Chương 5

Hà Thanh Vũ luôn ngủ sớm hơn tôi. Từ sau khi trở về nhà họ Hà, giờ giấc sinh hoạt của cậu được cha mẹ chăm chút từng chút một, từ bữa ăn, thời gian nghỉ ngơi cho đến việc kiểm tra sức khỏe định kỳ. Còn tôi khi ấy đã chính thức vào Hà Thị làm việc, mỗi ngày đều phải tiếp xúc với những bản báo cáo dày đặc nhưng con số phức tạp và hàng loạt công việc chưa xử lý xong. Có những hôm, khi cả căn nhà đã chìm vào yên tĩnh, đèn trong phòng tôi vẫn còn sáng đến tận khuya.

Tôi và Hà Thanh Vũ ngủ chung một phòng nhưng mỗi người một giường. Cậu thường vừa đặt lưng xuống chưa được bao lâu đã ngủ say, hơi thở đều đặn, gương mặt khi ngủ bớt đi vẻ linh động thường ngày, chỉ còn lại sự ngoan ngoãn của một thiếu niên chưa hoàn toàn trưởng thành. Tôi thì ngồi bên bàn, dưới ánh đèn vàng, lật từng trang tài liệu, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn đồng hồ rồi tiếp tục cúi xuống làm việc.

Đêm đó cũng giống như bao đêm khác. Tôi đang xem một bản báo cáo chưa hoàn chỉnh thì nghe thấy tiếng cửa phòng được đẩy ra. Âm thanh không lớn nhưng trong không gian yên ắng vẫn đủ khiến tôi nhận ra có người bước vào. Tôi không ngẩng đầu ngay, chỉ đưa mắt nhìn qua, rồi thấy mẹ đang đi về phía giường của Hà Thanh Vũ.

Bà bước đến bên cạnh cậu, cúi xuống kéo lại góc chăn bị xô lệch. Động tác của mẹ tự nhiên đến mức có thể nhận ra bà đã làm việc này rất nhiều lần. Bà kéo chăn phủ kín vai Hà Thanh Vũ, cẩn thận để cậu không bị lạnh, sau đó đứng bên giường nhìn cậu thật lâu. Ánh mắt ấy đong đầy yêu thương, vừa dịu dàng vừa xót xa, như thể chỉ cần nhìn thấy cậu nằm bình an trước mặt cũng đủ khiến bà cảm thấy mãn nguyện.

Hà Thanh Vũ vẫn đang ngủ, hoàn toàn không biết có người đang đứng bên giường chăm chú nhìn mình. Mái tóc cậu hơi rối, vài sợi rơi xuống trán, gương mặt dưới ánh đèn càng lộ rõ đường nét giống mẹ. Bà đưa tay sửa lại tóc cho cậu, rồi cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán cậu.

Tôi đã nhìn thấy toàn bộ cảnh ấy.

Khoảnh khắc đó, bàn tay đang cầm báo cáo của tôi dừng lại. Tôi biết mình không nên để ý, càng không nên so đo. Hà Thanh Vũ là đứa con mẹ đã tìm kiếm gần mười sáu năm, là bảo bối mà bà từng đánh mất, cũng là nỗi đau kéo dài suốt những năm tháng ấy. Mẹ yêu thương cậu là chuyện đương nhiên, thậm chí dù bà có bù đắp cho cậu nhiều hơn nữa cũng không có gì quá đáng.

Tôi hiểu tất cả những điều đó.

Nhưng dù hiểu, trong lòng tôi vẫn không tránh khỏi chạnh xuống.

Cảm giác ấy đến rất nhanh, giống như một mũi kim đột nhiên đâm vào nơi mềm yếu nhất, không đến mức đau đớn dữ dội nhưng lại khiến người ta không thể làm ngơ. Tôi cúi đầu nhìn bản báo cáo trước mặt nhưng dòng chữ vốn rõ ràng bỗng trở nên khó tập trung. Tôi tự nhắc bản thân rằng mình đã trưởng thành, không còn là đứa trẻ cần được người khác dỗ dành, càng không nên vì một nụ hôn mà sinh ra cảm giác thất lạc.

Thế nhưng từ giây phút ấy, tôi lại nhớ đến những chuyện đã qua.

Tôi nhớ khi còn nhỏ, mẹ cũng từng ôm tôi vào lòng, từng gọi tôi là bảo bối, từng dỗ tôi ngủ và ngồi bên giường kể chuyện. Nhưng tất cả những điều đó đều xảy ra khi bà vẫn tin tôi là Hà Thanh Vũ. Sau khi sự thật được phơi bày, bà vẫn đối xử tốt với tôi, vẫn chăm lo cho tôi đầy đủ nhưng tiếng gọi “bảo bối” cũng biến mất từ đó.

Đêm hôm sau, không hiểu do đâu, tôi lại kết thúc công việc sớm hơn thường lệ. Tôi đóng tài liệu, tắt đèn bàn rồi lên giường nằm khi thời gian vẫn còn chưa quá muộn. Hà Thanh Vũ đã ngủ, căn phòng chỉ còn ánh trăng xuyên qua cửa sổ, trải xuống sàn một lớp sáng mỏng.

Tôi nằm quay lưng về phía cửa, nhắm mắt nhưng không ngủ. Trong lòng tôi âm thầm chờ đợi một điều mà ngay chính mình cũng cảm thấy buồn cười. Tôi chờ mẹ bước vào như tối hôm trước, chờ bà đi đến giường Hà Thanh Vũ, chờ bà đắp chăn cho cậu và hôn lên trán cậu.

Quả nhiên, không lâu sau, cánh cửa lại được mở ra.

