Chương 15

Chuyện giữa tôi và Hà Thanh Vũ không thể đổ hết lỗi lên người em ấy. Tình cảm tôi dành cho em vốn đã phức tạp hơn những gì một người anh nên có, chỉ là trước đây tôi luôn cố tình né tránh, không chịu nhìn thẳng vào nó. Nếu nói tình cảm ấy hoàn toàn thuần khiết, ngay cả bản thân tôi cũng không thể tin được.

Tôi có biết hai người đàn ông đã trưởng thành vẫn ôm nhau ngủ, mỗi sáng còn trao cho nhau một nụ hôn chào ngày mới là chuyện không bình thường không? Tôi biết. Tôi có nhận ra việc Hà Thanh Vũ lúc nào cũng bám lấy mình, gần như không để lại bất kỳ khoảng cách nào giữa hai người là điều khác thường không? Tôi cũng nhận ra từ lâu rồi.

Nhưng tôi chưa từng thật sự từ chối em. Chỉ cần Hà Thanh Vũ ngẩng đầu nhìn tôi bằng đôi mắt tràn đầy mong đợi ấy, mọi nguyên tắc tôi dựng lên đều lập tức trở nên vô dụng. Tôi luôn tự nhủ rằng em đã chịu quá nhiều tổn thương, rằng em chỉ đang thiếu cảm giác an toàn, rồi hết lần này đến lần khác dung túng cho mọi yêu cầu của em.

Tối hôm qua, lúc Hà Thanh Vũ giữ chặt tôi lại, men rượu trong đầu tôi thực ra đã tan đi quá nửa. Với sức lực của mình, tôi muốn khống chế em không phải chuyện khó, muốn thoát ra cũng chẳng đến mức không thể làm được. Nhưng vào khoảnh khắc em hôn tôi, trái tim tôi lại đập nhanh đến mức mất kiểm soát.

Khi em đến gần, tôi không hề cảm thấy chán ghét. Sự bối rối và hoảng loạn là thật nhưng cảm giác muốn đẩy em hoàn toàn ra khỏi cuộc đời mình lại chưa từng xuất hiện. Có lẽ từ rất lâu rồi, trong những dự định về tương lai của tôi, Hà Thanh Vũ vẫn luôn ở đó, đến mức tôi chưa từng nghĩ đến một ngày hai chúng tôi sẽ phải tách rời.

Khi những người khác bắt đầu nghĩ đến chuyện hẹn hò và yêu đương, điều tôi suy tính lại là cuối tuần nên đưa Hà Thanh Vũ đến đâu chơi, nơi nào có phong cảnh đẹp, nơi nào có món ăn em thích. Khi người khác không tiếc tiền mua quà cho người mình theo đuổi, những khoản chi tiêu lớn nhất của tôi đều dùng để đổi lấy niềm vui của em.

Tôi mua những thứ Hà Thanh Vũ yêu thích, sắp xếp những chuyến đi em mong chờ, quan tâm từng thói quen nhỏ nhặt trong cuộc sống của em. Tôi vẫn luôn xem những điều ấy là trách nhiệm của một người anh nhưng trên đời này làm gì có đôi anh em nào lại quấn lấy nhau đến mức chẳng còn chỗ cho một người khác chen vào như chúng tôi?

Ngay cả sau khi giữa hai người xảy ra chuyện vượt khỏi giới hạn, sáng sớm tỉnh dậy, ý nghĩ đầu tiên của tôi vẫn là muốn hôn lên trán em như mọi ngày. Khi tưởng mẹ sẽ đuổi mình khỏi nhà, thứ xuất hiện đầu tiên trong đầu tôi không phải cuộc sống sau này sẽ đi đâu về đâu mà lại là gương mặt của Hà Thanh Vũ.

Nếu tôi thật sự rời đi, em nhất định sẽ rất buồn. Em sẽ đau lòng, sẽ làm ầm lên, có lẽ còn khóc đến mức chẳng ai dỗ nổi. Bình thường chỉ cần gặp một chút chuyện không vừa ý, em đã nhất quyết bám lấy tôi, bắt tôi dỗ dành. Nếu không còn tôi ở đó, cha mẹ liệu có thể khiến em bình tĩnh lại hay không? Có lẽ là không.

Nếu không tìm thấy tôi, buổi tối em có thể ngủ được không? Em đã thật sự không còn sợ quỷ nữa, hay chỉ cố tỏ ra mình đã trưởng thành? Không có tôi trông chừng, em có chịu ăn uống tử tế, có nghe lời cha mẹ, có lại tùy hứng rồi bỏ đi đâu đó hay không?

Nhìn thấy Hà Thanh Vũ bị đá//nh, lòng tôi đau. Thấy em quỳ dưới đất khóc, tôi vẫn xót xa. Ngay cả khi em liên tục xin lỗi vì đã làm tổn thương tôi, cảm xúc nổi lên rõ nhất trong lòng tôi cũng không phải căm ghét mà vẫn là không đành lòng nhìn em tự trách thêm nữa.

