Chương 12

Diệp Miên hạ mắt suy nghĩ trong chốc lát rồi lên tiếng: “Được thôi.” Cô ôm sách, ung dung bước về phía hai người đang đứng giữa tâm điểm của cơn náo loạn. Những học sinh xung quanh vốn giả vờ không quan tâm cuối cùng cũng không nhịn nổi, lần lượt đặt bút xuống rồi ngẩng đầu lên chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Trên gương mặt Sirari lập tức xuất hiện vẻ đắc ý. Đường nét xinh đẹp nhưng sắc sảo của cô lúc này tràn đầy sự ngông cuồng của một người đã quen đứng trên cao nhìn xuống kẻ khác. “Sao nào, cô thật sự muốn xen vào chuyện của tôi sao?”

Sirari cố tình kéo dài giọng, thái độ khiêu khích không hề che giấu. “Tôi đang lấy tư cách Trưởng ban Kỷ luật để dạy dỗ một nữ sinh diện đặc cách không hiểu quy tắc…”

Giọng nói của cô dần nhỏ xuống, vẻ đắc ý trên mặt cũng theo đó cứng lại.

Diệp Miên bình thản đi ngang qua Lục Hạ, thái độ tự nhiên như thể cô gái kia chỉ là một người hoàn toàn không liên quan. Ngay cả Lục Hạ cũng sững sờ, trong lúc luống cuống chỉ kịp gọi một tiếng: “Đàn… đàn chị Diệp?”

Lần này đến lượt Sirari ngẩn người. Cô mở to mắt nhìn Diệp Miên càng lúc càng tiến gần, giọng nói vô thức hạ thấp: “Cô muốn làm gì?”

Cộp.

Tiếng giày da chạm xuống nền đá cẩm thạch khô khốc. Diệp Miên dừng lại ngay trước mặt Sirari, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy hai mươi centimet.

Sirari khô khốc nuốt nước bọt. Khoảng cách này quá gần, vừa gây khó chịu vừa mang theo cảm giác khiêu khích rõ rệt. Thế nhưng bất kể nhìn thế nào, đây cũng là một cuộc đối đầu không cân sức.

Sirari cao hơn Diệp Miên gần nửa cái đầu, khung xương chắc khỏe và vóc dáng rắn rỏi khiến người ta có cảm giác cô chỉ cần dùng một tay cũng có thể dễ dàng bóp chặt chiếc cổ trắng nhợt của đối phương. Còn Diệp Miên thì gầy đến mức trông còn mỏng manh hơn cả cuốn sách đang ôm trong lòng, phần cổ cầm sách thanh mảnh như một ống sáo làm từ ngọc trắng.

Trái tim Sirari bất ngờ hụt mất một nhịp.

Ngay giây tiếp theo, Diệp Miên bình thản nâng tay.

Bộp.

Sirari theo phản xạ đưa tay đỡ lấy cuốn sách vừa bị Diệp Miên đập vào ngực mình.

“Không phải đưa cho cô ấy.” Diệp Miên nhìn thẳng vào mắt cô. “Mà là đưa cho cô, Sirari Owen.”

Sirari hoàn toàn sững sờ.

Ở phía sau, đồng tử Lục Hạ đột ngột co lại. Thư viện vốn đã yên tĩnh lập tức chìm vào trạng thái không một tiếng động, sau đó liên tiếp vang lên những tiếng hít vào đầy kinh ngạc.

Không ai biết đám học sinh xung quanh sửng sốt vì hành động khó hiểu của Diệp Miên, hay vì cô dám công khai gọi thẳng tên đầy đủ của Sirari ngay trước mặt tất cả mọi người.

Sirari siết chặt cuốn sách trong tay, mu bàn tay nổi rõ những đường gân xanh. Cô lướt đầu lưỡi qua đôi môi khô rồi hỏi: “Cô có ý gì?”

Diệp Miên nâng nhẹ một bên lông mày. Ở khoảng cách gần như vậy, vị trí trên ngực Sirari vừa bị cuốn sách đập trúng bỗng nóng lên dữ dội, giống như có một ngọn lửa vừa được châm vào bên trong.

“Chỉ vì không mượn được một cuốn sách mà làm ầm ĩ cả thư viện, nghe thật đau đầu.” Diệp Miên nói bằng giọng hờ hững. “Cái tính thích gây sự vô lý của cô đúng là khiến gia tộc Owen mất mặt.”

Hai bên má Sirari lập tức nóng bừng. “Cô… chẳng phải cô tới đây để đòi công bằng cho nữ sinh diện đặc cách này sao? Đó không phải việc mà ngài Ủy viên tác phong tiền nhiệm thích làm nhất à…”

Diệp Miên nheo mắt nhìn cô. Không hiểu vì sao, Sirari lại đột nhiên im bặt.

“Tôi chỉ nhìn thấy một đứa trẻ đang làm loạn ở đây mà thôi.”

Diệp Miên co ngón trỏ thon dài, gõ lên bìa sách cứng trong tay Sirari. Từng nhịp gõ truyền xuyên qua lớp giấy, như vang thẳng vào lồng ngực cô, hòa cùng nhịp tim đang đập hỗn loạn.

Thình thịch.

Thình thịch.

Thình thịch.

“Làm loạn đủ rồi thì đi chỗ khác.”

Diệp Miên lạnh lùng nói.

Sirari hoàn toàn đứng đờ tại chỗ.

Diệp Miên không buồn nhìn cô thêm lần nào, dứt khoát xoay người rời đi. Những học sinh xung quanh lập tức cúi đầu, nhanh chóng tản về phía các kệ sách xa hơn. Chỉ còn Lục Hạ đứng bất động như một pho tượng, ánh mắt bám theo bóng lưng Diệp Miên không rời.

Qua khóe mắt, Diệp Miên nhận ra vài người đã lén lấy điện thoại ra, ngón tay gõ liên tục trên màn hình. Cô cũng đoán được diễn đàn học viện sắp bùng nổ vì chuyện gì nhưng chẳng muốn để tâm. Một người rời đi, một người có sách, xử lý như vậy đã đủ vẹn toàn, còn muốn công bằng đến mức nào nữa?

Nghĩ vậy, cô gái trẻ sải bước rời khỏi thư viện.

Tối hôm sau.

Dọc theo cầu thang lâu đài nhà họ Yến những ngọn đèn tường tỏa ra ánh sáng ấm áp, phủ lên các bức tranh sơn dầu cổ điển một lớp màu huyền ảo. Yến Dương Ninh vừa hoàn thành buổi ôn tập, đang bước nhanh xuống lầu thì nghe thấy tiếng trò chuyện vọng lên từ phía dưới.

“…Tiểu Miên, mấy ngày ở trang viên con cảm thấy thế nào?”

“Nhờ phúc của bác trai bác gái, mọi chuyện đều ổn ạ. Chị Yến… Yến Dương Ninh cũng chăm sóc con rất chu đáo.”

“Con bé đó mà tâm lý được như lời con nói thì tốt quá. Tuy nó học hành chăm chỉ, chưa từng khiến ai phải lo lắng nhưng có chuyện gì trong lòng cũng chẳng chịu nói với cha mẹ nửa lời. Không giống con, nếu nó chịu trò chuyện với bác nhiều hơn thì hay biết mấy.”

“Bác gái đừng nghĩ như vậy. Chị Yến Dương Ninh chỉ bận quá thôi. Nếu bác không chê, sau này con sẽ thường xuyên sang trò chuyện cùng bác, coi như thay chị ấy hiếu kính bác.”

“Tốt, tốt quá… Bệnh tình của con thế nào rồi? Nhìn con mặc mỏng thế kia, mới trò chuyện vài câu mà cả lưng đã lạnh đến run lên rồi.”

Yến Dương Ninh lập tức dừng bước. Cô đứng nép vào góc cầu thang, đôi mắt sâu dưới hàng chân mày sắc nét chìm trong bóng tối, cơ hàm cũng vô thức siết chặt.

Ở tầng dưới, mẹ cô và Diệp Miên dường như đang trò chuyện rất hợp ý.

“Con đã uống thuốc đầy đủ chưa?”

“Quản gia ngày nào cũng nhắc nhở, con không bỏ bữa thuốc nào đâu ạ.”

“Vivian nói tối nào đi ngang phòng con cũng nghe thấy tiếng ho. Tiểu Miên, bác thấy nên bảo bố mẹ con mời chuyên gia về nước hội chẩn. Chuyện sức khỏe không thể xem nhẹ được.”

“Gần đây bố mẹ con bận tối mắt, con không muốn làm phiền họ.”

“Vậy để bác thu xếp. Mà cũng phải, hiện giờ Thượng nghị viện đang tranh luận gay gắt về ngân sách quân sự. Nếu bố con không chống đỡ được thì dự luật ấy chắc chắn sẽ bị bác bỏ, áp lực hẳn cũng không nhỏ.”

Sau một hồi hỏi han, cuộc trò chuyện cuối cùng cũng kết thúc bằng vài câu chào hỏi xã giao. Yến Dương Ninh đợi đến khi tiếng bước chân của mẹ hoàn toàn xa khỏi mới chậm rãi bước xuống.

Căn bếp nhỏ trong sảnh sinh hoạt chung lúc nào cũng đầy ắp trái cây và bánh ngọt. Yến Dương Ninh đi về phía đó, quả nhiên nhìn thấy Diệp Miên đang ngồi trên chiếc ghế cao, tay cầm nĩa, cúi đầu xử lý miếng bánh Basque vừa lấy từ tủ lạnh.

“Á!”

Diệp Miên giật mình, bàn tay run lên suýt đánh rơi đĩa bánh. Trong miệng cô vẫn đang ngậm chiếc nĩa, vì vậy giọng nói nghe có phần không rõ: “Cô đi đứng kiểu gì mà chẳng có tiếng động vậy?”

Yến Dương Ninh đứng lại.

Không khí giữa hai người im lặng trong chốc lát. Diệp Miên dùng một tay đóng cửa tủ lạnh, đặt chiếc đĩa lên quầy bar rồi kéo ghế ngồi xuống. “Mời ngồi, cô chủ Yến.”

Yến Dương Ninh không nói gì.

Rốt cuộc đây là nhà của ai?

Cô cũng kéo ghế ngồi xuống đối diện. Quầy bar khá hẹp, ở khoảng cách này, Yến Dương Ninh gần như có thể nhìn rõ từng sợi lông mi của người trước mặt.

Diệp Miên xắn thêm một miếng bánh. “Mấy ngày rồi mới nhìn thấy mặt cô. Cô chủ Yến ngày nào cũng đi sớm về muộn như vậy sao?”

Yến Dương Ninh vốn định giả vờ như chưa nghe thấy cuộc trò chuyện lúc nãy nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ được mà dừng trên gương mặt thanh tú của Diệp Miên.

Mẹ cô nói không sai, Diệp Miên ăn mặc thật sự quá mỏng. Có lẽ cô vừa tắm xong, mái tóc đen vẫn còn hơi ẩm, vài lọn rơi xuống bên gò má đang ửng hồng vì hơi nước. Bên ngoài bộ đồ ngủ bằng lụa, cô chỉ khoác một chiếc áo len mỏng.

Yến Dương Ninh ép mình dời mắt. “Kỳ thi vào Camdemos không giống những kỳ thi bình thường. Trong gia đình tôi chưa từng có ai tòng quân, mọi thứ đều phải tự mình tìm hiểu từ đầu.”

Diệp Miên dùng đầu lưỡi lấy đi chút vụn bánh còn dính bên môi. “Chúc cô thành công.”

Yến Dương Ninh hạ giọng: “Diệp Miên, tôi muốn nói chuyện nghiêm túc với cô.”

Diệp Miên nhún vai, tiếp tục ăn bánh.

“Tôi hy vọng cô đừng gửi những tin nhắn như vậy nữa.” Yến Dương Ninh nhìn cô. “Còn chuyện ‘để phần cơm’ là có ý gì?”

Diệp Miên nuốt miếng bánh xuống, đưa tay vén lọn tóc đang vướng ra sau tai. Ánh đèn trên quầy bar phủ xuống gương mặt mịn màng của cô một lớp sáng màu mật ong.

Cô bỗng cảm thấy chuyện này có phần buồn cười. Ở kiếp trước, Diệp Miên chỉ là một người bình thường. Nếu trong nhà có người trở về muộn, cô thường có thói quen dặn người khác giữ lại một phần đồ ăn nóng.

Dù biết trang viên này có hơn chục đầu bếp làm việc suốt ngày đêm, thói quen của một người bình thường ấy vẫn theo cô tới tận thế giới này.

Cũng đúng, một vị tiểu thư từ nhỏ đã sống trong lâu đài như Yến Dương Ninh làm sao hiểu được khái niệm để lại một phần cơm nóng cho người về muộn?

Yến Dương Ninh lấy điện thoại ra, đọc từng dòng tin nhắn trên màn hình: “‘Tối nay có giờ tự học, có thể sẽ về muộn’, ‘Đã hẹn chuyên gia vật lý trị liệu tới trang viên, báo để cô biết’…”

Cô ngẩng đầu nhìn Diệp Miên, giọng nói nghiêm túc: “Thành thật mà nói, cô không cần phải báo cáo lịch trình hằng ngày với tôi.”

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 12
Cô Ấy Không Để Tâm Tới Bạch Nguyệt Quang Là Tôi