Chương 6

Cha bưng một đĩa hoa quả bước vào. Chỉ cần nhìn những miếng trái cây bị cắt xiêu vẹo, lớn nhỏ không đều, tôi đã biết ngay đó là tác phẩm của Hà Thanh Vũ. Kỹ thuật dùng dao của cậu đúng là khó mà khen nổi, cả đĩa trông lộn xộn đến mức chẳng biết nên bắt đầu ăn từ đâu. Tôi chọn một miếng đưa vào miệng, vị ngọt lập tức lan ra, ngoài hình thức ra thì cũng không có gì để chê.

Cha ngồi xuống nghe tôi báo cáo công việc một lúc, thỉnh thoảng gật đầu, còn lên tiếng khen ngợi vài câu. Sau khi nghe xong, ông mới chuyển sang chuyện chính: “Tiểu Hồi, con có thể khuyên Tiểu Sơ đến công ty học tập không?” Cha nhìn tôi, giọng điệu mang theo sự bất lực quen thuộc: “Nó nghe lời con nhất.”

“Với gia đình như chúng ta, mười bốn, mười lăm tuổi bắt đầu vào công ty học việc là chuyện bình thường. Đến mười tám tuổi, về cơ bản đã có thể nhìn ra người đó có tố chất trở thành người thừa kế hay không.” Cha nhắc đến Hà Thanh Vũ, lời nói đầy vẻ phàn nàn: “Con nhìn nó xem, đã mười chín tuổi rồi mà vẫn chỉ biết ham chơi, chẳng có dáng vẻ trưởng thành gì cả.”

Miệng cha trách móc nhưng ánh mắt lại không che giấu được sự chiều chuộng. Đúng vậy, với một gia đình như chúng tôi, tiếp xúc với công việc từ sớm vốn là điều hiển nhiên. Tôi bắt đầu vào Hà Thị học tập từ năm mười lăm tuổi, từng bước làm quen với hoạt động của công ty, tiếp nhận những công việc phù hợp với năng lực của mình.

Năm Hà Thanh Vũ trở về, vốn là thời điểm cha chuẩn bị đề cử tôi trở thành người thừa kế. Thế nhưng khi cậu xuất hiện, chuyện ấy lập tức bị gác lại, không một ai nhắc đến nữa. Thành tích học tập của Hà Thanh Vũ luôn rất tốt, khả năng tiếp thu cũng chẳng có gì đáng lo, chỉ là cậu chưa bao giờ muốn bước chân vào công ty.

Cha đã nhiều lần đề nghị cậu đến Hà Thị học việc nhưng lần nào Hà Thanh Vũ cũng dùng giọng điệu làm nũng, kiếm đủ lý do để trì hoãn. Khi thì cậu nói bài vở quá nhiều, khi lại nói vẫn còn muốn tận hưởng cuộc sống sinh viên. Chỉ cần cậu ôm lấy cánh tay cha mẹ gọi vài tiếng, mọi nguyên tắc của họ đều lập tức biến mất.

Cha mẹ dành cho Hà Thanh Vũ sự dung túng gần như không có giới hạn. Tôi im lặng suy nghĩ lâu hơn bình thường, trong lòng xuất hiện một cảm giác khó diễn tả. Bàn tay cha đặt lên vai tôi, lực không nặng nhưng từng lời nói sau đó lại khiến tôi vô thức căng thẳng.

“Nó không thể mãi trốn sau lưng con, làm một đứa trẻ không chịu trưởng thành được.” Cha nhìn tôi rồi chậm rãi hỏi: “Con hiểu ý cha chứ? Có thể giúp cha chuyện này không?” Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, phủ lên một bên gương mặt ông, khiến tôi không thể nhìn rõ thần sắc trong đôi mắt ấy.

Trong đầu tôi bất chợt vang lên câu nói đã nghe trong đoạn camera: “Gia sản trong nhà bị thằng con nuôi kia cướp sạch rồi…” Cha mẹ có biết chuyện đó hay không? Họ đã xem đoạn camera chưa? Liệu những lời kia có khiến họ hiểu lầm điều gì không?

Chuyện cha nhờ tôi thuyết phục Hà Thanh Vũ đến công ty, rốt cuộc chỉ là một lời nhờ vả bình thường, hay còn có ý thăm dò phía sau? Có phải ông đang muốn cảnh cáo tôi rằng vị trí ấy không thuộc về tôi, rằng tôi không nên tiếp tục đứng chắn trước mặt Hà Thanh Vũ nữa hay không?

Nhưng tôi chưa từng có ý định như vậy. Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện tranh giành gia sản của nhà họ Hà, cũng chưa bao giờ muốn chiếm lấy bất cứ thứ gì vốn thuộc về Hà Thanh Vũ. Ngay cả cảm giác ngưỡng mộ dành cho cậu, tôi cũng luôn giấu kín trong lòng, không để bất kỳ ai nhìn thấy.

Tôi hiểu rõ thân phận của mình hơn tất cả mọi người. Tôi không phải con ruột của gia đình này, càng không phải người mà cha mẹ đã tìm kiếm suốt bao năm. Tôi chỉ muốn làm mọi việc thật tốt, trở thành một người có ích, để thỉnh thoảng có thể nhận được một ánh mắt hài lòng hoặc vài lời công nhận từ họ.

Sau một lúc im lặng, tôi gật đầu: “Con sẽ thuyết phục em ấy.” Cha nghe vậy mới thu tay lại, vẻ mặt dường như cũng thả lỏng hơn. Tôi không nói thêm gì, xoay người rời khỏi thư phòng, trong lòng vẫn còn vướng lại những suy nghĩ chưa thể sắp xếp rõ ràng.

Vừa đẩy cửa phòng ra, tôi đã nhìn thấy Hà Thanh Vũ ngồi đợi sẵn bên trong. Trên tay cậu cầm một tuýp thuốc trị thương, vừa thấy tôi liền lập tức đưa tới: “Anh bôi thuốc cho em đi.” Tôi nhận lấy tuýp thuốc, nhìn vết bầm nơi khóe miệng cậu rồi hỏi: “Mẹ không bôi cho em sao?”

Nghĩ lại cũng không thể nào. Với mức độ lo lắng của mẹ, bà không thể để cậu mang vết thương trở về phòng mà không xử lý. Hà Thanh Vũ lập tức xích lại gần, ánh mắt đầy vẻ đương nhiên: “Em không muốn mẹ bôi, em muốn anh bôi cơ.”

Tôi mở nắp tuýp thuốc, lấy một ít thuốc mỡ trong suốt lên đầu ngón tay rồi thoa lên vết bầm tím nơi khóe miệng cậu. Động tác của tôi chậm lại để tránh làm cậu đau. Hà Thanh Vũ ngồi yên trước mặt, đôi mắt mở lớn nhìn tôi không chớp, hàng mi dày thỉnh thoảng rung lên theo từng nhịp thở.

Ánh mắt ấy sáng trong, bên trong chứa đầy sự tin tưởng và ỷ lại không hề che giấu. Sau khi thoa thuốc đều lên vết thương, tôi thu tay lại: “Xong rồi.” Hà Thanh Vũ lập tức tỏ vẻ không hài lòng, kéo dài giọng làm nũng: “Chưa xong, vẫn còn đau. Anh thổi cho em đi.”

Tôi cúi xuống, thổi vào vùng da vừa bôi thuốc rồi dỗ dành hỏi: “Đỡ chưa?” Không hiểu vì sao, ánh mắt Hà Thanh Vũ đang nhìn tôi bỗng trở nên sâu hơn, gò má cũng hiện lên một lớp đỏ nhạt. Cậu nói có phần lắp bắp: “Đỡ… đỡ rồi.”

Tôi gật đầu, thuận miệng nói: “Vậy cởi áo ra đi.” Hà Thanh Vũ lập tức ngẩng đầu, vẻ kinh ngạc hiện rõ trên mặt. Khoảng cách giữa hai chúng tôi vốn đã rất gần, động tác bất ngờ ấy khiến sống mũi cậu sượt qua sống mũi tôi: “Hả?”

Tôi không để ý đến phản ứng kỳ lạ của cậu, chỉ giải thích: “Để anh xem trên người còn chỗ nào bị thương không.” Hà Thanh Vũ ngẩn ra vài giây rồi mới ngoan ngoãn đáp: “Ồ.” Cậu đưa tay nắm lấy vạt áo thun trắng, từ từ kéo lên.

Làn da phía dưới áo trắng trẻo, nhẵn mịn như một khối ngọc được mài giũa cẩn thận. Tôi nghiêm túc kiểm tra từng vị trí, từ phần vai, ngực, bụng cho đến hai bên sườn nhưng không phát hiện thêm vết bầm hay vết trầy xước nào. Sau khi chắc chắn cậu không bị thương ở nơi khác, tôi mới âm thầm thở phào.

Làn da vốn trắng của Hà Thanh Vũ lúc này dần phủ lên một lớp hồng. Cậu đan hai tay vào nhau, buông trước người, giọng nói cũng trở nên khàn hơn bình thường: “Anh ơi, xong chưa ạ?” Tôi nhìn vẻ mặt mất tự nhiên của cậu, trong đầu bất chợt xuất hiện một suy nghĩ.

Đây là đang xấu hổ sao? Tôi lập tức quay mắt đi, liên tục đáp: “Xong rồi, xong rồi.” Tôi cầm áo kéo xuống giúp cậu nhưng trong lúc chỉnh lại vạt áo, tôi mới nhận ra Hà Thanh Vũ đã cao lớn hơn rất nhiều so với trong ký ức.

Khi mới trở về nhà họ Hà, cậu nhỏ hơn hẳn những người cùng tuổi, vóc dáng vừa thấp vừa gầy, xương vai và cổ tay đều lộ rõ. Chỉ cần nhìn qua cũng biết những năm tháng trước đó cậu đã không được ăn uống tử tế. Sau khi về nhà, cậu được bổ sung dinh dưỡng suốt một thời gian dài, cơ thể mới dần khỏe mạnh hơn.

Về sau, Hà Thanh Vũ còn yêu thích rất nhiều môn thể thao như bóng rổ, leo núi, trượt tuyết và võ tự do. Cậu luyện tập thường xuyên, vóc dáng cũng theo đó thay đổi. Bây giờ cậu không chỉ cao hơn tôi mà tỷ lệ cơ thể cũng trở nên cân đối và nổi bật.

Bờ vai rộng, vòng eo gọn, đôi chân dài, bên ngoài cơ thể phủ một lớp cơ bắp vừa phải. Cậu thiếu niên gầy gò năm nào đã thật sự trưởng thành, không còn là đứa trẻ yếu ớt chỉ biết nép sau lưng tôi nữa. Thế nhưng tính cách thích làm nũng với tôi dường như vẫn chẳng thay đổi chút nào.

Áo còn chưa mặc ngay ngắn, Hà Thanh Vũ đã vươn tay ôm chặt lấy tôi. Cậu cúi đầu vùi mặt vào hõm cổ tôi, gọi một tiếng kéo dài: “Anh ơi.” Tôi vỗ vài cái lên lưng cậu nhân lúc cậu đang ngoan ngoãn mới nhắc đến chuyện cha vừa giao phó.

“Tiểu Sơ, cuối tuần này đến công ty học việc cùng anh, được không?” Vừa nghe xong, Hà Thanh Vũ lập tức buông tôi ra, phản ứng nhanh đến mức như thể vừa gặp phải chuyện đáng sợ: “Không được, không được. Cuối tuần em đã hẹn bạn đi đua xe rồi.”

Tôi không cho cậu cơ hội trốn tránh: “Vậy thì thứ Hai.” Hà Thanh Vũ lập tức tìm lý do khác: “Thứ Hai em phải lên lớp.” Tôi nhìn cậu, bình tĩnh nhắc nhở: “Thứ Hai tuần tới em được nghỉ, chẳng phải sao?”

Bị tôi vạch trần, Hà Thanh Vũ lập tức dùng đến chiêu quen thuộc. Cậu kéo lấy tay áo tôi, gọi một tiếng đầy nũng nịu: “Anh ơi…” Giọng nói ấy khiến ý chí của tôi lung lay trong chốc lát, suýt nữa đã gật đầu cho cậu tiếp tục trốn tránh.

Nhưng nhiệm vụ cha giao vẫn phải hoàn thành. Tôi giữ nguyên vẻ mặt, đưa ra điều kiện: “Nếu em không đi, bắt đầu từ tối nay em tự ngủ một mình. Anh sẽ gọi dì giúp việc đến trải lại giường cho em.” Hà Thanh Vũ lập tức sững người, dường như không ngờ tôi sẽ dùng chuyện này để uy hiếp cậu.

Thật ra, chẳng có người mười chín tuổi nào vẫn ngủ cùng phòng với anh trai. Việc này kéo dài đến tận bây giờ hoàn toàn là kết quả của sự nuông chiều từ cả gia đình. Một người đã cao lớn như Hà Thanh Vũ lại vẫn sợ ngủ một mình, nguyên nhân là vì thời thơ ấu từng bị đ//e dọa và đ//ánh đập.

Câu chuyện ấy, dù đã nghe bao nhiêu lần, vẫn khiến người ta cảm thấy đau lòng. Mỗi lần cậu nhắc lại, cha mẹ và tôi đều không thể ép buộc, cuối cùng chỉ có thể tiếp tục chiều theo ý cậu. Nhưng lần này, tôi nhất định không để Hà Thanh Vũ có cơ hội kể lại chuyện cũ rồi khiến mình mềm lòng.

Tôi làm bộ xoay người đi ra ngoài. Phía sau lập tức vang lên một tiếng hét lớn: “Anh!” Âm thanh bất ngờ khiến tôi giật mình dừng bước. Hà Thanh Vũ vội vàng đuổi theo, nắm lấy tay tôi, vẻ mặt đầy hoảng hốt: “Đừng bắt em ngủ một mình.”

Tôi không nói, chỉ bình tĩnh chờ cậu lựa chọn. Hà Thanh Vũ do dự một lát, cuối cùng đành nhượng bộ: “Em sẽ đến công ty học tập. Anh đừng bắt em ngủ riêng.” Nghe được câu trả lời mình muốn, tôi biết nhiệm vụ cha giao cuối cùng cũng đã hoàn thành.

Thế là thành công.

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 6
Chúng Tôi Muốn Sống Một Cuộc Đời Khác