Chương 2
Cả nhà đều đối xử với Hà Thanh Vũ rất tốt nhưng cậu lại chỉ thích quấn lấy tôi. Tôi đi đâu, cậu cũng muốn theo đến đó, ngay cả buổi tối cũng nhất quyết phải ngủ chung phòng. Cậu nói nơi này quá xa lạ, cậu sợ sẽ có người bất ngờ xông vào đ//ánh mình. Đôi mắt lúc nào cũng ngấn nước khiến tôi không thể từ chối, cuối cùng đà//nh cho người kê thêm một chiếc giường trong phòng.
Hà Thanh Vũ chỉ chịu nghe lời tôi, những bữa ăn dinh dưỡng tuy không ngon miệng nhưng được cân bằng đầy đủ dưỡng chất, tôi chẳng cần phải đứng bên giám sát, cậu vẫn ngoan ngoãn ăn sạch. Sau mỗi bữa, cậu còn ôm chiếc đĩa trống chạy đến trước mặt tôi, ngẩng đầu hỏi: “Anh ơi, em ăn hết rồi, em có ngoan không?” Tôi khen cậu ngoan, đồng thời phải xoa đầu cậu như một phần thưởng.
Cha mẹ vẫn luôn tò mò vì sao Hà Thanh Vũ lại yêu quý tôi đến vậy, ngay cả tôi cũng cảm thấy khó hiểu. Khi tôi hỏi, cậu hơi nhíu mày, trong giọng nói có chút thất vọng: “Anh ơi, quả nhiên anh không nhớ em rồi.” Hà Thanh Vũ nói rằng chúng tôi từng gặp nhau hai lần, đều ở cô nhi viện, còn tôi là người đến đó quyên góp.
“Anh từng cho em sáu viên kẹo, còn nói lần sau sẽ lại đến thăm em, anh nhớ ra chưa?” Cậu nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy chờ đợi rồi tiếp tục: “Anh cứ ba năm mới đến một lần, em vẫn luôn đợi. Em vốn tính phải thêm một năm nữa mới được gặp lại anh.” Sự mong đợi trong đôi mắt ấy sáng đến mức khiến người ta không nỡ nói ra sự thật.
Thành thật mà nói tôi hoàn toàn không có chút ấn tượng nào. Từ chuyện liên quan đến Hà Thanh Vũ cho đến cô nhi viện mà cậu nhắc tới, tất cả đều xa lạ trong ký ức của tôi. Bản thân tôi cũng từng lớn lên từ cô nhi viện, nên sau khi hiểu chuyện, tôi đã dùng số tiền tiêu vặt dư dả của mình để tài trợ cho nhiều nơi. Tôi đi qua quá nhiều cô nhi viện, gặp quá nhiều đứa trẻ, cũng nhìn thấy vô số gương mặt nhỏ bé đáng thương và những đôi mắt đầy mong chờ.
Hà Thanh Vũ vẫn đứng đó chờ câu trả lời. Đến lúc này, tôi mới hiểu vì sao cậu lại thân thiết với mình đến thế. Tôi giả vờ suy nghĩ hồi lâu, sau đó làm ra vẻ vừa nhớ lại: “Hình như anh có ấn tượng rồi. Là đứa trẻ sạch sẽ và xinh đẹp nhất trong đám đông, đúng không?” Hà Thanh Vũ lập tức lao vào lòng tôi, giọng bị ép lại nên nghe có phần nghẹn ngào: “Vâng.”
Kể từ hôm ấy, cậu càng quấn lấy tôi hơn, lúc nào cũng một tiếng anh, hai tiếng anh không ngừng. Những tiếng gọi ấy cứ theo sát tôi cho đến khi Hà Thanh Vũ mười chín tuổi. Dù đã bước vào đại học, cậu vẫn là một đứa trẻ ngoan ngoãn đến mức khiến người ta yên tâm. Sáng nay, lúc tôi đưa cậu đến trường, cậu còn vừa uống sữa vừa nheo mắt cười với tôi.
“Anh ơi, chiều nay tan học anh đến đón em nhé.” Cậu nói mình muốn đến một quán cơm tư gia, thậm chí đã đặt chỗ từ trước. Sau đó lại sợ làm tôi khó xử nên bổ sung: “Nếu anh bận thì cũng không sao đâu, em có thể rủ bạn đi cùng.” Vừa ngoan, vừa nghe lời, lại hiểu chuyện đến mức chẳng khiến người khác phải bận tâm.
Vậy mà mới quá trưa, tôi đã nhận được thông báo phải lập tức đến trường. Thầy giáo nói Hà Thanh Vũ đã đánh một người bạn cùng lớp đến mức phải nhập viện. Trong khoảnh khắc, tôi còn tưởng mình nghe nhầm. Hà Thanh Vũ đá//nh người khác sao?
“Anh Hà, anh có đang nghe không?” Giọng thầy giáo kéo tôi trở lại, tôi hít sâu rồi hỏi: “Hà Thanh Vũ đâu rồi?” Tôi nhìn quanh văn phòng nhưng không thấy cậu, chỉ thấy phụ huynh của người bị đ//ánh đang bị thầy giáo ngăn lại, miệng vẫn không ngừng gào thét.
“Bất kể vì lý do gì, đá//nh người cũng là sai, huống chi còn đá//nh con tôi đến mức phải nhập viện.” Người kia càng nói càng kích động: “Gia đình kiểu gì mới có thể nuôi dạy ra một đứa trẻ như vậy?” Thầy giáo bị kẹt giữa hai bên, chỉ có thể cố gắng trấn an: “Mọi người bình tĩnh trước đã, hãy xem video giám sát rồi mới kết luận, tình hình cụ thể vẫn chưa rõ.”
“Em Hà đang ở phòng y tế xử lý vết thương, lát nữa nhân viên y tế sẽ đưa em ấy sang.” Vừa nghe đến đó, tôi lập tức căng thẳng. Hà Thanh Vũ cũng bị thương sao? Cậu bị thương ở đâu, tình trạng có nghiêm trọng hay không?
Tôi không kìm được lên tiếng: “Dựa vào đâu mà cả hai cùng đán//h nhau, con nhà anh ta được đưa đến bệnh viện lớn kiểm tra, còn em trai tôi chỉ được đưa vào phòng y tế?” Tôi nhìn thẳng thầy giáo, giọng nói cũng trở nên gay gắt hơn: “Nếu cậu ấy có chuyện gì, các người có chịu trách nhiệm nổi không?” Sự hỗn loạn trong phòng cuối cùng bị tiếng quát lớn của thầy giáo cắt ngang: “Tất cả im lặng, xem camera!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận