Chương 13
Vô số ánh mắt đồng loạt dồn về phía chúng tôi. Ánh nhìn của mẹ dừng trên người tôi, từ ngỡ ngàng dần chuyển thành kinh hãi. Tôi biết bộ dạng hiện tại của mình khó coi đến mức nào: quần áo xộc xệch, khóe môi rách, mí mắt sưng đỏ, trên cổ còn lưu lại những dấu vết kéo dài xuống tận xương quai xanh, cổ tay hằn rõ một vòng đỏ do bị trói.
Mẹ quay sang nhìn Hà Thanh Vũ, giọng nói lạnh đi: “Là con làm?” Đôi mắt cậu dần đỏ lên, vừa gật đầu định giải thích thì một cái tát đã giáng thẳng xuống mặt. Âm thanh vang lên rõ ràng giữa căn phòng yên lặng, khiến tất cả mọi người đều sững lại.
“Nó là anh con đấy.” Giọng mẹ run lên vì phẫn nộ: “Sao con có thể làm ra chuyện như vậy?” Trên gương mặt Hà Thanh Vũ nhanh chóng hiện lên một dấu tay đỏ rực. Cậu vẫn bướng bỉnh ngẩng đầu, nghiến răng đáp: “Cũng đâu phải anh ruột của con, con…”
Câu nói còn chưa dứt, lồng ngực mẹ đã phập phồng dữ dội. Bà tiện tay rút một cành hoa dùng để trang trí bên cạnh, vung lên quất mạnh vào người Hà Thanh Vũ. Lớp áo lụa mỏng lập tức nhăn nhúm, từng vệt roi hiện rõ trên đó.
“Sao con dám chứ, cái đồ…” Mẹ tức đến mức gần như không nói thành câu. Tôi và cha lúc ấy mới bừng tỉnh, vội vàng lao tới, mỗi người giữ lấy một bên. Theo phản xạ, tôi lập tức đứng chắn trước Hà Thanh Vũ, vì vậy cành hoa quất thẳng vào cánh tay, để lại một cơn đau rát như xé da.
“Cha, mẹ, con xin lỗi.” Tôi không kịp giải thích thêm, chỉ vội vàng kéo Hà Thanh Vũ trở về phòng. Sau khi đóng cửa, tôi lấy tuýp thuốc tan máu bầm, quay sang hỏi cậu: “Tiểu Sơ, đau lắm không? Để anh xem nào.”
Dưới lớp áo là mấy vết lằn đã sưng lên rõ rệt. Tôi cẩn thận bôi thuốc lên từng chỗ, thỉnh thoảng còn thổi vào vùng da nóng rát để cậu dễ chịu hơn. “Một lúc nữa sẽ đỡ đau.” Tôi vừa bôi vừa trách: “Em cũng thật là, lúc nãy la lớn như vậy làm gì? Không biết tránh đi sao?”
Giọng Hà Thanh Vũ nghẹn lại, nghe vừa tủi thân vừa đáng thương: “Anh ơi, em đau.” Tôi khựng tay, thấp giọng đáp: “Anh biết em đau nhưng mà…” Câu nói còn chưa trọn vẹn, bàn tay tôi đã bị cậu nắm lấy, ép lên lồng ngực đang phập phồng.
“Anh ơi, ở đây của em cũng đau.” Hà Thanh Vũ nhìn tôi, giọng nói vỡ vụn: “Em xin lỗi. Em không muốn làm anh bị thương.” Cậu dừng một lát, rồi nói tiếp: “Tối qua em không kiềm chế được, em cũng không biết phải làm thế nào…”
Ánh mắt cậu rơi xuống những dấu vết còn lộ trên người tôi, sự hối hận trong mắt càng trở nên rõ ràng. “Xin lỗi anh, thật sự xin lỗi.” Hà Thanh Vũ lặp đi lặp lại câu ấy, sau đó siết chặt tay tôi: “Anh đừng bỏ em. Em không cho anh đi đâu cả.”
Cậu giật lấy tuýp thuốc từ tay tôi, bắt đầu bôi lên từng vết thương trên người tôi. Động tác chậm chạp và vụng về nhưng không bỏ sót bất kỳ chỗ nào, ngay cả vết đau trên cánh tay vừa bị mẹ đá//nh trúng. Hà Thanh Vũ vừa bôi thuốc vừa nghẹn giọng nhắc: “Sau này anh không được chắn thay em nữa.”
Nước mắt cậu liên tục rơi xuống người tôi, nhiều đến mức không sao ngăn lại. Cả người Hà Thanh Vũ run lên, như thể lúc này mới thật sự nhận ra chuyện đã xảy ra đáng sợ đến mức nào. Tôi biết cậu đã bị dọa, cũng biết tối qua cậu uống quá nhiều.
Cả hai chúng tôi đều không phải người thường xuyên uống rượu mà thứ rượu tối qua lại mạnh hơn tưởng tượng rất nhiều. Men say có thể khiến người ta mất đi sự tỉnh táo nhưng không thể xóa bỏ những gì đã xảy ra. Dù vậy, nhìn Hà Thanh Vũ khóc đến mức gần như không thể thở, tôi vẫn không nỡ nói thêm lời trách móc.
“Được rồi, đừng khóc nữa.” Tôi đưa tay lau nước mắt cho cậu, giọng nói chậm lại: “Anh không trách em.” Tôi còn định dỗ thêm vài câu thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Ngay sau đó, mẹ đẩy cửa bước vào.
“Tiểu Hồi, con ra ngoài với mẹ một lát.” Mẹ đứng ở cửa, vẻ mặt vẫn còn căng thẳng. Hà Thanh Vũ lập tức nắm lấy tay tôi, không chịu buông: “Mẹ đưa anh ấy đi đâu thì con cũng đi.”
“Hà Thanh Vũ!” Mẹ nghiêm giọng quát: “Con quỳ ở đó cho mẹ. Nếu dám cử động, con cứ thử xem.” Hà Thanh Vũ vẫn cố níu lấy tôi, các ngón tay bám chặt như sợ chỉ cần buông ra, tôi sẽ thật sự biến mất.
Tôi nhìn cậu, kín đáo ra hiệu đừng chống đối, sau đó chậm rãi gỡ tay cậu ra. Hà Thanh Vũ cuối cùng cũng ngoan ngoãn quỳ xuống nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo tôi. Cậu ngẩng đầu, dè dặt hỏi: “Anh ơi, anh còn quay lại không?”
Tôi đứng yên, không biết phải trả lời thế nào. Thấy tôi im lặng, đôi mắt Hà Thanh Vũ càng đỏ hơn nhưng cậu không tiếp tục hỏi. Cậu chỉ nhìn tôi thật lâu rồi nói: “Anh ơi, em sẽ đợi anh về.”
“Em sẽ đợi mãi.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận