Chương 15
“Cô chủ Yến, cô vừa có năng lực hơn người vừa chăm chỉ, vì thế cô càng hiểu rõ mình đang thiếu điều gì nhất.” Diệp Miên nhìn thẳng vào Yến Dương Ninh, giọng nói bình tĩnh nhưng chắc chắn. “Đó là sự chỉ dẫn chuyên nghiệp cùng kinh nghiệm thực tế từ những quân nhân chân chính. Mà những thứ ấy, tôi có thể cung cấp cho cô.”
Yến Dương Ninh không vòng vo: “Vậy cô muốn gì?”
Trên gương mặt tái nhợt của Diệp Miên hiện lên nét hài hước. “Tôi muốn hôn ước giữa chúng ta kết thúc sớm hơn dự định.” Cô dừng lại một lát rồi nói rõ: “Ngay sau khi cô tốt nghiệp.”
Đôi mắt Yến Dương Ninh thoáng mở lớn, vẻ bất ngờ chỉ xuất hiện trong chốc lát rồi nhanh chóng bị che giấu. Mãi một lúc sau, cô mới lên tiếng: “Nghe có vẻ đây là một cuộc trao đổi chỉ có lợi mà không có hại, ít nhất là đối với tôi.”
“Đối với tôi cũng vậy.” Diệp Miên nở một nụ cười điềm nhiên. “Tôi không muốn đợi đến khi cô đã ổn định tại Camdemos rồi mới từ từ xử lý vấn đề lịch sử giữa hai gia đình. Huống hồ sau này, bố tôi cũng có thêm một hậu bối đầy triển vọng, đồng thời là người nhà đang học tại Camdemos.”
Yến Dương Ninh không trả lời. Diệp Miên dùng ánh mắt ra hiệu về khẩu súng trong tay cô. “Tôi đã mất công đến tận đây, chẳng lẽ cô không thể đáp ứng một điều kiện nhỏ như vậy sao?”
Một lúc lâu sau, Yến Dương Ninh hạ mắt. Gương mặt cương nghị và lạnh lùng hiếm khi xuất hiện vẻ suy tư sâu sắc đến thế. “Tôi thi vào Camdemos vì có lý tưởng của riêng mình.”
Cô chậm rãi nói, từng chữ đều được cân nhắc kỹ càng: “Tôi sẽ không trở thành phe cánh, càng không muốn phụ thuộc vào bất kỳ người nào.”
“Dĩ nhiên.” Diệp Miên xoay người, tựa lưng vào lan can. “Nếu cô thật sự lựa chọn con đường ấy thì đã chẳng còn là Yến Dương Ninh nữa.”
Diệp Miên nhìn về tấm bia phía xa, giọng nói thấp hơn đôi chút. “Cô cứ xem đây là lời thỉnh cầu riêng của tôi. Hãy ghi nhớ một phần ân tình mà bố tôi dành cho cô hôm nay. Biết đâu sau này nhà họ Diệp sẽ có lúc cần cô giúp đỡ.”
“Tại sao?” Yến Dương Ninh hỏi.
Diệp Miên không trả lời. Tất cả hiện giờ chỉ là suy đoán của riêng cô nhưng những sự việc trong nguyên tác lại trùng hợp đến mức khiến người ta không thể không nghi ngờ.
Trong cuốn tiểu thuyết, nguyên nhân vụ tai nạn xe của Diệp Miên chưa từng được giải thích rõ ràng. Nó được viết qua loa như một tai họa bất ngờ, một vận hạn không thể tránh khỏi.
Thế nhưng ngay sau khi Diệp Miên qua đời, cuộc diễn tập quân sự do bố cô chỉ huy cũng xảy ra sự cố. Những va chạm vốn không đáng kể nhanh chóng leo thang thành một cuộc giao tranh ngắn tại khu vực biên giới.
Một cuộc tranh chấp nhỏ vốn không đủ để xuất hiện trên mặt báo lại dẫn đến việc bộ chỉ huy bị oanh tạc. Bố cô bị thương nặng, buộc phải giải ngũ, còn dự luật tại Thượng nghị viện, di sản chính trị lớn nhất trong sự nghiệp của ông, cũng nhanh chóng bị bác bỏ.
Người mẹ đang tham gia viện trợ tại vùng dịch ở châu Phi nghe tin dữ, đau buồn quá độ, sau đó nhiễm bệnh nghiêm trọng rồi qua đời. Một gia tộc sở hữu uy tín chính trị sâu rộng cứ thế suy sụp, thậm chí tuyệt tự chỉ trong một thế hệ.
Tất cả những chuyện ấy thật sự chỉ là ý trời sao?
Cho dù đó là kết cục nghiệt ngã do tác giả tùy tiện sắp đặt, Diệp Miên cũng không chấp nhận. Cô muốn phản kháng, muốn thay đổi vận mệnh vốn đã được viết sẵn.
