Chương 16

Chủ đề trên diễn đàn nhanh chóng bị đẩy sang một hướng khác. Không ai chú ý rằng ở một góc khuất, ảnh đại diện của người vừa hỏi câu “hack hệ thống” đã âm thầm chuyển sang màu xám, báo hiệu tài khoản ấy vừa rời khỏi Ám Khu.

“Đàn chị, ở Học viện Saviens… đàn chị Diệp Miên có phải là người rất quan trọng đối với mọi người không?”

Phía Tây Nam học viện, giữa rừng bạch dương, Julius giẫm lên lớp lá khô dưới chân, phát ra những âm thanh giòn vụn. Cô quay đầu nhìn Lục Hạ đang ôm một chồng sách tham khảo đi bên cạnh mình.

“Sao em lại hỏi như vậy?” Nụ cười của Julius vẫn dịu dàng như thường lệ.

Thời tiết ngày càng lạnh, số học sinh thích tụ tập trò chuyện trên bãi cỏ trong rừng bạch dương cũng thưa dần. Hai người bước giữa những hàng cây, xung quanh ngoài tiếng chim hót và đôi lúc có tiếng côn trùng mùa thu vọng lại, chỉ còn ánh nắng xế chiều phủ xuống không gian yên tĩnh.

Lục Hạ siết chặt cuốn sách trong lòng. Đó chính là bản thảo quý giá mà cô đã cố gắng giữ lại trong lần bị gây khó dễ tại thư viện trước đó.

“Em nghe người của Ban Kỷ luật nói, ngoại hình của em và đàn chị Ngu có vài phần giống nhau.” Lục Hạ vừa đi vừa nói với giọng thấp xuống. “Có lẽ vì sự giống nhau ấy nên ngay ngày đầu nhập học, em mới đắc tội với vị Trưởng ban Kỷ luật mà không ai dám chọc vào.”

Julius lên tiếng trấn an: “Sirari dù ở trong giới của chúng ta cũng thuộc kiểu người được nuông chiều đến hư hỏng. Nhưng em không cần suy nghĩ quá nhiều.”

“Không phải em suy nghĩ quá nhiều, mà là trước đây em đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.” Giọng Lục Hạ dần nghẹn lại. “Sau khi gặp đàn chị Ngu, em mới nhận ra mình không đẹp bằng chị ấy, khí chất cũng chẳng thể so sánh. Có lẽ đàn chị Sirari vừa chán ghét gương mặt của em, vừa cho rằng em đang làm vấy bẩn bản chính…”

“Không có chuyện đó.” Julius lập tức phủ nhận. “Sirari chỉ ghi hận chuyện từng bị đàn chị Ngu trừ điểm khiến cô ấy mất mặt. Em chẳng qua chỉ bị liên lụy thôi. Nguyệt Chương, đừng tự hạ thấp mình như vậy.”

Hai người men theo lối đi lát gỗ rồi bước lên bãi cỏ. Trên ngọn cỏ vẫn còn đọng hơi ẩm, mỗi bước chân đi qua đều phát ra tiếng sột soạt, cảm giác lạnh ướt như thấm xuyên qua đế giày.

Lục Hạ cố giữ vẻ kiên cường nhưng nụ cười trên môi lại đầy tủi thân. Dáng vẻ như đang ép mình chịu đựng ấy đủ khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải mềm lòng.

“Đàn chị Lâm Tồn cũng như vậy, đúng không?” Cô cười đầy chua chát. “Vì em giống đàn chị Ngu nên chị ấy mới chịu phụ đạo cho em. Nhưng cũng vì em giống chị ấy mà lại không thông minh bằng, nên Lâm Tồn mới chê em ngốc. Gần đây chị ấy càng lúc càng thiếu kiên nhẫn, em rất sợ một ngày nào đó chị ấy sẽ không bao giờ…”

Julius đưa tay phủi chiếc lá vừa rơi xuống vai Lục Hạ. “Cô ấy là nữ học thần, cách suy nghĩ vốn khác người bình thường. Cho dù chuyện em lo sợ thật sự xảy ra, cùng lắm thì để chị phụ đạo cho em.”

Lục Hạ nhìn cô, nở một nụ cười buồn. “Cảm ơn chị, đàn chị Julius. Chị thật sự rất tốt.”

Vẻ hài lòng thoáng hiện trên gương mặt Julius nhưng cô nhanh chóng thu lại biểu cảm ấy. “Đừng khách sáo.”

“Vậy còn chị thì sao, đàn chị?” Lục Hạ đột nhiên nghiêng đầu nhìn cô. “Lúc em mới đến trường, chuyện gì cũng không biết, mọi việc đều dựa vào chị… Có phải chị giúp đỡ em cũng chỉ vì em có vài phần giống đàn chị Ngu không ”

Câu nói đột ngột dừng lại.

Bàn tay Julius vẫn đang lơ lửng bên vai Lục Hạ, chỉ cách cô chưa đầy một khoảng nhỏ, bỗng khựng giữa không trung.

Nụ cười trên mặt Lục Hạ nhanh chóng biến mất. Cô dừng bước, Julius cũng đứng lại theo.

Một luồng gió thấp lướt qua những tán lá rậm rạp. Đúng lúc ấy, một cụm mây che khuất mặt trời, khiến ánh sáng trong rừng trở nên mờ tối, sắc mặt của hai người cũng khó nhìn rõ.

Lục Hạ ngập ngừng lên tiếng: “Đàn chị, em nói chuyện không suy nghĩ. Vừa rồi em không nên…”

Đôi mắt xanh thẳm của Julius khẽ chuyển động. Cô nhìn chăm chú chiếc mũ beret rộng và không mấy vừa vặn trên đầu Lục Hạ.

Khi cất tiếng, giọng Julius khô khốc, lạnh lẽo như kim loại đã lâu không được sử dụng. “Em đang nuôi tóc dài sao?”

Lục Hạ theo bản năng đưa tay giữ lấy vành mũ. Chỉ một động tác che giấu ấy cũng đã đủ trả lời tất cả.

Nụ cười của Julius vẫn giữ nguyên nhưng phía sau vẻ ôn hòa ấy đã xuất hiện một cảm giác nguy hiểm khó dò. “Xem ra chắc chắn đã có người cảnh cáo em phải cắt tóc nhưng em vẫn cố chấp không chịu.”

“Đàn em Lục, nếu em thật sự bận tâm chuyện mình là người thay thế cho ai đó thì nên chủ động vạch rõ ranh giới.” Julius nhìn thẳng vào cô. “Bây giờ đến chính em còn cho rằng chị giúp em vì một người khác, vậy những người còn lại ở Saviens sẽ nghĩ thế nào? Chẳng lẽ họ chưa từng có suy nghĩ đó từ lâu sao?”

Rừng cây đã ngừng gió nhưng hàm răng Lục Hạ lại va vào nhau vì lạnh. “Em… em sai rồi, đàn chị.”

Julius hít sâu một hơi, sau đó nhanh chóng ổn định lại cảm xúc. Gương mặt cô một lần nữa trở về với nụ cười thanh lịch và ôn hòa quen thuộc.

“Người muốn thân thiết với chị có rất nhiều, đàn chị Ngu trước đây cũng không phải ngoại lệ.” Julius nói bằng giọng thản nhiên. “Chúng tôi chỉ là gần đây không có cơ hội gặp nhau. Cho dù chị ấy xa cách với bất kỳ ai, cũng tuyệt đối sẽ không xa cách với đàn em Yul của mình.”

Julius xoay người định rời đi, Lục Hạ lập tức đưa tay níu lấy tay áo cô. “Đàn chị!”

Julius dừng bước nhưng không quay lại, trên gương mặt cũng không để lộ cảm xúc. Lục Hạ khẩn khoản nói: “Xin chị tha lỗi vì em đã lỡ lời. Em cầu xin chị đấy, đàn chị…”

Cơ mặt Julius khẽ động. Cô lấy từ túi trong đồng phục ra một tấm thiệp mời, nghiêng người gỡ tay Lục Hạ khỏi tay áo rồi đặt tấm thiệp có đóng ấn vàng của gia tộc vào tay cô.

Trên gương mặt xinh đẹp của Julius thoáng xuất hiện vẻ thỏa mãn kín đáo.

“Tất nhiên rồi.”

Giọng cô bị tiếng lá cây xào xạc trong rừng bạch dương che lấp phần nào. “Đây là thiệp mời dự lễ trưởng thành của chị, em nhớ giữ cho cẩn thận.”

Lục Hạ ngẩn ngơ gật đầu. Cô bỗng thấy Julius lại mỉm cười, ánh mắt dường như đang dừng trên gương mặt mình nhưng lại giống như xuyên qua cô để nhìn về một hình bóng khác ở nơi xa.

