Chương 13

“Đó chỉ là phép lịch sự tối thiểu thôi.” Diệp Miên đáp, sau đó nghiêng đầu nhìn Yến Dương Ninh. “Hoặc cũng có thể xem như một lời nhắc để cô báo lại hành tung của mình cho tôi.”

“Rốt cuộc cô sợ tôi lợi dụng danh nghĩa vị hôn thê để trói buộc cô đến mức nào vậy?” Diệp Miên không khỏi ngạc nhiên.

“Chúng ta cần xác định rõ ranh giới mà cả hai đều có thể chấp nhận.” Yến Dương Ninh mở một tin nhắn khác rồi xoay màn hình điện thoại về phía cô. “Còn chuyện hôm qua tại sao cô lại bảo tôi thông báo cho Vivian mở phòng sách?”

Diệp Miên bĩu môi. “Tôi cần tìm một cuốn sách. Nhờ phúc của cô, hôm nay tôi đã lấy được rồi.”

“Tôi không hỏi chuyện đó.” Yến Dương Ninh nhìn thẳng vào cô, đôi mắt đen sâu và lạnh. “Tại sao cô phải thông qua tôi mới nói với Vivian?”

“Tôi không có số của Vivian.”

“Vậy tại sao cô lại có số của tôi?”

Diệp Miên bật cười. Cô đặt chiếc nĩa xuống, chống cằm rồi hơi nghiêng người về phía trước. “Cô chủ Yến cảm thấy không vui vì bị tôi sai khiến sao?”

Khớp ngón tay cầm điện thoại của Yến Dương Ninh siết đến trắng bệch. Ánh mắt cô vô thức dừng trên chiếc áo len đang trượt khỏi vai Diệp Miên vì động tác nghiêng người. Lớp vải mềm mắc lại nơi khuỷu tay, để lộ bộ đồ ngủ bằng lụa ôm lấy bờ vai gầy đến mức khiến người nhìn phải chú ý.

Yến Dương Ninh thu điện thoại về. “Áo khoác của cô sắp rơi rồi.”

Diệp Miên đáp một tiếng, đưa tay kéo áo lên. Thế nhưng vẻ trêu chọc trên gương mặt cô đột nhiên biến mất. Cô cúi đầu, cơ thể run lên một thoáng rồi vội khép chặt hai vạt áo trước ngực.

Yến Dương Ninh cau mày. “Không khỏe sao?”

Diệp Miên lắc đầu, mái tóc rũ xuống che khuất phần lớn gương mặt. “Không sao. Chắc chỉ hơi hồi hộp và tức ngực thôi.”

“Đi nghỉ đi.” Yến Dương Ninh lập tức nói. “Chuyện tin nhắn… để sau hãy nói.”

Cô định đứng lên nhưng còn chần chừ chưa kịp hành động thì Diệp Miên đã vịn quầy bar đứng dậy trước. “Ngủ ngon, cô chủ Yến.” Cô vừa nói vừa liếc Yến Dương Ninh một cái.

“Mặc dù câu này có thể khiến cô cảm thấy tôi lại vượt quá giới hạn…” Diệp Miên dừng bước. “Nhưng lần sau, tôi khuyên cô nên xuống trò chuyện với mẹ mình, thay vì đứng trên lầu tránh mặt bà ấy.”

Yến Dương Ninh sững người, chỉ có thể nhìn theo Diệp Miên đi xa. Miếng bánh kem còn ăn dở trên quầy bar trông như vừa bị một con mèo nhỏ lén nếm mất vài miếng rồi bỏ lại.

Đợi đến khi cửa phòng Diệp Miên khép lại, Yến Dương Ninh mới xoay người đi về phía cầu thang. Vừa bước tới nơi, cô nhìn thấy một nữ hầu đang cầm chổi đi xuống. Thấy cô, người kia lập tức đứng nghiêm.

“Tiểu thư Yến.”

Yến Dương Ninh vốn định đi thẳng qua nhưng rồi bất chợt dừng lại. “Vivian.”

Nữ quản gia giật mình. “Tiểu thư có gì sai bảo ạ?”

Giọng Yến Dương Ninh không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. “Chuyện của Diệp Miên…”

Vivian lập tức nín thở. Bà biết mình đã dành quá nhiều ưu ái cho vị khách mới đến, thậm chí còn chuẩn bị sẵn tinh thần bị khiển trách vì tự ý tiết lộ số điện thoại riêng của Yến Dương Ninh.

Thế nhưng Yến Dương Ninh lại hỏi: “Ba bữa của cô ấy được chuẩn bị thế nào?”

Vivian ngẩn ra. “…Dạ?”

Yến Dương Ninh nhìn thẳng vào bà. “Cô ấy vốn là người bệnh, thể chất yếu. Nhưng ngày đầu đến đây, các người lại chuẩn bị toàn hải sản có tính lạnh và những món nhiều dầu mỡ.” Cô nói bằng giọng lạnh lùng. “Vừa rồi tôi còn thấy cô ấy phải tự xuống bếp tìm thức ăn.”

“Bà muốn người ngoài cho rằng nhà họ Yến để khách bị đói đến mức nửa đêm phải đi tìm đồ ăn khắp nơi sao?”

Vivian đứng sững, sau đó lập tức cúi đầu đầy hổ thẹn. “Tôi sẽ điều chỉnh ngay, thưa tiểu thư.”

Yến Dương Ninh liếc bà một cái, không nói thêm lời nào rồi quay người bước lên lầu. Vivian đứng lại một mình bên cầu thang, trong lòng rối bời, nghĩ mãi vẫn không hiểu vì sao tiểu thư nhà mình đột nhiên thay đổi thái độ như vậy.

Đêm khuya.

Khác với diễn đàn Saviens náo nhiệt vào ban ngày, sau mười hai giờ đêm, ứng dụng học viện sẽ tự động xuất hiện một lối vào ẩn mang tên 【Ám Khu】. Theo lời đồn, đây là phân khu do một thiên tài tin học của trường vì quá nhàn rỗi nên đã xâm nhập hệ thống và tạo ra.

Tất cả tài khoản của giáo viên cùng nhân viên học viện đều bị chặn khỏi khu vực này. Học sinh có thể tự do thảo luận mọi chuyện cho đến khi trời sáng, không cần lo lắng nội dung bị người lớn phát hiện.

Không ai biết quản trị viên của Ám Khu là ai. Nhưng ở nơi này những chủ đề cấm kỵ cùng các phát ngôn điên rồ nhất đều có thể được chấp nhận.

Đêm ấy, một bài đăng âm thầm xuất hiện.

【Có ai biết đàn chị Y khóa ba chọn môn thể dục nào không? Cầu ảnh trong phòng thay đồ, treo thưởng hậu hĩnh!】

Chớp mắt đã ba ngày trôi qua.

Trong tiết Toán của học sinh năm ba, mười phút cuối giờ luôn được dành cố định cho hoạt động thảo luận nhóm. Vị giáo sư già có mái tóc bạc trắng buông một câu rồi ngậm tẩu thuốc, thong thả rời khỏi lớp.

“Được rồi, thời gian còn lại thuộc về các em!”

Lời vừa dứt, đám nữ sinh trẻ tuổi lập tức giống như những con thỏ vừa được thả khỏi lồng. Họ nhanh chóng kéo ghế về phía nhóm bạn thân, bắt đầu những cuộc thảo luận được gọi là học thuật nhưng thực chất chỉ là trò chuyện về đủ loại chủ đề. Cả phòng học vang lên những âm thanh rì rầm cùng tiếng bàn ghế va vào nhau.

Giữa sự náo nhiệt ấy, Lâm Tồn vẫn ngồi im ở dãy ghế cuối cạnh cửa sổ. Cô lật sang một trang giấy nháp mới, ngòi bút trong tay không ngừng chuyển động, viết xuống một chuỗi biểu thức toán học.

Đối với những học sinh chỉ hứng thú với trò chơi, siêu xe hay hàng hiệu, tìm tới nữ học thần đứng đầu khối để hỏi bài chẳng khác nào tự nguyện đem chỉ số thông minh của mình đặt dưới chân người khác. Vì vậy, chẳng ai dại dột chủ động đến quấy rầy Lâm Tồn.

Lâm Tồn lại rất hài lòng với sự yên tĩnh ấy. Ngoại trừ người bố là hiệu trưởng đại học và mẹ là viện trưởng viện nghiên cứu, hiếm khi có ai đủ khả năng cùng cô trao đổi một vấn đề học thuật đến nơi đến chốn. Trong mắt cô, phần lớn học sinh ở Saviens đều chỉ là những kẻ tầm thường và chậm chạp.

Đối thủ duy nhất từng khiến cô phải dè chừng đã rời trường ba tháng trước vì tai nạn giao thông. Có lẽ ông trời cảm thấy cuộc sống của cô vẫn chưa đủ phiền phức nên mới đưa Lục Hạ đến bên cạnh, một cô gái có vài nét giống đối thủ ấy nhưng cách suy nghĩ lại ngây ngô đến khó hiểu.

Kết quả là hiện tại Lâm Tồn thậm chí đã bắt đầu quen với tư duy giải bài của Lục Hạ, còn phải kiên nhẫn sửa lại từng bước trong mạch suy nghĩ rối rắm ấy.

Một góc giấy bất ngờ bị lật lên. Lâm Tồn tưởng đó là do gió thổi, vừa cúi đầu viết tiếp vừa đưa tay vuốt xuống. Không ngờ thứ đầu ngón tay cô chạm phải không phải mặt giấy, mà là một bàn tay hơi lạnh.

“Lâm Tồn.”

Lâm Tồn giật mình ngẩng đầu.

Chiếc ghế ở hàng trước đã được xoay ngược một trăm tám mươi độ. Diệp Miên đang ngồi đối diện cô, dáng vẻ tự nhiên như thể vị trí ấy vốn được chuẩn bị sẵn cho mình.

“Xem ra tôi đã làm phiền nữ học thần ôn bài rồi.” Diệp Miên mở cuốn sổ ghi chép, đặt lên bàn Lâm Tồn. “Tôi có thể hỏi cô một câu được không?”

Lâm Tồn chớp mắt. Mất một lúc cô mới đưa tay chỉnh lại chiếc kính đang trượt xuống sống mũi. “Hỏi tôi?”

Cô lặp lại, giọng nói mang theo chút khó hiểu. “Nếu tôi nhớ không nhầm, Toán học vốn là môn cô giỏi nhất.”

“Xem ra tinh thần cạnh tranh của cô vẫn mạnh như trước.” Diệp Miên định khép sổ lại. “Thôi vậy, tôi tự nghiên cứu thêm.”

“Chờ đã.” Lâm Tồn lập tức giữ cuốn sổ. “Để tôi xem trước.”

Không biết có phải ảo giác hay không nhưng Lâm Tồn cảm thấy Diệp Miên đang nhìn mình bằng ánh mắt có chút ý vị.

“Được thôi.”

Diệp Miên mở lại cuốn sổ, dùng bút chì khoanh một dòng. “Trong bài giảng, cô đã suy luận công thức này. Tôi không hiểu vì sao từ bước này lại có thể chuyển thẳng sang bước kế tiếp.”

Lâm Tồn chỉ nhìn qua một lượt rồi rút cây bút chì khỏi tay Diệp Miên. Cô viết vài chữ vào khoảng trống, sau đó ngẩng đầu lên. Ánh mắt bất giác dừng ở phần cổ áo của đối phương.

Đồng phục Saviens vốn mang kiểu dáng mạnh mẽ nhưng khi mặc trên người Diệp Miên lại tạo ra một phong thái hoàn toàn khác. Cổ áo được cài kín, không một chỗ xộc xệch nhưng từ làn da trắng nhợt nơi cổ vẫn thoảng ra mùi thuốc đắng.

“Cô đang uống thuốc Đông y sao?” Lâm Tồn hỏi.

Diệp Miên đáp: “Dạ dày không tốt nên đang điều trị. Có vấn đề gì à?”

Lâm Tồn hạ mắt. “Không có gì.”

Cô tiếp tục viết quá trình suy luận chi tiết, vừa viết vừa giải thích: “Công thức này nằm ở trang…”

“Trang bảy mươi ba, tôi biết.” Diệp Miên cắt ngang. “Tôi đã hiểu, cô viết tiếp đi.”

Lâm Tồn lại tiếp tục viết. Được hai dòng, cô dừng lại lần nữa. “Phương trình ở chỗ này cần đặc biệt chú ý, bởi vì…”

“Không cần đâu, phần sau tôi có thể tự suy ra.” Diệp Miên nói. “Đến đây đã đủ rõ ràng rồi, cảm ơn cô.”

Lâm Tồn dừng bút trong thoáng chốc rồi đặt cây bút chì xuống. Diệp Miên cầm lại bút, nhìn cô nhưng không lập tức đứng lên rời đi.

“Tôi cứ tưởng một nữ học thần bẩm sinh như cô khi giảng bài sẽ tiếc lời như vàng.” Giọng Diệp Miên hiếm khi mang theo ý trêu chọc. “Thật vinh hạnh khi được cô giảng giải tận tình như một bảo mẫu thế này.”

Lâm Tồn bỗng cảm thấy sau gáy nóng lên. Cô tựa lưng vào ghế, tháo kính rồi lấy khăn lau tròng kính. Việc có một thứ để làm trong tay khiến cô cảm thấy bình tĩnh hơn.

“Gần đây tôi thường xuyên phải phụ đạo cho nữ sinh diện đặc cách.” Lâm Tồn đáp. “Cô biết đấy, dạy những người chậm hiểu chẳng khác nào khám phá một thế giới hoàn toàn mới.”

Diệp Miên bật cười. “Hóa ra là vậy.”

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 13
Cô Ấy Không Để Tâm Tới Bạch Nguyệt Quang Là Tôi