Chương 10
Mấy người bạn vừa về nước đã hẹn tôi đến quán bar gặp mặt. Bình thường tôi tuyệt đối sẽ không đặt chân đến những nơi như thế này, ngay cả trong những buổi tiếp khách cần uống rượu, tôi cũng luôn biết điểm dừng. Tôi sợ mình uống quá nhiều, lúc về nhà gây ra tiếng động, làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Hà Thanh Vũ.
Thế nhưng tối nay, ba ly rượu mạnh liên tiếp trôi xuống bụng mà tôi vẫn không có ý định dừng lại. Hơi nóng bốc lên từ dạ dày, lan dần khắp cơ thể, khiến tầm mắt trước mặt bắt đầu trở nên mơ hồ. Người bạn ngồi bên cạnh lập tức giữ lấy tay tôi: “Hà Tế Hồi, cậu điên rồi à? Loại rượu này mạnh lắm đấy.”
Sở Thiên đưa tay giành lấy ly rượu trong tay tôi nhưng không phải để ngăn cản, mà đổi sang rót cho tôi một ly khác. Cậu ấy thản nhiên nói: “Đừng cản cậu ấy nữa, nhìn là biết tâm trạng đang không tốt.” Sau đó lại tựa lưng vào ghế, giọng điệu có phần dửng dưng: “Bình thường lúc nào cũng phải giữ kẽ, cả người căng như dây đàn. Hôm nay khó khăn lắm mới chịu thả lỏng một lần, cứ để mặc cậu ấy đi.”
“Uống say thì tôi đưa về.” Sở Thiên nói xong liền nâng ly chạm vào ly tôi. Dưới ánh đèn chập chờn của quán bar, gương mặt diễm lệ của cậu ấy càng thêm nổi bật nhưng đôi mày và ánh mắt lại mang theo vẻ lạnh nhạt như chẳng có điều gì đủ sức khiến cậu bận lòng.
Trong đám bạn của tôi, Sở Thiên là người đặc biệt nhất. Khi chúng tôi quen nhau, cậu ấy vẫn là thiếu gia được nhà họ Sở nuôi dưỡng và công nhận. Mãi hơn mười năm sau, sự thật bị bế nhầm mới được phơi bày, cậu ấy không phải con ruột của gia đình đó, cũng không còn là thiếu gia danh chính ngôn thuận như mọi người từng nghĩ.
Khi Hà Thanh Vũ vẫn chưa được tìm về, Sở Thiên từng nói với tôi: “Không sao đâu. Nếu sau này cậu ta trở về mà không thích cậu, cậu cứ đến làm em trai tôi. Tôi cũng đang thiếu một người anh em.” Khi ấy cậu nói như một câu bông đùa nhưng tôi biết trong lời ấy có sự chân thành.
Sau khi người con trai thật sự của nhà họ Sở trở về, đối phương từng bước dồn ép, không muốn để cậu tiếp tục ở lại. Sở Thiên không hề tranh giành bất kỳ thứ gì, chỉ mang theo chút tình cảm còn sót lại của mẹ nuôi rồi rời khỏi căn nhà ấy. Từ đó trở đi, ngoài người đã nuôi dưỡng mình, cậu gần như không còn bất cứ mối liên hệ nào với nhà họ Sở.
Cậu đi khắp nơi du lịch, hôm nay ở thành phố này, ngày mai đã xuất hiện tại một đất nước khác, cuộc sống tự do đến mức khiến người ta ngưỡng mộ. Nhìn từ bên ngoài, dường như cậu chẳng còn điều gì vướng bận, cũng không còn bị bất kỳ ai ràng buộc. Trong giới có người nói Sở Thiên tỉnh táo, cũng có người cho rằng cậu quá bạc tình.
Nhưng tôi hiểu, thật ra cậu ấy chưa từng có lựa chọn nào khác. Cậu chỉ có thể cố gắng khiến sự rút lui của mình trông bình thản và lịch sự hơn, để những người từng quan tâm không phải khó xử. Mỗi năm đến sinh nhật mẹ Sở, cậu vẫn trở về nhưng chưa bao giờ xuất hiện trước mặt bà, chỉ đứng ở nơi không ai nhìn thấy.
Tôi lại uống thêm một ly, men rượu khiến mắt phải nheo lại mới có thể nhìn rõ gương mặt đối diện. Tôi hỏi: “Bây giờ cậu có hạnh phúc không?” Sở Thiên không trả lời ngay, chỉ ngửa đầu uống cạn ly rượu rồi đáp bằng giọng điệu tùy ý: “Hạnh phúc chứ. Thời gian trước ở Seattle, tôi còn có một cuộc gặp gỡ yêu từ cái nhìn đầu tiên tuyệt đẹp nữa.”
Tôi nhìn cậu ấy, trong lòng lại cảm thấy Sở Thiên không hề hạnh phúc. Một người đi qua quá nhiều nơi, có thể tùy ý rời đi bất cứ lúc nào, chưa chắc là vì tự do, có khi chỉ vì không còn một nơi thật sự muốn giữ mình lại. Có lẽ cậu ấy vẫn luôn cô đơn, chỉ là đã quen che giấu cảm giác ấy dưới vẻ ngoài không bận tâm.
Nhưng cậu không còn con đường nào khác.
Có lẽ tôi cũng sắp trở thành người như vậy.
Đợi đến khi Hà Thanh Vũ không còn cần đến tôi, cha mẹ cũng chẳng cần tôi nữa, ngay cả Hà Thị cũng không còn vị trí dành cho tôi, tôi chỉ có thể tự mình rút lui. Không thể ở lại làm vướng mắt người khác, cũng không thể khiến những người từng đối xử tốt với mình phải khó xử.
Tôi cầm ly rượu trong tay, giọng nói bị men say làm cho chậm lại: “Đợi đến khi tôi rời khỏi Hà gia, tôi cũng sẽ đi du sơn ngoạn thủy với cậu.” Cha mẹ có lẽ sẽ cho tôi một khoản tiền nhưng dù họ không cho cũng chẳng sao nhưng năm qua tôi đã tích góp được không ít, đủ để tự lo cho cuộc sống của mình.
Tôi nuốt xuống cảm giác đắng chát đang nghẹn nơi cổ họng, cố nở một nụ cười như thể đó chỉ là một dự định bình thường. “Biết đâu trên đường đi, tôi cũng có thể gặp được một người khiến mình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.” Tôi lắc nhẹ ly rượu rồi nói tiếp: “Sau đó có một câu chuyện tình yêu thật đẹp.”
“Anh ơi, anh định đi đâu?” Một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên từ phía sau. “Anh muốn yêu từ cái nhìn đầu tiên với ai? Muốn có chuyện tình yêu với người nào?” Cổ tay tôi lập tức bị nắm chặt, lực kéo quá bất ngờ khiến rượu trong ly tràn ra ngoài, chảy dọc theo mu bàn tay.
Tôi ngẩng đầu, trong tầm nhìn chao đảo hiện ra gương mặt Hà Thanh Vũ. Cậu nhíu chặt mày, không nói thêm lời nào đã kéo tôi đứng lên: “Đi về nhà với em.” Chỉ cần nhìn vẻ mặt căng cứng ấy cũng biết Hà Thanh Vũ đang tức giận.
Tôi loạng choạng đứng dậy, gần như hoàn toàn dựa vào lực kéo của cậu để bước đi. Mấy người bạn đã uống đến ngà ngà say lập tức vươn tay ngăn lại: “Ơ hay, đừng đi chứ.” Một người khác cũng bất mãn nói: “Khó khăn lắm Hà Tế Hồi mới chịu đi chơi với bọn này một lần, cậu là ai mà vừa đến đã đòi đưa cậu ấy về?”
Hà Thanh Vũ chỉ liếc qua người kia một cái, giọng điệu dứt khoát: “Người nhà của anh ấy.” Hai chữ “người nhà” rơi xuống, khiến trái tim tôi bất chợt rung lên. Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy cậu cầm lấy ly rượu trên bàn, liên tiếp uống cạn mấy ly như muốn kết thúc mọi lời cản trở.
Uống xong, Hà Thanh Vũ đặt mạnh chiếc ly xuống rồi hỏi: “Uống đủ rồi, bây giờ đi được chưa?” Không chờ ai trả lời, cậu nắm chặt tay tôi, kéo tôi về phía cửa: “Về nhà thôi anh.” Bàn tay ấy siết rất chắc, như thể chỉ cần buông lỏng một chút, tôi sẽ biến mất khỏi tầm mắt cậu.
Thế giới trước mắt tôi không ngừng quay cuồng, ánh đèn và bóng người trộn lẫn vào nhau. Tôi nhìn Hà Thanh Vũ nhưng vì men rượu nên gương mặt cậu tách thành hai bóng chồng lên nhau. Cả hai gương mặt đều đang không vui, môi mím chặt, đôi mắt nhìn tôi không rời, quanh viền mắt còn đỏ lên rõ rệt.
Tôi đưa tay muốn chạm vào mặt cậu để xem hình ảnh trước mắt có trở lại thành một hay không. Thế nhưng Hà Thanh Vũ lập tức nghiêng đầu né tránh. Bàn tay tôi dừng lại giữa không trung, rồi chậm rãi buông xuống.
Quả nhiên cậu đã chán ghét tôi rồi.
Tôi bỗng cảm thấy buồn, không muốn nhìn cậu thêm nữa nên quay mặt sang hướng khác. Rõ ràng trước đây Hà Thanh Vũ từng ôm lấy tôi, hết lần này đến lần khác khẳng định rằng trên đời này cậu thích tôi nhất. Vậy mà bây giờ, cậu lại tránh cả một cái chạm tay của tôi.
Đồ nói dối.
Đồ nói dối.
Đồ nói dối…
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận