Chương 9

Tôi tỉnh dậy giữa một cơn hoảng loạn chưa kịp tan, vừa mở mắt đã đối diện với đôi mắt đỏ hoe của Hà Thanh Vũ. Cậu nhìn tôi không chớp, giọng nói lập tức trở nên gấp gáp: “Anh ơi, anh tỉnh rồi.” Ngay sau đó, cậu quay đầu gọi lớn ra ngoài: “Cha, mẹ, anh tỉnh rồi!”

Tôi vừa cử động, kim tiêm cắm trên mu bàn tay đã kéo theo một cơn đau âm ỉ lan dọc theo mạch máu. Cha mẹ lập tức bước tới, người hỏi tôi có khó chịu ở đâu không, người kiểm tra sắc mặt của tôi. Hà Thanh Vũ ngồi sát bên giường, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi anh, là em sai. Em không nên chạy lung tung, cũng không nên không nghe điện thoại.”

Cậu nói mình không cố ý, chỉ vì điện thoại để chế độ im lặng nên không biết tôi gọi. Mẹ nấu cháo rồi đỡ tôi ngồi dậy, kiên nhẫn đút từng thìa. Cha chuẩn bị thuốc, rót nước đưa tận tay tôi. Hà Thanh Vũ thì chăm chú nhìn bình truyền, đến khi rút kim còn tự tay ấn chặt miếng bông lên vết tiêm.

Tất cả những điều ấy tốt đẹp đến mức khiến tôi có cảm giác như mình vẫn còn đang nằm trong giấc mơ. Dưới lớp chăn, tôi lén cấu mạnh vào đùi mình, cơn đau lập tức truyền đến rõ ràng. Không phải mơ. Mọi thứ đang hiện hữu trước mắt đều là thật.

Ngôi nhà vẫn là ngôi nhà quen thuộc, căn phòng vẫn không có gì thay đổi, cha mẹ vẫn là cha mẹ của tôi. Người em trai đang ôm lấy cánh tay tôi làm nũng cũng vẫn là Hà Thanh Vũ như trước. Thế nhưng không hiểu vì sao, tôi lại cảm thấy có một thứ gì đó đã âm thầm thay đổi, dù nhìn mãi cũng không thể tìm ra dấu vết cụ thể.

Tôi không cần đến công ty nữa. Cha nói tôi phải ở nhà nghỉ ngơi, mặc cho tôi nhiều lần khẳng định cơ thể đã khỏe. Hà Thanh Vũ cũng không còn cần tôi quản, bởi cha đã đích thân mang cậu theo bên mình, tự tay dạy cậu những công việc trước đây vẫn giao cho tôi.

Tối nào hai người cũng ở trong thư phòng đến rất khuya. Tôi sợ Hà Thanh Vũ không chịu nổi cường độ học tập ấy nên định vào khuyên vài câu. Cánh cửa thư phòng khép hờ, qua khe cửa là cảnh tượng hòa thuận của ba người một nhà bên trong.

Mẹ ngồi cạnh, thỉnh thoảng đút hoa quả cho Hà Thanh Vũ. Cha đặt tay lên bản kế hoạch trải trên bàn, vừa chỉ vừa giảng giải từng phần. Hà Thanh Vũ ngồi ngay ngắn, nghe rất chăm chú, vẻ mặt không còn chút lười biếng hay tùy hứng như khi ở bên tôi.

Hà Thanh Vũ vốn khác tôi. Trước đây, lúc dạy cậu học toán, tôi đã biết cậu rất thông minh, chỉ cần gợi ý một chút là có thể nhanh chóng hiểu ra. Cậu học giỏi, tiếp thu nhanh, lại có rất nhiều sở thích, từ thể thao đến những thú vui giải trí khác đều không bỏ sót.