Một người có thể khiến trong lòng tôi đồng thời nảy sinh nhiều cảm xúc đến như vậy: chua xót, vui vẻ, hoang mang, đau lòng, ngọt ngào và cả bất an. Chỉ cần một ánh mắt hay một câu nói của em cũng đủ khiến tâm trạng tôi thay đổi hoàn toàn. Nếu đó không phải sự để tâm và yêu thích, vậy còn có thể là gì?

Tôi đẩy cửa bước vào. Hà Thanh Vũ vẫn quỳ nguyên trên sàn, cúi đầu không ngừng rơi nước mắt. Nhìn những giọt nước mắt liên tục rơi xuống, tôi không khỏi nghĩ nếu em cứ khóc như vậy, căn phòng này sớm muộn cũng bị nước mắt làm ngập mất.

“Hà Thanh Vũ.” Tôi hiếm khi gọi đầy đủ cả họ lẫn tên em bằng giọng nghiêm túc như vậy. Hà Thanh Vũ lập tức ngẩng phắt đầu lên, sự hoảng sợ hiện rõ trong đôi mắt đỏ hoe, như thể chỉ cần tôi nói ra một câu không muốn nghe, toàn bộ thế giới của em sẽ sụp đổ.

Tôi nhìn em rồi hỏi: “Những lời em nói tối qua đều là nghiêm túc chứ? Em còn nhớ không?” Tôi vẫn nhớ rất rõ từng câu em đã nói, dù lúc đó mùi rượu bao phủ khắp căn phòng, dù đầu óc tôi hỗn loạn đến mức gần như không thể suy nghĩ.

Em từng nói: “Anh ơi, em sẽ mãi mãi yêu anh, chỉ yêu một mình anh, cũng chỉ đối xử tốt với một mình anh.” Em từng nói muốn ở bên tôi mãi mãi, dù chuyện này có bị xem là một sai lầm, em cũng không còn muốn quay đầu lại.

Và em còn nói: “Anh ơi, em sẽ không bao giờ bỏ rơi anh.”

So với lời hứa sẽ mãi mãi yêu tôi, thứ khiến tôi rung động hơn lại là câu nói không bao giờ bỏ rơi ấy. Có lẽ bởi tình yêu có thể thay đổi nhưng với một người đã sống cả đời trong nỗi sợ bị vứt bỏ như tôi, lời hứa sẽ không rời đi lại giống như một sợi dây giữ tôi đứng vững.

Ký ức về giọng nói tối qua dần chồng lên âm thanh của Hà Thanh Vũ lúc này. Em nhìn thẳng vào tôi, trả lời không chút do dự: “Anh, em nhớ. Em nhớ tất cả. Những lời em nói đều là thật.”

Tôi và Hà Thanh Vũ đều từng sống trong cô nhi viện. Dù sau này có được bao nhiêu tiền bạc, thân phận cao quý đến đâu, hay đứng ở vị trí khiến người khác ngưỡng mộ thế nào, khoảng trống để lại từ những năm tháng tuổi thơ ấy vẫn không dễ dàng được lấp đầy.

Tiền bạc không thể mang lại cảm giác an toàn mà chúng tôi đã thiếu từ nhỏ. Địa vị cũng không thể xóa đi nỗi sợ một ngày nào đó sẽ bị người khác bỏ lại. Chúng tôi đều cần một thứ tình cảm tuyệt đối, cần một người dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng sẽ không quay lưng rời đi.

Chúng tôi cần một tình yêu duy nhất, một tình yêu không bị thay thế, không bị bỏ rơi và có thể kéo dài mãi mãi. Chúng tôi muốn trở thành sự tồn tại đặc biệt nhất trong lòng đối phương, muốn được lựa chọn một cách chắc chắn, không kèm theo bất kỳ điều kiện nào.

Có lẽ thứ tình cảm ấy không hoàn toàn lành mạnh. Nó mang theo sự lệ thuộc, chiếm hữu và những nỗi bất an mà cả hai đều không thể tự mình chữa lành. Nhưng dù hiểu như vậy, tôi vẫn không thể phủ nhận mình cũng mong muốn lời hứa mà Hà Thanh Vũ đã dành cho tôi.

Tôi đưa tay về phía em: “Được rồi, đứng lên đi. Đừng khóc nữa.” Hà Thanh Vũ nhìn bàn tay tôi, dường như nhất thời không dám tin rằng tôi vẫn sẵn lòng kéo em đứng dậy.

Tôi giữ nguyên bàn tay trước mặt em, nhìn vào đôi mắt còn ngập nước ấy rồi nói rõ từng chữ: “Anh là của em.”

“Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em.”

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 15
Chúng Tôi Muốn Sống Một Cuộc Đời Khác