Chương 3

Khi Lục Hành tắm xong bước ra, tôi vẫn đang tựa vào đầu giường hút thuốc. Anh ta nhìn tôi một cái rồi đi thẳng vào phòng thay đồ, lấy ra một bộ ga giường và vỏ gối sạch. Đặt chúng lên bệ cửa sổ xong, anh ta tiến đến, dường như định bế tôi xuống để thay ga.

Tôi gạt tay anh ta ra, giọng điệu hờ hững: “Không cần thay, tối nay anh sang phòng dành cho khách mà ngủ.” Lục Hành đứng cạnh giường, vẻ mất kiên nhẫn hiện rõ giữa hai hàng lông mày: “Thang Trì Ngữ, cậu lại muốn làm loạn chuyện gì nữa?”

Tôi âm thầm bật cười, chậm rãi nhả một làn khói rồi mới ngước mắt nhìn anh ta: “Lục Hành, mấy ngày anh không có ở đây, tôi đã suy nghĩ rất lâu về một chuyện. Tình cảm cũng cần có qua có lại, nếu chỉ một người không ngừng cho đi mà chẳng nhận lại được gì, sớm muộn cũng sẽ có ngày cạn kiệt.”

“Ban đầu tôi có thể đã thích anh đến mức bất chấp tất cả nhưng ba năm qua, chút tình cảm ấy cũng gần như bị mài mòn hết rồi.” Lục Hành nhíu chặt mày, ánh mắt trở nên nặng nề: “Ý cậu là gì?”

Qua làn khói trắng đang lững lờ trước mặt, tôi nhìn anh ta rồi bình thản nói: “Anh được tự do rồi.”

4

Buổi sáng trước khi ra khỏi nhà, tôi bất ngờ phát hiện trên bàn ăn có một chiếc sandwich và một ly sữa. Đúng là chuyện hiếm thấy. Nhưng tôi không thích cà chua kẹp trong sandwich, cũng chẳng có thói quen uống sữa.

Ngược lại, Thang Gia Niên lại thích cả hai thứ ấy. Tôi tùy tiện chụp một tấm ảnh rồi gửi sang cho cậu ta. Không có ý gì đặc biệt, chỉ muốn nhắc cậu ta hành động nhanh một chút, dù sao anh Lục Hành của cậu ta cũng đang nhớ cậu ta đến vậy.

Vừa đến công ty, tôi mới ngồi xuống ghế thì Bạch Dương đã gõ cửa bước vào: “Thang tổng, ngài đã ăn…” Câu nói còn chưa dứt, dạ dày tôi bỗng cuộn lên dữ dội. Tôi giơ tay ra hiệu cậu ấy chờ một lát rồi lập tức lao vào nhà vệ sinh.

Tôi ôm lấy bồn cầu nôn đến mức trước mắt tối sầm, trong miệng dần lan ra vị tanh của máu. Đến khi trong bụng chẳng còn gì để nôn nữa, tôi mới chống một tay đứng dậy, cơ thể chao đảo như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

Bạch Dương đưa cho tôi một ly nước ấm. Trong lúc tôi súc miệng, cậu ấy đứng phía sau vuốt lưng giúp tôi. Tôi vừa đặt ly nước xuống, cậu ấy đã lập tức rút khăn giấy, đưa tay lau miệng cho tôi.

Đến lúc tôi mở vòi rửa tay, Bạch Dương thậm chí còn định giúp tôi rửa. Khoảnh khắc đầu ngón tay hai người chạm vào nhau, tôi lập tức lên tiếng ngăn lại: “Bạch Dương, đủ rồi.”

Cậu ấy khựng người, sau đó cứng nhắc lùi lại một bước, cúi đầu nói: “Xin lỗi Thang tổng.” Trong nhà vệ sinh chỉ còn tiếng nước chảy đều đều. Tôi âm thầm thở dài, đang định nói gì đó thì khi ngẩng đầu nhìn vào gương, động tác bỗng dừng lại.

Ánh mắt Bạch Dương trong gương đang dừng trên cổ tôi. Ngay sát mép cổ áo sơ mi là một vết đỏ lớn bằng móng tay. Tôi hạ mắt, tiếp tục rửa tay như không có chuyện gì rồi hỏi: “Bạch Dương, lúc nãy cậu vào văn phòng định hỏi tôi chuyện gì?”

Cho đến khi tôi khóa vòi nước, Bạch Dương vẫn chưa trả lời. Tôi đành gọi thêm một lần, giọng cao hơn đôi chút: “Bạch Dương?” Chú cún con như vừa thất lạc hồn vía cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng chuyển ánh mắt sang nơi khác.

“Em định hỏi ngài đã ăn sáng chưa ạ.”

Tôi lau khô tay rồi bước ra ngoài, vừa liếc mắt đã nhìn thấy trên bàn làm việc đặt một hộp cơm giữ nhiệt nhiều tầng. Tôi chỉ tay về phía đó: “Cái này là cậu mang đến cho tôi à?”

“Vâng.”

“Cậu tự làm sao?”

“Vâng, hai hôm trước làm hỏng cả. Hôm nay làm… cũng tạm được.”

Thấy tôi im lặng, Bạch Dương liền đưa tay định mang hộp cơm đi. Tôi lập tức ngăn lại: “Cứ để đó đi.”

“Dạ?”

Dáng vẻ ngơ ngác của cậu ấy khiến tôi bật cười. Tôi đưa tay vỗ lên vai Bạch Dương: “Cảm ơn cậu nhưng hiện giờ tôi chưa đói. Đợi khi nào đói, tôi sẽ ăn.”

Đúng là kỳ lạ. Ánh mắt vừa rồi còn ảm đạm của Bạch Dương chỉ trong chớp mắt đã sáng hẳn lên. Tôi không nhịn được trêu: “Trong mắt cậu giấu sao à? Sao lúc nào cũng sáng lấp lánh như vậy?”

Bạch Dương chớp mắt, đôi môi hé mở như muốn nói gì đó nhưng vành tai đã nhanh chóng đỏ lên. Có lẽ chính cậu ấy cũng nhận ra phản ứng của mình nên không nói thêm câu nào, lập tức quay người rời khỏi văn phòng.

Cả buổi sáng trôi qua trong bận rộn. Phần ăn sáng Bạch Dương mang đến cuối cùng lại trở thành bữa trưa của tôi. Tôi mở nắp hộp giữ nhiệt, lần lượt lấy từng tầng ra.

Bên trong có cháo củ từ, bánh hấp gạo nếp than và trứng hấp thịt băm. Đến tầng cuối cùng, tôi nhìn thấy bên trong chứa đầy hạt dẻ cười đã được bóc vỏ sẵn.

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 3
Không Từ Thủ Đoạn