“Đừng hỏi nguyên nhân, cô chủ Yến.” Diệp Miên quay mặt đi. “Tôi chỉ mong cô đồng ý.”
Yến Dương Ninh chăm chú nhìn cô. Diệp Miên hơi nghiêng đầu, để lộ gương mặt thanh tú cùng phần cổ trắng nhợt. Dáng người cô mỏng manh, vòng eo gầy đến mức tưởng như một cánh tay cũng có thể dễ dàng ôm trọn.
“Được.”
Yến Dương Ninh vừa dứt lời đã nhận ra mình trả lời quá nhanh. Theo tính cách thường ngày, cô lẽ ra phải cân nhắc kỹ lưỡng hơn nhưng lần này dường như có điều gì đó đã vượt khỏi lý trí.
Cảm giác ấy giống như khi nhìn thấy một con mèo nhỏ bị mưa lớn làm ướt sũng. Trước cả khi kịp suy nghĩ liệu người nhà có cho phép mang nó về hay không, người ta đã theo bản năng che ô, ôm sinh linh đang run lên ấy vào lòng, dùng hơi ấm nơi lồng ngực để bảo vệ nó.
Không có lý do gì quá lớn lao. Chỉ là trong khoảnh khắc đó, người ta không muốn nhìn thấy nó thất bại, càng không muốn thấy nó buồn bã.
Yến Dương Ninh khép chặt môi. Ngay sau đó, Diệp Miên quay người lại. Nét u buồn vừa xuất hiện trên gương mặt cô nhanh chóng tan biến, như thể tất cả chỉ là ảo giác thoáng qua trong mắt Yến Dương Ninh.
“Cảm ơn.” Diệp Miên mỉm cười. “Từ giờ chúng ta là đồng minh. Hợp tác vui vẻ.”
Cô lùi vài bước về phía cửa, lấy điện thoại ra rồi đưa lên trước mặt Yến Dương Ninh, một bên mày nâng lên đầy ý nhắc nhở. “Đã trở thành đồng minh thì sau này phải thường xuyên giữ liên lạc. Cô hiểu mà.”
Yến Dương Ninh giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt. “Tôi chưa đồng ý với những điều khoản phụ ấy.”
Diệp Miên vẫy tay. “Không làm phiền cô nữa. Cô chủ Yến, tạm biệt.”
Cô lùi thêm vài bước, sau đó xoay người đẩy cửa rời khỏi trường bắn. Cánh cửa kính khép lại với một âm thanh khô gọn. Bóng dáng mảnh mai như nhành trúc của Diệp Miên lướt qua hành lang, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Yến Dương Ninh vô thức siết chặt khẩu súng trong tay. Mãi một lúc sau, cô mới xoay người, nâng súng hướng thẳng về phía hồng tâm. Toàn bộ động tác diễn ra dứt khoát chỉ trong vòng hai giây.
Đùng!
Diệp Miên vừa bước xuống bậc thang thì tiếng súng từ bên trong vọng ra. Cùng lúc ấy, cô dừng bước, cảm nhận chiếc điện thoại trong túi rung lên từng nhịp.
Dưới ánh nắng rực rỡ, hàng mi dày của Diệp Miên đổ bóng xuống gương mặt. Cô lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên tại khung trò chuyện với Yến Dương Ninh.
Trước đó, toàn bộ khung tin nhắn gần như chỉ có những lời vô thưởng vô phạt do chính Diệp Miên gửi. Cô biết mình thường xuyên nói linh tinh nên cũng chẳng bao giờ xem lại, bởi chắc chắn Yến Dương Ninh sẽ không trả lời.
Thế nhưng lúc này, ngay bên dưới dòng tin nhắn:
【Sau giờ học tôi có hoạt động nhóm, có thể sẽ về muộn. Phiền cô để lại phần đồ ngọt cho tôi như mọi khi nhé.】
Phía bên trái xuất hiện một câu trả lời ngắn gọn:
【Được.】
Diệp Miên nhìn chằm chằm dòng chữ ấy một lúc rồi bật cười. “Cô gái hai mươi mốt tuổi này…” Cô lẩm bẩm với chính mình. “Đúng là dễ nắm thóp thật.”
Bên trong trường bắn, Yến Dương Ninh chậm rãi hạ súng. Trên tấm bia phía xa, hai lỗ đạn nằm sát cạnh nhau nhưng đều lệch khỏi hồng tâm. Ánh mắt cô trở nên sâu thẳm như mặt hồ mùa đông.
Kể từ sau buổi tập bắn đầu tiên, Yến Dương Ninh chưa từng bắn trượt liên tiếp hai phát như thế.
“Tại sao lại như vậy?” Cô tự hỏi.
Nhưng trong đầu cô lại hiện lên gương mặt của người vừa rời đi. Một gương mặt trắng lạnh như sương tuyết, phút chốc trở nên sáng bừng bởi nụ cười.
Đêm hôm đó, lúc mười hai giờ một phút, diễn đàn 【Ám Khu】 của học viện chính thức mở cửa.
Một bài đăng vốn đã thu hút rất nhiều sự chú ý nhanh chóng bị đẩy lên đầu bảng.
【Có ai biết đàn chị Y khối ba chọn môn Thể dục nào không? Cầu ảnh phòng thay đồ, treo thưởng hậu hĩnh!】
Bình luận bên dưới lập tức trở nên hỗn loạn.
【Một lũ vô dụng, không ai lấy được thời khóa biểu của đàn chị Y sao?】
【Lầu trên giỏi thì tự đột nhập phòng giáo vụ mà xem đi!】
【Có ai biết lịch trình của F4 không? Tôi không muốn đụng mặt bất kỳ vị nào đâu…】
【Thiên cơ bất khả lộ…】
【Nghe hội chị em bên khoa Thể dục nói, Julius vẫn trung thành với bóng rổ.】
【Chuyện ấy còn phải nói sao? Chị ấy là đội trưởng đội tuyển từ năm hai, đương nhiên chọn bóng rổ để lấy điểm tuyệt đối rồi!】
【Lần trước nữ sinh diện đặc cách năm nhất bị ngã ngựa trong tiết cưỡi ngựa, chẳng phải chính tiểu thư nhà Thorne đã hạ mình vào bệnh viện chăm sóc sao? Làm đám học sinh đặc cách khác ghen tị phát điên. Tôi cứ tưởng đại tiểu thư Thorne sẽ vì thương người đẹp mà chọn học lại môn cưỡi ngựa luôn chứ.】
【Chậc… Julius đâu có hạ thấp giá trị bản thân đến mức ấy.】
【Nghe nói sau chuyện đó chị ấy có thêm bao nhiêu người hâm mộ, ai cũng gọi chị ấy là công chúa lịch lãm.】
【Chẳng lẽ không đúng sao? Nhìn ID của tôi đi!】
(ID: Muốn làm cún của tiểu thư Thorne)
【Vị “muốn làm cún” kia đừng làm mất mặt nữa. Ám Khu không phải nơi để bạn phát tiết đâu nhé.】
【Đúng rồi, nghe nói nữ học thần chọn môn golf. Đúng là lựa chọn tiêu chuẩn của mọt sách nhà giàu.】
【Mọi người đừng lạc đề nữa! Người tôi hỏi là đàn chị họ Y, đàn chị Y cơ mà!】
【Tôi xin lấy máu viết tâm thư cầu đàn chị Y chọn môn bơi. Hy vọng được nhìn thấy vóc dáng cực phẩm của chị ấy, dù có phải uống cạn nước hồ bơi tôi cũng cam lòng.】
【Hay lắm, hết nhìn trộm lại còn đòi uống nước hồ. Bạn định nuốt trọn chị ấy luôn sao?】
【Tôi muốn thuê hacker đột nhập hệ thống, đổi môn của đàn chị Y thành Thể dục dụng cụ nữ. Để được nhìn bộ đồ tập ôm sát thấm mồ hôi, dính vào vòng eo cùng đường nét cơ thể ấy… Chỉ nghĩ thôi đã chịu không nổi rồi!】
【Tôi nói này, đàn chị Y từ nhỏ sức khỏe đã yếu. Cơ thể quý giá như vậy, bạn không sợ chị ấy ngã một cái rồi vỡ vụn sao?】
【Vẫn là bơi lội tốt nhất! Nhìn gì cũng rõ! Đồ bơi ôm sát mới là chân lý!】
【Không, các người kém quá. Phải là nửa kín nửa hở mới kích thích trí tưởng tượng chứ 】
Giữa những lời bình luận ngày càng mất kiểm soát, một câu trả lời bình thản bất ngờ xuất hiện, hoàn toàn lạc lõng với bầu không khí xung quanh:
【Vậy chỉ cần xâm nhập hệ thống là có thể sửa được môn học sao?】
【Lầu trên là dũng sĩ đấy à? Nếu không sợ bị “mụ phù thủy” tra tấn màng nhĩ thì cứ thử đi. Bà ấy chưa từng cúi đầu trước Hội đồng quản trị đâu. Năm xưa chị tôi bị gọi phụ huynh, đó là lần đầu tôi thấy bố mình, một CEO quyền lực, phải nghẹn đỏ mặt trước một người phụ nữ khác.】
【Khoan, nghe vậy hình như tôi đoán được lầu trên là ai rồi…】
【Này, đừng bóc danh tính nhau chứ. Mau giải tán đi!】
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận