Chương 4

5

Gần đến giờ tan làm, tôi nhận được tin nhắn nhắc thanh toán chi phí của viện điều dưỡng. Vừa hay, lịch trình cuối cùng trong ngày của tôi cũng là đến đó. Khi xuống bãi đậu xe, tôi nhìn thấy Bạch Dương đang đứng chờ bên cạnh xe mình.

“Thang tổng, anh Lý nói chiều nay trường của con trai anh ấy có hoạt động ngoại khóa, nên nhờ tôi thay anh ấy đưa ngài đi.” Trưa nay lão Lý đã nhắc chuyện này với tôi, lúc đó tôi bảo ông ấy cứ nghỉ, không ngờ ông ấy vẫn tìm người đến thay.

Tôi ném chìa khóa xe sang, Bạch Dương nhanh tay đón lấy rồi mở khóa. Sau đó, cậu ấy đi thẳng đến cửa ghế phụ, mở ra và đứng đợi tôi lên xe. Tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, hơi nhướng mày nhìn cậu ấy.

Bạch Dương lập tức nhận ra có gì đó không đúng, vội vàng quay sang định mở cửa ghế sau. Tôi nghiêng đầu bật cười, bước tới chạm vào bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa của cậu ấy rồi ngồi vào ghế phụ: “Được rồi, mau lên xe đi.”

Đối diện viện điều dưỡng có một cửa hàng hoa. Bạch Dương hỏi tôi có muốn mua một bó mang vào không, tôi chỉ xua tay. Đến thăm một người mà trên toàn thân chỉ còn đôi mắt có thể cử động, mua hoa cũng chẳng để làm gì.

Khi tôi bước vào phòng bệnh, hộ lý đang lau mặt cho Thang Minh Kiệt. Tôi bảo cậu ấy ra ngoài trước rồi tự kéo ghế ngồi xuống cạnh giường. Ba năm trước, mỗi khi nhìn thấy tôi, Thang Minh Kiệt còn trợn mắt vì giận dữ, giờ đây đã có thể bình tĩnh đối diện rồi.

“Bố, tôi đến đóng viện phí cho bố đây. Sao bố không cười với tôi một cái?” Trong đôi mắt vẩn đục của Thang Minh Kiệt chứa đầy oán hận. Ông lập tức nhắm mắt, dùng cách ấy để thể hiện sự chống đối.

Tôi bật cười, cầm chiếc khăn bên cạnh lên lau tay cho ông: “Ông có tư cách gì để hận tôi?” Năm tôi mười ba tuổi, mẹ qua đời. Hôm trước bà vừa được hạ huyệt, hôm sau Thang Minh Kiệt đã đưa một cặp mẹ con về nhà.

Người phụ nữ ấy tôi từng gặp trong phòng bệnh của mẹ. Bà ta hết lần này đến lần khác cố ý kích động, khiến mẹ tôi nhiều lần lên cơn đến mức tim ngừng đập. Đứa con trai đi cùng tên là Thang Gia Niên, chỉ nhỏ hơn tôi một tuổi.

Chỉ vì nó gọi tôi một tiếng anh mà tôi không đáp lại, Thang Minh Kiệt đã đạp tôi ngay tại chỗ. Chính cú đạp ấy khiến dạ dày tôi mang bệnh từ đó. Thang Gia Niên có dáng vẻ thư sinh yếu ớt, ở trường thường bị học sinh lớp trên bắt nạt, còn tôi chỉ đứng nhìn, không hề can thiệp.

Khi trở về nhà, Thang Gia Niên đỏ mắt nhưng không nói một câu. Dù vậy, tôi vẫn bị đánh đến toàn thân bầm dập với lý do không bảo vệ tốt cho em trai. Những chuyện tương tự nhiều đến mức chẳng thể kể hết.

Trước năm mười sáu tuổi, tôi luôn không hiểu vì sao bọn họ có thể tìm ra nhiều lý do đến vậy để đánh mắng tôi. Sau năm mười sáu tuổi, khi bị họ đuổi ra khỏi nhà, tôi mới hiểu ra. Đó gọi là vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.

Tôi đã học được rồi.

Năm mười tám tuổi, tôi dùng quỹ tín thác mẹ để lại để mua một studio game. Từ đó, tôi bắt đầu lăn lộn trên các bàn rượu, đàm phán làm ăn và từng bước tích lũy quan hệ. Thể diện, lòng tự trọng hay sức khỏe, tôi đều có thể vứt bỏ.

Tôi làm tất cả chỉ để chờ đến một ngày, công ty của mình đủ sức nuốt chửng công ty của Thang Minh Kiệt. Ba năm trước, tôi đã thực hiện được điều đó. Trên đường đến tìm tôi tính sổ, Thang Minh Kiệt gặp tai nạn xe và trở thành bộ dạng hiện tại.

Tôi cầm chiếc khăn bên cạnh lên lau mặt cho ông. Lau hết lần này đến lần khác, tấm khăn bất cẩn trượt xuống, phủ kín cả mũi lẫn miệng. Thang Minh Kiệt cuối cùng cũng mở mắt, nỗi sợ hãi dần hiện rõ trong đôi đồng tử.

“Bố, tối qua tôi mơ thấy mẹ. Bà ấy hỏi tôi có giúp bà chăm sóc tốt những bông hoa trong vườn không?” Tôi từ từ nâng tay, ấn chiếc khăn đang phủ kín mũi miệng ông, giọng nói vẫn ôn hòa: “Trong vườn làm gì còn hoa nữa?”

“Ngay ngày thứ hai ông đưa người đàn bà kia về, bà ta đã sai người san bằng cả khu vườn. Tôi đi tìm bà ta đối chất, bà ta nói mình dị ứng phấn hoa. Còn ông thì sao? Ông tát tôi, sau đó bắt tôi phải xin lỗi bà ta.”

Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com

“Thế nhưng những năm sau đó, vào sinh nhật của bà ta hay bất kỳ ngày lễ lớn nhỏ nào, ông đều tặng hoa. Rất nhiều, nhiều đến mức chẳng đếm nổi.” Gương mặt Thang Minh Kiệt dần chuyển sang màu tím đỏ, nụ cười trên mặt tôi cũng biến mất.

Tôi nhìn ông, sắc mặt trầm xuống: “Bố, đã nếm được cảm giác sắp ngạt thở chưa? Năm xưa, người đàn bà đó biết rõ tinh thần của mẹ tôi không ổn định nhưng vẫn nhiều lần tìm đến tận cửa để khiêu khích.”

“Nỗi đau ông đang phải chịu bây giờ, còn chưa bằng một phần mười nghìn những gì bà ấy từng trải qua.” Thang Minh Kiệt trừng lớn mắt đến mức mí mắt gần như nứt ra. Tôi ném chiếc khăn sang một bên, nhìn ông chật vật thở dốc.

Một lúc lâu sau, tôi mới đứng dậy, ném xuống giường một tấm thẻ: “Hôm nay là lần cuối cùng tôi đến thăm ông. Từ nay về sau, một nhà ba người các ông sống hay ch//ết đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 4
Không Từ Thủ Đoạn