
Trong đoạn camera giám sát, Hà Thanh Vũ là người ra tay trước nhưng kẻ bị đán//h lại là người chủ động khiêu khích. Hắn tụ tập cùng mấy nam sinh khác, vẻ mặt đầy hả hê, giọng điệu ngạo mạn đến chướng tai: “Hà Thanh Vũ đúng là đồ phế vật. Ngu ngốc hết chỗ nói. Gia sản trong nhà bị thằng con nuôi kia cướp sạch rồi mà nó vẫn còn ngồi đây ngây ngô…”
Hắn vẫn chưa chịu dừng lại, tiếp tục buông những lời cay độc: “Cái thằng con nuôi đó nhìn là biết chẳng phải loại tử tế gì, biết đâu còn là con riêng mà nhà họ Hà lén lút sinh ra…” Câu nói vừa dứt, Hà Thanh Vũ đã tung chân đá mạnh khiến đối phương quỳ sụp xuống đất. Ngay sau đó, cậu vung tay đấm thẳng một cú vào miệng hắn.
Tiếp theo là năm phút ẩu đả không hề có ý định nhường nhịn. Hà Thanh Vũ siết chặt môi, từ đầu đến cuối không nói một lời, động tác vừa nhanh vừa quyết liệt. Dù bị đ//ánh trúng khóe miệng, cậu cũng không hề chùn bước. Cho đến khi có người chạy tới kéo cả hai ra, trận đá//nh mới miễn cưỡng kết thúc.
Một người được đưa vào phòng y tế, người còn lại phải khiêng đến bệnh viện. Sau khi đoạn video kết thúc, thầy giáo nhìn hai bên rồi hỏi: “Phụ huynh hai bên thấy thế nào?” Còn có thể thấy thế nào nữa, tôi lập tức lên tiếng: “Miệng mồm hắn bẩn thỉu như vậy, bị đ//ánh cũng đáng đời.”
Phụ huynh đối phương lập tức nổi giận: “Cậu nói chuyện kiểu gì đấy?” Thầy giáo gọi chúng tôi đến vốn là để hòa giải nhưng còn chưa kịp nói được mấy câu, buổi gặp đã tan rã trong bầu không khí căng thẳng. Trên đường trở về, Hà Thanh Vũ liên tục lén nhìn sắc mặt tôi, như muốn dò xem tôi có thật sự tức giận hay không.
Đôi mắt cậu chớp liên tục, chẳng bao lâu đã đỏ lên một vòng, trông chẳng khác nào một con thỏ nhỏ vừa gây họa. Cậu ngồi im một lúc rồi mới nhỏ giọng nhận lỗi: “Anh ơi, em sai rồi.” Tôi cũng từng trải qua tuổi trẻ, ai mà chẳng có đôi ba người khiến mình muốn lao vào đá//nh cho một trận.
Chỉ có điều, từ trước đến nay tôi chưa từng thật sự đá//nh nhau. Kẻ kia rõ ràng đã nhìn thấy Hà Thanh Vũ rồi mới cố tình nói ra những lời đó, thái độ khiêu khích gần như viết thẳng lên mặt. Gia đình hắn tôi cũng biết, trước đây từng cạnh tranh một dự án với tập đoàn Hà Thị, cuối cùng lại thua cuộc.
Ở độ tuổi của Hà Thanh Vũ, bị người ta chỉ thẳng mặt mắng là phế vật, là đồ ngu, nếu vẫn có thể bình thản thì mới là chuyện lạ. Cậu tức giận rồi ra tay cũng chẳng phải điều quá khó hiểu. Tôi đã xem kỹ đoạn camera, cũng kiểm tra vết thương của cậu, may mà chỉ là thương tích ngoài da.
Làn da Hà Thanh Vũ vốn trắng, vì thế vết bầm tím nơi khóe miệng càng trở nên rõ ràng. Tôi cố ý bày ra vẻ nghiêm khắc để dọa cậu: “Sai ở đâu?” Hà Thanh Vũ mím môi, im lặng rất lâu, cuối cùng mới lí nhí nói: “Em… em cảm thấy mình không sai.”
Tôi phải cố nén cười, tiếp tục giữ vẻ mặt nghiêm túc nhìn cậu. Hà Thanh Vũ thấy vậy càng thêm ấm ức, lập tức phản bác: “Là hắn mắng anh trước.” Cậu nhìn thẳng vào tôi, giọng điệu chắc chắn hơn hẳn: “Em không cho phép bất kỳ ai mắng anh.”
Tôi nhất thời sững lại. Hóa ra cậu lao vào đá//nh nhau chỉ vì người kia nói xấu tôi sao? Hà Thanh Vũ vẫn tiếp tục nói, đôi môi không ngừng mấp máy, vẻ tức giận xen lẫn bất bình hiện rõ trên gương mặt, sinh động đến mức khiến người khác khó lòng trách cứ.
Thấy tôi cứ nhìn mình không rời mắt, cậu lập tức thu lại vẻ giận dữ, trở về dáng vẻ ngoan ngoãn quen thuộc. Hà Thanh Vũ ôm lấy cánh tay tôi, giọng điệu nũng nịu: “Anh ơi, anh đừng giận em mà.” Nói xong, cậu lại kiên quyết bổ sung: “Sau này có ai bắt nạt anh, em vẫn sẽ đán//h đấy.”
Cậu còn giơ nắm đấm lên trước mặt tôi, để lộ các khớp ngón tay đã sưng đỏ. Tim tôi chợt thắt lại, không rõ là vì câu nói ấy hay vì những vết thương trên tay cậu. Tôi đưa tay chạm vào phần da đang sưng, thấp giọng hỏi: “Có đau không?”
Hà Thanh Vũ chớp mắt nhìn tôi, lập tức đổi sang giọng điệu đáng thương: “Đau ch//ết đi được.” Cậu đưa tay đến gần hơn, không quên nhân cơ hội làm nũng: “Anh thổi cho em đi.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận