Chương 7

Sáng sớm tỉnh dậy, tôi lại phát hiện mình đang nằm trong lòng Hà Thanh Vũ, bị cậu ôm chặt đến mức gần như không thể xoay người. Hai chiếc giường đơn trong phòng chúng tôi đã biến mất từ một ngày nào đó sau khi cậu tròn mười tám tuổi. Hà Thanh Vũ tự ý gọi người khiêng chúng đi, sau đó đổi thành một chiếc giường đôi hoàn toàn mới.

Ban đầu, tôi còn tưởng cậu muốn chuyển ra ngoài, chính thức chia phòng ngủ với tôi. Nào ngờ Hà Thanh Vũ lại nói mình nằm mơ thấy quỷ đến bắt, nhất quyết phải ngủ bên cạnh tôi để được bảo vệ. Đã lớn đến từng này mà vẫn còn sợ quỷ, nghĩ thế nào cũng thấy trẻ con. Cậu đúng là càng ngày càng dính lấy tôi không rời.

Tôi vừa cử động cánh tay, Hà Thanh Vũ đã lập tức tỉnh giấc. Cậu mở mắt, chẳng cần suy nghĩ đã cúi xuống hôn một tiếng rõ kêu lên trán tôi, sau đó vui vẻ chào: “Anh ơi, chào buổi sáng.” Nói xong, cậu còn đưa tay chỉ vào trán mình, thúc giục: “Đến lượt anh rồi.”

Nụ hôn chào buổi sáng cũng là quy tắc do Hà Thanh Vũ nghĩ ra. Nếu một ngày nào đó tôi quên không hôn cậu, dù tôi đã ngồi trên máy bay chuẩn bị ra nước ngoài, cậu cũng có thể trốn học đuổi theo bằng được chỉ để đòi lại nụ hôn của mình. Tôi đành nghiêng người, đặt một nụ hôn lên trán cậu như thường lệ.

Vừa được như ý, Hà Thanh Vũ lập tức bật dậy khỏi giường, tinh thần phấn chấn như một chú ong mật nhỏ bận rộn từ sáng sớm. Cậu chạy đi chuẩn bị quần áo cho tôi, từ sơ mi, quần tây, cà vạt, đồng hồ cho đến tất chân đều được đặt ngay ngắn. Ngay cả chiếc áo khoác có khả năng cao không cần dùng đến, cậu cũng chuẩn bị sẵn bên cạnh.

Sắp xếp xong mọi thứ, Hà Thanh Vũ lại chạy vào phòng vệ sinh. Chỉ một lát sau, cậu đã xỏ dép lê, mở cửa lao ra ngoài, vừa đi vừa gọi vọng lại: “Anh ơi, sáng nay có món sủi cảo nhỏ anh thích đấy. Để em đi xem đã nấu xong chưa…”

Trên giường, bộ quần áo được xếp ngay ngắn theo thứ tự, dưới chân là đôi dép lê đặt thẳng hàng. Trên bồn rửa mặt, bàn chải đã được nặn sẵn kem đánh răng, còn trong chiếc cốc bên cạnh là nước ấm vừa đủ dùng. Mọi thứ đều được chuẩn bị chu đáo đến mức tôi gần như không cần tự tay làm gì.

Đến khi tôi vệ sinh cá nhân xong rồi bước ra, chăn màn trên giường đã được gấp gọn gàng. Ở đầu giường còn đặt sẵn một ly nước ấm, đúng với thói quen uống nước ngay sau khi tỉnh dậy của tôi. Nhìn tất cả những thứ ấy, tôi không khỏi nghĩ rằng có lẽ mình sẽ chẳng thể tìm được người em trai nào ngoan ngoãn hơn Hà Thanh Vũ.

Dính người thì cứ dính người một chút cũng chẳng sao. Được cậu cần đến, được cậu quấn lấy không rời, trong lòng tôi cũng có một cảm giác bình yên khó diễn tả. Ít nhất, khi ở bên Hà Thanh Vũ, tôi có thể cảm nhận rõ ràng rằng sự tồn tại của mình là cần thiết đối với một người nào đó.

Hà Thanh Vũ quả thật đã ngoan ngoãn theo tôi đến công ty. Thế nhưng trạng thái nghe lời ấy chỉ kéo dài được vài ngày, sau đó cậu bắt đầu tìm đủ lý do để trốn việc. Cả ngày không nhìn thấy bóng dáng cậu đâu, đến mức việc đi khắp nơi tìm Hà Thanh Vũ gần như trở thành nhiệm vụ thường ngày của tôi.

Hôm đó, cuộc họp sắp bắt đầu thì Hà Thanh Vũ lại biến mất. Trên bàn vẫn đặt nguyên bộ tài liệu họp mà tôi đã giao cho cậu. Tài liệu còn mới tinh, phẳng phiu đến mức rõ ràng chưa từng được lật qua một trang nào. Trên bìa thậm chí còn bị cậu dùng bút vẽ thêm một cái đầu heo xiêu vẹo.

Dưới ánh mắt đầy áp lực của cha, tôi chỉ có thể miễn cưỡng lên tiếng giải thích thay cậu: “Tiểu Sơ chắc là đi vệ sinh rồi ạ.” Tôi vốn định nói thêm rằng bình thường cậu cũng khá nỗ lực nhưng còn chưa kịp nói hết, cha đã lạnh giọng ngắt lời: “Hà Tế Hồi, con đang nghĩ gì vậy?”

“Nó đến đây để làm việc hay đến chơi?” Giọng cha vang lên giữa khu văn phòng, khiến tất cả nhân viên xung quanh đồng loạt nhìn về phía này. Cha hít sâu một hơi, cố gắng nén cơn giận rồi chỉ nói hai chữ: “Đi tìm.”

Tập hồ sơ bị ông ném mạnh xuống bàn nhưng tờ giấy đã kẹp sẵn lập tức bung ra, rơi vung vãi trên mặt bàn. Cha nhìn tôi, giọng nói không để lại bất cứ đường lui nào: “Nếu không tìm được nó, hôm nay con cũng đừng về nữa.”

Tôi bị mắc kẹt giữa hai người, tiến lên không được mà lùi lại cũng chẳng xong. Trong chuyện công việc, tôi không muốn làm mất lòng cha nhưng cũng không muốn khiến Hà Thanh Vũ buồn. Thế nhưng cuối cùng, dù đã cố gắng cân bằng thế nào, tôi vẫn lần lượt làm cả hai bên không hài lòng.

Hà Thanh Vũ từng ném cho tôi một bản kế hoạch, bảo tôi làm giúp cậu. Tôi không đồng ý, cậu lập tức nhõng nhẽo nói rằng tôi không còn thương cậu nữa, thậm chí còn dọa sẽ bỏ nhà đi. Nhưng nếu tôi mềm lòng làm thay, dù cố che giấu cẩn thận đến đâu, cha vẫn chỉ cần nhìn qua là nhận ra ngay lập tức.

Trong văn phòng tổng giám đốc đóng kín cửa, cha giận dữ đập mạnh xuống bàn: “Con làm anh kiểu gì vậy?” Ông nhìn tôi, từng câu đều nặng nề: “Con cứ dung túng nó như thế thì còn dạy bảo được gì? Trước đây cha đã dạy con như vậy sao?”

Nhưng chỉ cần tôi cứng rắn với Hà Thanh Vũ hơn một chút, cậu sẽ lập tức giận dỗi. Lần này, cậu thậm chí còn không chịu nghe điện thoại của tôi. Từ trước đến nay, Hà Thanh Vũ chưa từng bỏ qua bất kỳ cuộc gọi nào của tôi, cho dù đang làm gì cũng sẽ tìm cách bắt máy.

Chính vì thế, tôi càng lúc càng lo cậu đã xảy ra chuyện. Tôi lần lượt tìm đến những nơi Hà Thanh Vũ thường lui tới nhưng suốt cả ngày vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu. Đến gần cuối ngày, tôi mới tìm được cậu ở một sân bóng rổ, đang đứng cùng nhóm bạn quen thuộc.

Hà Thanh Vũ vừa chơi bóng xong, trên người đầy mồ hôi. Cậu ngửa đầu uống một ngụm nước lớn, sau đó vén vạt áo lên lau miệng, giọng điệu đầy khó chịu: “Có gì mà phải quản chứ?” Cậu hất cằm, vẻ mặt ngang bướng: “Dám quản tôi thì tôi chạy, tôi phản kháng cho xem.”

Một người trong nhóm không biết đã nói gì, Hà Thanh Vũ lập tức đáp lại: “Anh ấy có phải anh ruột tôi đâu, chúng tôi chẳng có quan hệ huyết thống nào cả. Cậu còn nói bậy nữa là tôi giận đấy.” Cậu dừng lại một lát, sau đó nói từng chữ rõ ràng: “Tất cả mọi thứ của Hà gia đều là của tôi.”

“Tất cả.”

Gương mặt nghiêng của Hà Thanh Vũ lúc ấy hiện rõ vẻ phiền muộn và lạnh lùng. Tôi vốn đã định vui mừng gọi tên cậu nhưng âm thanh vừa dâng đến cổ họng lại nghẹn cứng, không sao thốt ra được. Hai câu nói ấy cứ thế lọt thẳng vào tai tôi, rõ ràng đến mức chẳng thể giả vờ mình nghe nhầm.

Những nơi Hà Thanh Vũ thích lui tới vốn không dễ tìm. Rất nhiều chỗ xe không thể vào được, tôi phải tự lái xe đến gần rồi xuống xe đi bộ, lần lượt tìm qua từng con ngõ nhỏ. Suốt cả ngày, tôi không nhớ mình đã chạy qua bao nhiêu con đường, chỉ sợ bỏ sót một nơi cậu có thể xuất hiện.

Tòa cao ốc Hà Thanh Vũ thường đến ngắm cảnh hôm ấy lại đột nhiên hỏng thang máy. Tôi lo nếu cậu thật sự đang ở trên đó mà không thể xuống được thì phải làm sao. Hơn hai mươi tầng lầu, tôi gần như leo một mạch không nghỉ, đến lúc đẩy được cánh cửa trên cùng ra, hai đầu gối đã mất hết sức lực, cả người quỳ sụp xuống đất.

Khi đi xuống, chân tôi mềm nhũn, có mấy lần suýt ngã nhào trên cầu thang. Thế nhưng tôi vẫn tiếp tục đi tìm, bởi điện thoại của Hà Thanh Vũ vẫn không thể liên lạc được. Cái sân bóng rổ này cũng nằm ở một vị trí khó tìm, đường đi vòng vèo, hết rẽ trái lại rẽ phải.

Tôi vừa chạy vừa đi bộ gần một tiếng đồng hồ mới tìm được đến đây. Vậy mà Hà Thanh Vũ lại nói có gì đáng để quản. Cậu nói tôi không phải anh ruột, giữa hai chúng tôi vốn chẳng có chút quan hệ huyết thống nào.

Cậu nói cũng đúng.

Tôi lấy tư cách gì để quản cậu?

Toàn bộ Hà gia vốn đều thuộc về Hà Thanh Vũ. Từ cha mẹ, công ty, gia sản cho đến tất cả những gì đang tồn tại trong ngôi nhà ấy, vốn dĩ đều là của cậu. Tôi chỉ là một đứa con nuôi được giữ lại vì lòng thương hại, làm sao có quyền can thiệp vào cuộc sống của người thừa kế thật sự?

Hai chân tôi bắt đầu rã rời, cảm giác đau mỏi nhanh chóng lan khắp cơ thể. Trái tim vốn bị sự lo lắng siết chặt suốt cả ngày vẫn đang đập hỗn loạn, mỗi nhịp đều khiến lồng ngực đau nhói. Vì thở quá gấp, cổ họng tôi khô rát như bị nhét đầy cát.

Quần áo ướt đẫm mồ hôi bết chặt vào người. Một cơn gió khô nóng thổi qua nhưng từ tứ chi đến tận xương tủy tôi lại không ngừng toát ra cảm giác lạnh buốt. Tôi không còn đủ sức đứng vững, chỉ có thể dựa lưng vào bức tường bên ngoài sân bóng rổ, từ từ trượt người xuống.

Cuối cùng, tôi ngồi thụp xuống đất.

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 7
Chúng Tôi Muốn Sống Một Cuộc Đời Khác