Chương 14

Tôi lặng lẽ đi sau mẹ, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng bà. Mẹ chắc chắn đang vô cùng tức giận, bởi bà luôn yêu chiều Hà Thanh Vũ, ngày thường đến một câu trách nặng cũng chẳng nỡ nói. Vậy mà lần này, bà vừa đá//nh, vừa mắng, còn bắt cậu quỳ phạt. Con nuôi và con ruột của mình xảy ra chuyện như thế, bà không thể chấp nhận cũng là điều dễ hiểu.

Có lẽ mẹ sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà, hoặc lập tức đưa tôi ra nước ngoài. Cũng có thể từ nay bà sẽ không còn nhận đứa con này nữa, thậm chí chỉ cần nghe nhắc đến tên tôi cũng cảm thấy chán ghét. Có lẽ bà cho rằng chính tôi đã hủy hoại Hà Thanh Vũ, cũng hủy hoại sự bình yên của gia đình này.

Dường như mọi chuyện đều đã bị tôi làm cho rối tung. Tôi không hoàn thành tốt vai trò của một người anh, cũng chẳng làm tròn bổn phận của một người con. Sau khi cánh cửa thư phòng khép lại, tôi vừa định quỳ xuống thì mẹ đã bước tới ôm chầm lấy tôi.

Giọng bà nghẹn lại, từng câu đều mang theo sự đau lòng: “Mẹ xin lỗi con.” Bà siết lấy vai tôi rồi nói tiếp: “Mẹ biết Tiểu Sơ cứ quấn lấy con như vậy là không đúng nhưng vì không nỡ nhìn nó buồn nên vẫn liên tục dung túng.”

“Mẹ không ngờ nó lại có suy nghĩ như vậy với con, càng không ngờ nó dám làm ra chuyện ấy.” Mẹ nhắc lại lời xin lỗi, giọng nói càng lúc càng run: “Mẹ xin lỗi con.” Khi ngẩng mặt lên, đôi mắt bà đã ngập nước, vẻ mặt vừa khẩn thiết vừa như đang cầu xin.

“Mẹ có thể xin con một việc được không?” Tôi biết điều phải đến cuối cùng vẫn sẽ đến. Chỉ cần mẹ mở lời, tôi đều có thể đồng ý, bởi tôi vốn là đứa trẻ do chính tay bà nuôi lớn. Thế nhưng lời bà nói sau đó vẫn khiến tôi sững người.

“Con đừng báo cảnh sát.” Mẹ nắm chặt tay tôi, giọng nói lộ rõ sự hoảng loạn: “Nếu con báo cảnh sát, cả đời nó sẽ bị hủy.” Bà vừa khóc vừa mắng: “Nó đúng là một thằng khốn. Mẹ sẽ tống nó đi thật xa, đưa thẳng ra nước ngoài. Nếu con vẫn chưa hết giận, mẹ sẽ đánh gãy chân nó.”

“Mẹ xin lỗi con. Mẹ biết cầu xin như vậy là không công bằng với con.” Bà càng nói càng nghẹn, đến câu cuối gần như không thể tiếp tục: “Nó đúng là đồ khốn, nó dám cưỡng…” Bàn tay đang giữ cánh tay tôi siết đến mức phát đau nhưng cảm giác đó lại chân thực đến lạ.

Tôi nhìn bà, cuối cùng vẫn hỏi ra điều khiến mình sợ hãi nhất: “Mẹ không định đuổi con đi sao?” Mẹ lập tức lộ vẻ kinh ngạc: “Nó là người làm sai, mẹ đuổi con đi làm gì?” Bà nhìn thẳng vào mắt tôi rồi khẳng định: “Hai đứa đều là con của mẹ.”

“Con nghĩ mẹ sẽ thiên vị đến mức không phân biệt đúng sai sao?” Mẹ bất ngờ giơ tay vỗ lên mặt tôi một cái. Lực tay không mạnh, chẳng giống một cái tát, trái lại còn giống như một động tác trách yêu đầy đau xót hơn.

“Mẹ đ//ánh nó nhưng không đá//nh con nên con thấy không quen đúng không?” Bà hỏi liên tiếp: “Con nghĩ vì mình không phải con ruột nên mẹ sẽ bất chấp đúng sai mà vứt bỏ con sao?” Ánh mắt mẹ trở nên nghiêm khắc: “Cái suy nghĩ ấy bắt đầu từ bao giờ?”

“Là gần đây, là từ vài năm trước, là từ ngày Tiểu Sơ trở về, hay ngay từ ngày con bước chân vào ngôi nhà này, con đã luôn nghĩ như vậy?” Tôi siết môi, không dám trả lời. Sự im lặng ấy dường như đã thay tôi nói ra tất cả.

Mẹ lập tức nổi giận: “Gậy của mẹ đâu rồi? Có chuyện gì cũng giấu trong lòng suốt từng ấy năm, mẹ thấy con cũng đáng bị đánh lắm.” Bà nhìn tôi, giọng nói vừa giận vừa đau: “Ngày trước, khi bảo con gọi mẹ là mẹ, mẹ đã nói với con những gì?”

“Mẹ nói…” Tôi không thể đứng vững thêm nữa, lập tức quỳ xuống ôm lấy eo bà, áp mặt vào người mẹ. “Mẹ nói từ nay con chính là con của mẹ, là con của gia đình này.” Giọng tôi vỡ ra: “Mẹ ơi, con xin lỗi.”

“Con thật sự, thật sự rất muốn làm con của mẹ.” Tôi ôm bà chặt hơn, mọi nỗi bất an bị đè nén bao năm cuối cùng cũng tuôn ra: “Con cũng thật sự, thật sự rất yêu gia đình này.” Những chuyện xảy ra tối qua, cùng nỗi lo sợ đã bám lấy tôi suốt thời gian qua, gần như khiến tôi không còn sức chống đỡ.

Vòng tay của mẹ giống như một đám mây bất ngờ xuất hiện, nâng lấy tôi đúng lúc tôi đang rơi xuống vực sâu. Tôi khóc đến mức trút hết những bất an luôn giấu kín trong lòng. Bàn tay từng dắt tôi về nhà năm ấy vẫn giữ nguyên hơi ấm, chậm rãi vuốt lên tóc tôi, từng chút một giúp tôi bình tĩnh lại.

Mẹ đỡ tôi đứng dậy rồi kéo tôi ngồi xuống. Bà ngồi đối diện, nắm lấy tay tôi, cẩn thận vén tay áo lên rồi thổi vào vết thương vừa bị đánh nhầm lúc nãy. Giọng bà tràn đầy tự trách: “Là mẹ có lỗi với con.”

“Mẹ đã khiến con cảm thấy bất an, cảm thấy không công bằng, còn để con luôn xem mình như một người ngoài.” Bà nhìn vết thương trên tay tôi, giọng càng thêm nghẹn ngào: “Là mẹ làm chưa đủ tốt.”

“Mẹ thừa nhận mình có thiên vị, có yêu chiều Tiểu Sơ nhiều hơn một chút.” Bà lập tức giải thích: “Nhưng không phải vì nó là con ruột, còn con thì không.” Mẹ nhìn tôi, nói rõ từng chữ: “Trong lòng mẹ, cả hai đứa đều là con.”

“Mẹ yêu chiều nó hơn là vì áy náy. Mẹ luôn cảm thấy có lỗi vì năm đó đã để lạc mất nó.” Bà dừng lại rồi tiếp tục: “Nhưng đó là chuyện của mẹ. Con chưa từng nợ Tiểu Sơ bất cứ điều gì, càng không cần thay mẹ bù đắp cho nó.”

“Nó gây ra chuyện như vậy, cha con kiên quyết muốn báo cảnh sát.” Mẹ siết chặt tay tôi: “Trong những chuyện lớn thế này, cha mẹ sẽ không thiên vị. Mọi thứ trong gia đình này, hai đứa mỗi người một nửa.”

“Cha mẹ chưa từng xem con là người ngoài.” Ánh mắt mẹ trở nên đau buồn: “Chuyện hôm nay là mẹ ích kỷ, muốn cầu xin con một lần.” Bà hít sâu rồi nói: “Nhưng dù con nhất quyết báo cảnh sát, mẹ cũng sẽ không trách con, càng không oán hận con.”

Tôi lập tức lắc đầu: “Con sẽ không báo cảnh sát.” Mẹ nhìn tôi một lúc rồi nói: “Vậy mẹ sẽ đưa nó đi thật xa, tống thẳng ra nước ngoài.” Tôi vội vàng ngăn lại: “Mẹ, cũng đừng làm như vậy.”

Sợ bà vẫn chưa hết giận, tôi lại bổ sung: “Cũng đừng đ//ánh em ấy nữa, đau lắm.” Mẹ không nói gì, chỉ nhìn tôi trong im lặng suốt mấy giây. Sau đó bà mới hỏi: “Vậy chuyện giữa hai đứa, mẹ không can thiệp nữa, để hai đứa tự giải quyết?”

“Con có chắc mình sẽ không để bản thân chịu thiệt không?” Mẹ vẫn không yên tâm: “Con cũng sẽ không tiếp tục suy nghĩ lung tung nữa chứ?” Tôi gật đầu: “Con sẽ không. Chúng con sẽ tự giải quyết ổn thỏa.”

Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi thư phòng. Nhưng khi vừa bước đến cửa, giọng mẹ đã vang lên phía sau: “Tiểu Hồi.” Tôi dừng chân, quay đầu nhìn bà.

“Chữ ‘Hồi’ trong cái tên Hà Tế Hồi không phải mang ý nghĩa tìm Hà Thanh Vũ trở về.” Mẹ nhìn tôi, chậm rãi giải thích: “Nó mang theo mong ước con có thể lội ngược dòng, dù trải qua bao nhiêu trắc trở vẫn kiên cường, không chịu khuất phục và không đánh mất bản tâm.”

“Tiểu Hồi, mẹ chỉ có một bảo bối, cũng chỉ có duy nhất một Tiểu Hồi.” Giọng bà dịu xuống nhưng từng lời đều vô cùng rõ ràng: “Dù hai đứa đưa ra quyết định gì, cha mẹ cũng sẽ tôn trọng, ủng hộ và cố gắng thấu hiểu.”

“Mẹ đã làm chưa đủ tốt, sau này mẹ sẽ sửa.” Bà nhìn tôi, ánh mắt ngập tràn yêu thương và áy náy: “Con đừng tiếp tục để mình phải chịu ấm ức nữa.”

Mẹ đã làm rất tốt rồi.

Người chưa làm tốt vốn là tôi.

Nhưng từ nay về sau, tôi sẽ cố gắng trở nên tốt hơn. Tôi sẽ học cách thay đổi, học cách nói ra những bất an của mình, cũng sẽ không còn tự xem bản thân là người ngoài của gia đình này nữa.

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 14
Chúng Tôi Muốn Sống Một Cuộc Đời Khác