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Lục Hạ. Cô nghe Julius bật ra một tiếng cười thấp.

“Đã lâu rồi em không cầu xin chị như vậy.”

Julius hạ giọng: “Người khác đều thích dáng vẻ thanh cao và lạnh lùng của em nhưng chị thì khác. Chị thích nhìn em rơi nước mắt rồi ngoan ngoãn phục tùng hơn.”

Cô nâng tay, dùng một động tác vừa thất lễ vừa kỳ lạ vuốt dọc theo đường quai hàm đang căng cứng của Lục Hạ.

“Ngày lễ trưởng thành, em nhất định phải đến.” Julius dịu giọng hỏi. “Đúng không, người thương?”

Những bản sơ yếu lý lịch nằm ngổn ngang trên chiếc bàn dài trong văn phòng Hội học sinh. Sirari Owen ngẩng đầu khỏi đống giấy tờ, ánh mắt tràn đầy sát khí.

“Hôm nay đã là ngày cuối của đợt tuyển bổ sung, vậy mà đám vô dụng các người vẫn chưa phân loại xong sao?”

Cả văn phòng chật kín thành viên Hội học sinh nhưng không ai dám lên tiếng. Mọi người chỉ biết cúi đầu, tăng tốc lật xem từng bộ hồ sơ trước mặt.

Sirari gác đôi chân dài lên bàn, hai tay đan sau đầu rồi tựa lưng vào ghế. Cô quay sang Lâm Tồn đang chậm rãi xem hồ sơ bên cạnh, giọng đầy than phiền: “Biết làm sao được, mụ phù thủy đã ra lệnh phải hoàn thành vòng sơ tuyển đúng hạn. Nếu không, vòng phỏng vấn thứ hai vào cuối tháng sẽ chẳng kịp chuẩn bị. Cảm ơn nhé, bạn tốt.”

Lâm Tồn ném một bản lý lịch vào thùng rác dưới chân. “Còn chẳng phải vì người ta thấy cô tác oai tác quái trong Hội học sinh nên ai cũng ngưỡng mộ, số người đăng ký mới ngày càng đông sao? Tôi đã bảo cô đừng phô trương quá rồi.”

“Trước khi vào Ban Kỷ luật, tôi đã sống tiêu sái như vậy rồi. Có vấn đề gì sao?” Sirari chỉ tay về phía những cấp dưới xung quanh. “Hồi Diệp Miên còn ở đây, chẳng phải tôi cũng mặc kệ cô ấy muốn trừ bao nhiêu điểm thì trừ sao? Các người nói xem có đúng không?”

Những học sinh khác vẫn cắm cúi làm việc, chỉ dám yếu ớt phụ họa: “Đúng vậy, thưa ngài Ủy viên tác phong…”

Đương nhiên không ai dám nói thật. Những lời như “tác oai tác quái” chỉ có người bạn thân lâu năm như Lâm Tồn mới dám thốt ra trước mặt Sirari. Người khác mà nói như vậy chẳng khác nào tự tìm đường ch//ết, muốn thử xem vị đại tiểu thư nhà Owen sẽ xử lý mình ra sao.

Sau lớp kính, ánh mắt Lâm Tồn trở nên sâu hơn. Cô liếc Sirari rồi rút một bản lý lịch đưa sang. “Nhân tiện chúc mừng cô sắp trở thành Phó hội trưởng.”

Sirari đắc ý nhận lấy. “Để xem nào… Chuyện đó chắc cũng tám chín phần rồi.”

Lâm Tồn tiếp tục nói: “Nghe nói Hội trưởng hiện tại là Yến Dương Ninh năm tư. Cô ấy sắp tốt nghiệp, có lẽ chỉ còn giữ chức trên danh nghĩa. Hội học sinh này sớm muộn cũng sẽ do cô quyết định.”

Sirari đột ngột ném bản lý lịch trong tay vào thùng rác, tạo thành một tiếng động khô gọn.

“Thứ gì thế này, nhìn chẳng vừa mắt chút nào.” Cô bực bội nói.

Lâm Tồn liếc sang. “Đừng có treo đầu dê bán thịt chó, mượn hồ sơ của người khác để trút giận.”

Sirari bĩu môi, sau đó phẩy tay đuổi những người còn lại như đuổi ruồi. “Tìm phòng học trống nào đó mà tiếp tục lựa hồ sơ đi. Ồn ch//ết được.”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 16
Cô Ấy Không Để Tâm Tới Bạch Nguyệt Quang Là Tôi