Tiếng bước chân của mẹ vang lên trong phòng. Tôi không dám cử động, ngay cả hơi thở cũng cố giữ đều đặn, sợ bà nhận ra mình vẫn còn thức. Mẹ đi thẳng đến giường Hà Thanh Vũ, kéo lại chăn cho cậu như thường lệ. Tôi không cần quay đầu cũng có thể đoán được ánh mắt bà lúc ấy dịu dàng đến nhường nào.

Sau đó, căn phòng im lặng trong vài giây.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân đổi hướng.

Mẹ không đi ra ngoài ngay mà chậm rãi bước về phía giường tôi. Tim tôi bất giác đập nhanh hơn, một cảm giác mong chờ khó nói thành lời dâng lên trong lồng ngực. Tôi vẫn nằm im, mượn ánh trăng nhạt màu để nhìn trộm gương mặt bà qua hàng mi khép hờ.

Mẹ đứng bên giường tôi.

Dưới ánh trăng, gương mặt bà không còn vẻ mệt mỏi thường ngày. Ánh sáng phủ lên đường nét của bà, khiến bà trông dịu dàng đến mức giống như có một quầng sáng bao quanh. Tôi nhìn bà, trong một khoảnh khắc lại nhớ đến người phụ nữ năm xưa từng mặc chiếc váy dính đầy bụi bẩn, ôm chặt lấy tôi rồi không ngừng gọi “bảo bối”.

Tôi đã cố tình để tay và chân ra ngoài chăn.

Đó là một hành động trẻ con đến mức chính tôi cũng thấy xấu hổ nhưng tôi vẫn làm như vậy. Tôi muốn mẹ nhìn thấy, muốn bà kéo chăn lại cho tôi, muốn được bà chăm sóc giống như Hà Thanh Vũ. Chỉ cần một động tác nhỏ thôi, dường như cũng đủ chứng minh rằng tôi vẫn có một vị trí nào đó trong lòng bà.

Mẹ quả nhiên cúi xuống, kéo chăn phủ kín đôi tay và bàn chân tôi. Bà chỉnh lại góc chăn, tránh để gió lạnh lọt vào, sau đó đứng thẳng người.

Tôi vẫn đang chờ.

Tôi chờ bà cúi xuống, giống như vừa làm với Hà Thanh Vũ, đặt lên trán tôi một nụ hôn.

Nhưng bà không làm vậy.

Sau khi đắp chăn xong, mẹ chỉ quay người rời đi. Tiếng bước chân dần xa, rồi cánh cửa khép lại. Tôi mở mắt, nhìn lên trần nhà, trong lòng dâng lên một cảm giác trống trải không thể diễn tả. Tôi biết bà không hề làm sai điều gì. Bà vẫn nhớ đắp chăn cho tôi, vẫn quan tâm tôi có bị lạnh hay không. Chỉ là giữa sự quan tâm và tình yêu không hề che giấu dành cho Hà Thanh Vũ, vẫn tồn tại một khoảng cách mà tôi không thể bước qua.

Tôi nằm thêm một lúc rồi mới ngồi dậy, mặc áo khoác và bước ra khỏi phòng.

“Cha, mẹ, con vào thư phòng xử lý công việc một chút.”

Tôi lên tiếng khi đi ngang qua phòng khách.

Mẹ đang nói với cha: “Nhà bọn họ bắt nạt bảo bối của tôi, ông phải đi bắt nạt lại phụ huynh nhà họ cho tôi.”

Trong giọng nói của bà có sự tức giận, cũng có sự bao che chẳng hề giấu giếm. Cha nghe xong thì cười, lập tức phụ họa theo, giống như chỉ cần mẹ muốn, ông nhất định sẽ đứng về phía bà và Hà Thanh Vũ.

Hai người nghe thấy tôi nói nhưng không quay đầu lại, chỉ đáp một tiếng: “Được.”

Một tiếng trả lời đơn giản, không lạnh nhạt, cũng không có gì không ổn. Tôi đã quen với cách cha mẹ đối xử với mình như vậy. Họ tin tưởng tôi, biết tôi có thể tự chăm sóc bản thân, cũng biết tôi sẽ xử lý tốt mọi chuyện. Vì thế họ không cần hỏi tôi có mệt không, cũng không cần dặn tôi đừng thức quá khuya.

Tôi bước về phía thư phòng, cảm giác chua xót vẫn còn đọng lại trong lòng.

Nhưng mới đi được vài bước, phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Anh ơi, anh đừng làm việc mệt quá nhé.”

Tôi dừng chân.

Hà Thanh Vũ không biết đã tỉnh từ lúc nào, có lẽ cậu nghe thấy tiếng tôi rời khỏi phòng nên đi theo ra ngoài. Giọng nói ấy không lớn nhưng lại rõ ràng rơi vào tai tôi. Chỉ là một câu dặn dò bình thường, thậm chí cậu có thể đã nói mà không cần suy nghĩ quá nhiều.

Thế nhưng với tôi, nó giống như một viên đường trong suốt bất ngờ rơi vào ly nước chanh chua chát.

Vị chua vẫn còn đó, không hề biến mất. Những cảm xúc thất lạc, tủi thân và chạnh lòng cũng chưa thể hoàn toàn tan đi. Nhưng viên đường ấy chậm rãi hòa vào nước, khiến vị ngọt lan ra từng chút một, xoa dịu cảm giác đắng chát còn mắc lại nơi cổ họng.

Tôi không quay đầu, chỉ đứng yên trong giây lát rồi tiếp tục bước về phía thư phòng.

Trong lòng lại không còn khó chịu như trước nữa.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 5
Chúng Tôi Muốn Sống Một Cuộc Đời Khác