Còn tôi thì khác. Vì thành tích, vì muốn làm mọi việc thật tốt, tôi gần như không có hoạt động giải trí nào. Khi ấy Hà Thanh Vũ luôn nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ, hết lần này đến lần khác khen tôi lợi hại. Nhưng sau này, khi cậu đã tiếp xúc với nhiều thứ hơn, liệu cậu còn cảm thấy tôi giỏi nữa không?

Có một hôm mẹ đang cắm hoa, tôi bước tới định giúp nhưng bà chỉ bảo tôi sang một bên nghỉ ngơi. Cha cũng không còn nhắc chuyện công việc với tôi trên bàn ăn sáng như trước. Ngay cả Hà Thanh Vũ cũng có mấy lần quên mất việc đòi nụ hôn chào buổi sáng.

Cuối cùng tôi cũng được trở lại công ty nhưng mọi thứ đã không còn giống trước. Các nhân viên đều đang bàn tán về đề xuất có sức nặng mà Hà Thanh Vũ đưa ra cho dự án mới. Cha đã mang cậu theo tham dự những bữa tiệc quan trọng, còn tôi lại được yêu cầu tan làm sớm và trở về nhà nghỉ ngơi.

Phần lớn dự án trong tay tôi lần lượt được chuyển giao. Đến giờ tan làm, trợ lý sẽ đúng giờ bước vào nhắc nhở: “Sếp nhỏ Hà, sếp tổng đã dặn rồi, đến giờ thì phải để sếp tan làm về nhà ạ.” Nghe có vẻ là quan tâm nhưng từng phần công việc bị rút khỏi tay vẫn khiến tôi khó lòng xem như không có gì.

Hà Thanh Vũ ngồi trong văn phòng xem phương án, hai hàng mày nhíu lại, gương mặt hiện rõ vẻ khó xử. Tôi lập tức tìm được cơ hội bước đến gần: “Đang xem gì vậy? Để anh giúp em.” Tôi nghĩ cậu sẽ giống như trước kia, lập tức đưa tài liệu cho tôi rồi ngồi bên cạnh chờ được chỉ dẫn.

Nhưng Hà Thanh Vũ lại nhanh chóng tránh sang một bên, ôm chặt tập phương án trong tay: “Không cần đâu anh, em đi tìm cha đây.” Cậu nói xong liền rời đi, không để tôi có cơ hội xem qua. Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng ấy, trong lòng bỗng trống đi một khoảng.

Hà Thanh Vũ năm mười sáu tuổi từng vì tôi dạy cậu ba cách giải khác nhau cho cùng một bài toán mà liên tục khen tôi giỏi. Khi ấy, ánh mắt cậu sáng lên, giống như trong lòng cậu không có ai lợi hại hơn người anh này. Nhưng bây giờ, có lẽ Hà Thanh Vũ đã không còn cảm thấy tôi giỏi nữa.

Cậu bắt đầu theo cha đi tiếp khách. Tối hôm đó, Hà Thanh Vũ không trở về nhà. Có lẽ buổi tiệc kết thúc quá muộn nên cha đã đưa cậu đến nghỉ ở một nơi nào đó gần đấy. Tôi nghĩ như vậy nhưng cả đêm vẫn không thể ngủ ngon.

Sáng sớm hôm sau, tôi nhìn thấy Hà Thanh Vũ bước ra từ phòng mình. Vừa trông thấy tôi, vẻ mặt cậu lập tức hiện lên sự chột dạ, ánh mắt cũng tránh sang nơi khác. Cậu chỉ nói một câu: “Anh, chào buổi sáng.”

Không còn nụ hôn chào buổi sáng, cũng không còn câu “đến lượt anh rồi” như mọi ngày. Có lẽ cậu đã trưởng thành không còn sợ quỷ, cũng chẳng cần ngủ chung với tôi nữa. Suy cho cùng, cha đã từng nói với cậu rằng: “Con không thể mãi dựa dẫm vào anh trai được.”

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 9
Chúng Tôi Muốn Sống Một Cuộc Đời Khác