Chương 14

Lâm Tồn bỗng cảm thấy bồn chồn mà không rõ nguyên do. Việc học vốn luôn giúp cô bình tâm, trước đây cô chưa từng thấy mười phút cuối của tiết Toán ồn ào đến vậy. Thế nhưng lúc này, cảm giác xao động chẳng thể gọi tên cứ dồn dập trong lồng ngực, khiến nhịp tim cô như muốn thoát khỏi sự kiểm soát.

“Tôi chưa từng phụ đạo cho một học sinh giỏi như cô.” Lâm Tồn vẫn cố chấp lau đi lau lại cặp kính, giọng điệu giữ vẻ hờ hững. “Nhưng tôi nghĩ, nếu không phải vì cô nằm viện thì cũng chẳng đến lượt tôi phụ đạo. Dù sao trước đây chúng ta vẫn luôn ngang tài ngang sức.”

Diệp Miên im lặng quan sát gương mặt Lâm Tồn. Một lúc sau, cô bất ngờ lên tiếng: “Cô không đeo kính trông rất đẹp.”

Diệp Miên nhìn cô thêm một lát rồi nói tiếp: “Không giống dáng vẻ thường ngày của cô nhưng lại khiến người ta cảm thấy gần với con người thật của cô hơn.”

Động tác trong tay Lâm Tồn lập tức dừng lại. Trong một khoảnh khắc, cô tưởng như cả phòng học đột nhiên rơi vào im lặng. Một giây sau, thế giới lại trở về như cũ, tiếng cười nói và trò chuyện ào tới như nước lũ, còn cô thì không kìm được mà nhìn sâu vào đôi mắt đen trong của Diệp Miên.

Lâm Tồn bật ra một tiếng cười khó hiểu. “Sao cô biết dáng vẻ nào mới giống con người thật của tôi?”

Diệp Miên thành thật nhún vai. “Nói vậy thì đúng là tôi cũng chẳng có căn cứ gì.”

Lâm Tồn đặt cặp kính xuống bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi Diệp Miên. Khi không còn lớp kính che chắn những đường nét sắc sảo trên gương mặt cô hiện lên rõ ràng hơn, bớt đi vài phần lạnh lùng khuôn mẫu thường ngày.

“Cô có biết về các chiều không gian không, Lâm Tồn?” Diệp Miên đưa tay minh họa. “Một vật thể ba chiều khi nhìn từ lát cắt của không gian bốn chiều chỉ là một phần tồn tại, giống như vật thể hai chiều trong không gian ba chiều chỉ được nhìn thấy dưới dạng một mặt phẳng.”

“Một thực thể bốn chiều có thể tùy ý chọn bất kỳ thời điểm nào trong toàn bộ quá trình tồn tại của nó.” Diệp Miên nói tiếp. “Từ góc nhìn của tôi, cô vốn là một nữ học thần lạnh lùng, cũng là đối thủ luôn tranh giành vị trí đứng đầu với tôi.”

“Tôi không biết toàn bộ con người cô.” Ánh mắt Diệp Miên vẫn bình tĩnh. “Nhưng ít nhất tôi hiểu rằng những gì mình từng nhìn thấy chắc chắn chỉ là một lát cắt mà thôi, đúng không?”

Lâm Tồn hơi hé môi, ánh sáng trong mắt dần trở nên sâu hơn. “Tôi chưa từng nghe ai dùng cách so sánh như vậy.”

Cô chậm rãi quay mặt đi. “Nhưng tôi thừa nhận cô nói có lý. Thực ra đây chỉ là một cặp kính không độ. Tôi là con út trong nhà, các anh chị của tôi đều là những phú nhị đại chỉ biết ăn chơi.”

“Có lẽ nếu tôi càng tỏ ra giống một người thừa kế học thuật nho nhã, đúng với mong muốn của bố mẹ, họ sẽ càng yêu quý tôi hơn.”

Không hiểu vì sao những lời thầm kín mà Lâm Tồn chưa từng định nói với bất kỳ ai lại được thốt ra giữa một lớp học Toán hỗn loạn, trước một người thậm chí chưa thể coi là bạn. Ngay khi nói xong, cô đã cảm thấy hối hận.

Đúng lúc ấy, Diệp Miên khép cuốn sổ lại rồi hỏi: “Được họ yêu quý rồi thì sao nữa?”

Lâm Tồn sững người.

Diệp Miên đã đứng dậy. Tiếng chuông tan học vừa vặn vang lên, học sinh trong lớp lần lượt thu dọn đồ rồi kéo nhau ra ngoài. Lâm Tồn đột nhiên ngồi thẳng lại, gọi theo: “Diệp Miên.”

Diệp Miên dừng bước, quay đầu nhìn cô. Cổ họng Lâm Tồn chuyển động, sau đó cô mới lên tiếng: “Cuộc thi học thuật học kỳ này… cô có muốn lập đội không?”

Nói xong câu ấy, cảm giác đầu tiên của Lâm Tồn là mình đã phát điên. Suốt hai năm qua, hai người luôn dẫn đầu hai đội khác nhau và đều từng giành chức vô địch. Học sinh năm tư thường không tiếp tục tham gia, vậy mà lúc này cô lại chủ động đề nghị bắt tay với đối thủ lâu năm.

Thế nhưng đôi mắt trong veo như đá hắc diệu của Diệp Miên chỉ bình tĩnh nhìn cô. “Cuộc thi được cộng điểm cuối kỳ đó sao?”

Diệp Miên chậm rãi gật đầu. “Ý kiến hay đấy, để tôi suy nghĩ thêm.”

Là một học viện quý tộc, nhà thi đấu cùng toàn bộ cơ sở vật chất của Saviens đều đạt tiêu chuẩn thi đấu quốc tế, gần như không thiếu bất kỳ bộ môn nào. Học viện không chỉ sở hữu một ngọn núi ở ngoại ô thủ đô Phenrs để làm sân trượt tuyết, mà còn có sân vận động điền kinh đủ lớn để tổ chức cả đại nhạc hội.

Ngay cả những môn thể thao ít người lựa chọn cũng có khu vực tập luyện riêng biệt.

Ví dụ như…

Đùng!

Ngay khi Diệp Miên đẩy cửa bước vào, một viên đạn đã găm thẳng vào hồng tâm. Đang là giờ nghỉ trưa nên câu lạc bộ bắn súng gần như không có người, tiếng súng vang vọng giữa không gian rộng lớn rồi nhanh chóng tan đi.

Diệp Miên nhìn bóng người đang đứng phía xa. Đối phương đã thay bộ đồng phục Saviens, khoác trên người trang phục bảo hộ rộng rãi. Dù vậy, bờ vai rộng, vòng eo săn chắc cùng đôi chân dài đầy sức lực vẫn hiện lên rõ ràng.

“Thành tích đã tốt như vậy rồi mà vẫn muốn luyện thêm sao?” Diệp Miên cao giọng hỏi, âm thanh vang khắp trường bắn vắng lặng.

Yến Dương Ninh đặt súng xuống nhưng không quay lại. “Cô đến rất đúng giờ.”

Nghe thấy tiếng bước chân Diệp Miên tiến gần, cô mới nói tiếp: “Tuy nhiên, ở trong trường, chúng ta nên hạn chế tiếp xúc nhiều nhất có thể, Diệp Miên.”

Diệp Miên đi đến đứng cạnh Yến Dương Ninh, khoanh tay trước ngực, không nhìn cô mà cùng hướng mắt về tấm bia tròn phía xa. Hai người đứng cạnh nhau trông chẳng khác nào hai điệp viên đang bí mật gặp mặt trong một bộ phim, nghiêm túc, lạnh lùng và đầy vẻ thâm trầm.

Diệp Miên bất ngờ hỏi: “Nếu người đính hôn với cô không phải tôi mà là một người khác, cô cũng sẽ đề phòng nghiêm ngặt như vậy sao?”

Gương mặt lạnh lùng của Yến Dương Ninh thoáng dao động, như một vết nứt vừa xuất hiện trên lớp mặt nạ. “Cô muốn nói gì?”

“Không có gì.” Diệp Miên đáp. “Cứ coi như tôi nói linh tinh đi.”

Cô chợt nhớ trong nguyên tác, hôn ước giữa mình và Yến Dương Ninh vốn phải tan biến theo cái ch//ết của nhân vật Diệp Miên. So với ba thành viên còn lại trong F4 vì Lục Hạ mà tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, Yến Dương Ninh, người có gia thế sâu nhất nhưng cũng đứng ngoài cốt truyện nhất, lại sở hữu một lợi thế đặc biệt.

Sau này, Yến Dương Ninh sẽ vô tình đính hôn với Lục Hạ.

Trong truyện, Sirari vì chuyện đó mà phát điên vì ghen. Nhưng từ lúc hôn ước được thiết lập cho đến khi bị hủy bỏ, Yến Dương Ninh vẫn không có bất kỳ hành động đáng kể nào.

Đọc đủ nhiều tiểu thuyết cẩu huyết sẽ hiểu, nhân vật như Yến Dương Ninh được tạo ra chủ yếu để tăng thêm kịch tính cho cặp đôi chính. Cô chẳng cần làm gì, chỉ cần mang danh “vị hôn thê” cũng đủ khiến nữ chính công ghen đến mất lý trí.

Nhưng nghĩ lại, kể từ khi quay về Saviens, Diệp Miên chưa từng nhìn thấy Yến Dương Ninh và Lục Hạ có bất kỳ sự tiếp xúc nào.

Chẳng lẽ việc cô, người lẽ ra đã ch//ết, vẫn còn sống đã làm thay đổi mối liên kết giữa nhóm F4 và nữ chính?

Đây không hẳn là tin tốt. Một khi bị kéo vào vận mệnh của các nhân vật chính, chẳng ai biết kết cục cuối cùng sẽ đi theo hướng nào.

Diệp Miên quay sang hỏi: “Áp lực thi vào Camdemos lớn đến vậy sao? Tôi cứ tưởng cô đã nắm chắc phần thắng rồi.”

Yến Dương Ninh cầm súng lên lần nữa. “Ngoài kiến thức lý thuyết, họ còn kiểm tra thực hành, mà nội dung mỗi năm đều khác nhau. Người họ muốn tuyển không phải những kẻ chỉ biết phô diễn kỹ năng, mà là những quân nhân bẩm sinh cùng các chiến binh có kinh nghiệm thực chiến.”

“Có nhà toán học nào lại đi thi môn Giải tích đầu vào đại học không?” Diệp Miên bật cười. “Họ muốn tìm người đã có sẵn năng lực, cách tuyển chọn này thật vô lý.”

“Luôn có những người đáp ứng được yêu cầu ấy.” Yến Dương Ninh trả lời. “Ví dụ như con gái của các gia đình quân nhân.”

Cô lại nâng súng, áp mắt vào kính ngắm. Diệp Miên chợt nghe Yến Dương Ninh phát ra một tiếng cười ngắn rồi nói: “Ví dụ như cô, Diệp Miên.”

“Nếu tôi nói mình cần cô giúp đánh bại đám con gái nhà binh ấy để trúng tuyển Camdemos, cô sẽ nghĩ thế nào?”

Diệp Miên không khỏi kinh ngạc. “Tôi sao?”

Cô mấp máy môi. “Tôi có thể giúp được gì?”

Ngón trỏ đang đặt trên cò súng của Yến Dương Ninh dừng lại. “Bố cô là Tư lệnh chiến khu, Trung tướng Lục quân, đồng thời cũng là học viên tốt nghiệp ưu tú của Camdemos.”

“Tôi hiểu rồi.” Diệp Miên đáp. “Cô muốn nhà họ Diệp thiết kế cho mình một khóa huấn luyện đặc biệt theo kiểu địa ngục trần gian chứ gì?”

Giọng cô mang theo ý trêu chọc. “Nhưng cần gì phải phiền phức như vậy? Cô là con dâu tương lai của bố tôi, đi cửa sau chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”

Yến Dương Ninh vẫn giữ gương mặt lạnh tanh. Những ngón tay với khớp xương rõ ràng siết lấy cò súng.

Đùng!

Tấm bia tròn phía xa rung lên, Diệp Miên liếc qua một cái rồi dựa người vào rào chắn, chiếc áo khoác bên ngoài phác họa vòng eo thon gọn, cả người mang theo vẻ ung dung khó tả.

“Lần này lệch mất một vòng rồi.” Diệp Miên nói, giọng đầy ý trêu chọc. “Cô chủ Yến, tập trung vào.”

Sự giễu cợt trong lời nói hiện rõ không hề che giấu. Yến Dương Ninh rời mắt khỏi kính ngắm, ánh nhìn lạnh như vừa được ngâm trong nước đá.

“Tôi thích giành chiến thắng một cách đường đường chính chính.”

Diệp Miên lập tức tiếp lời: “Để cô đứng cùng một vạch xuất phát với những kẻ dựa vào quan hệ hoặc gian lận, sao lại không được coi là đường đường chính chính?”

“Cô chủ Yến, cô sống trong nhung lụa quá lâu rồi.” Diệp Miên nhìn cô. “Có cốt cách là chuyện tốt nhưng uất ức nào đáng chịu, uất ức nào không đáng, e rằng cô vẫn chưa phân biệt rõ.”

Yến Dương Ninh cau mày. “Cô nói cứ như mình không phải người trong giới này vậy.”

“Đúng thế.” Diệp Miên đáp. “Ở Saviens này, làm gì có ai không xuất thân từ những gia tộc hiển hách nhất?”

Cô dừng lại, ánh mắt mang theo ý tứ rõ ràng. “Vậy nên cô không định nghe điều kiện của tôi trước sao?”

Yến Dương Ninh đặt súng xuống.

Diệp Miên tiếp tục: “Cô Yến Dương Ninh. Tôi biết cô khinh thường việc dựa vào người khác để vào trường quân đội, và tôi cũng không định nhờ bố dùng quan hệ tác động.”

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 14
Cô Ấy Không Để Tâm Tới Bạch Nguyệt Quang Là Tôi