Chương 2

Nhưng điều nằm ngoài dự tính của tôi là Lục Hành lại nói với Thang Gia Niên rằng anh ta có thể nuôi cậu ta. Anh ta là tiến sĩ hóa học, chỉ cần bán bằng sáng chế cũng đủ sức lo cho cậu ta một cuộc sống ổn định. Thế là hai người nhanh chóng làm hòa, còn Thang Gia Niên sau đó có một khoảng thời gian thường xuyên đến trước mặt tôi khoe khoang đắc ý.

Nhưng cũng chẳng sao, dù sao mẹ của Thang Gia Niên vẫn còn phải dựa vào tiền của tôi để sống. Tôi đặt trước mặt cậu ta hai con đường, hoặc ngoan ngoãn ra nước ngoài du học, hoặc tôi sẽ tống mẹ cậu ta vào bệnh viện tâm thần. Cuối cùng, Thang Gia Niên chọn phương án đầu tiên, đồng thời mở miệng đòi một khoản “học phí” khổng lồ.

Tôi vẫn đưa tiền, xem như trả phí bịt miệng cho cậu ta. Sau khi bị chia tay, Lục Hành đau khổ suốt một thời gian dài. Tôi bắt gặp anh ta trong quán bar, sau đó đưa anh ta đến khách sạn thuê phòng. Có lẽ khi ấy anh ta thật sự quá đau lòng, bởi suốt cả đêm chỉ ôm lấy tôi rồi không ngừng gọi tên Tiểu Niên.

Tôi tát anh ta một cái, chân giẫm lên nơi hiểm yếu, ép anh ta phải gọi tên tôi hết lần này đến lần khác. Đợi đến khi Lục Hành hoàn toàn tỉnh táo, tôi liền ngồi lên người anh ta. Anh ta vốn thông minh, chẳng mất bao lâu đã nhận ra Thang Gia Niên rời đi là do bị tôi ép buộc.

Đó cũng là ngày đầu tiên tôi giam giữ anh ta. Lục Hành tức giận đến mức giật đứt cả dây trói, đem toàn bộ căm hận trút lên người tôi. Tôi không hề nói quá, sau lần đó tôi phải nằm liệt trên giường suốt hai ngày mới có thể xuống đất.

Lục Hành là một khúc xương khó gặm nhưng nhược điểm của anh ta chính là vẫn còn lương tâm. Tôi đầu tư tiền vào dự án nghiên cứu của anh ta, thay toàn bộ thiết bị mới cho phòng thí nghiệm, còn mời những chuyên gia giỏi nhất đến chữa bệnh cho bố mẹ anh ta. Cuối cùng, Lục Hành cũng chịu thỏa hiệp, đồng ý sống chung với tôi.

Sau khi dọn về ở cùng, thái độ của anh ta đối với tôi vẫn luôn lạnh nhạt, chẳng gần gũi cũng không hoàn toàn xa cách. Nhưng không sao, bên ngoài có lạnh đến đâu thì một khi lên giường, mọi thứ vẫn sẽ trở nên nóng bỏng. Con người Lục Hành và trái tim Lục Hành, ít nhất tôi cũng đã chiếm được một trong hai.

Một tháng trước, Thang Gia Niên trở về nước. Lục Hành biết tin nhưng không hề đi gặp cậu ta. Trong khoảnh khắc ấy, tôi lại sinh ra ảo tưởng rằng có lẽ mình thật sự có thể dùng cách này giữ anh ta bên cạnh suốt đời.

Thế nhưng mấy ngày trước, vừa nghe tin Thang Gia Niên bị cảm, Lục Hành đã lập tức vội vã chạy đến chỗ cậu ta. Thấy chưa, người từng được yêu thương bằng cả tấm lòng quả nhiên vẫn luôn khác biệt. Dù đã xa cách bao lâu, chỉ cần đối phương xảy ra chuyện, anh ta vẫn sẽ không chút do dự mà chạy đến.

3

Dòng hồi ức trong đầu đột ngột bị cắt ngang. Tôi đang định mở thêm một chai rượu thì ổ khóa mật mã ngoài cửa vang lên tiếng động. Ngay sau đó, phòng khách vốn chìm trong bóng tối lập tức sáng bừng, ánh đèn chói đến mức tôi theo phản xạ phải giơ tay che mắt.

Đến khi hạ tay xuống, tôi vừa vặn bắt gặp vẻ mặt chán ghét của Lục Hành. Anh ta đứng trước mặt, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lướt qua mấy chai rượu rỗng nằm ngổn ngang bên cạnh tôi. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, đôi mày vốn đã nhíu lại của anh ta càng siết chặt hơn.

Vừa trở về đã bày ra sắc mặt như vậy, nếu là trước đây, chắc chắn tôi đã nổi giận mắng anh ta vài câu. Nhưng lúc này, trong lòng tôi lại không dậy lên bất cứ cảm xúc nào, chỉ còn một khoảng tĩnh lặng lạnh ngắt như mặt nước đã ch//ết.

Tôi đang định đưa tay lấy chai rượu thì Lục Hành đã nắm lấy cánh tay, kéo tôi đứng dậy. Cơ thể loạng choạng vài lần mới miễn cưỡng đứng vững, tôi thuận miệng hỏi: “Em trai yêu quý của tôi thế nào rồi?”

Lục Hành không trả lời, im lặng chẳng khác nào đang tu tịnh khẩu thiền. Tôi cúi đầu bật cười, một tay vòng qua cổ anh ta rồi hỏi: “Anh ngủ với cậu ta chưa?”

“Thang Trì Ngữ!” Sắc mặt Lục Hành lập tức trở nên giận dữ, giọng nói mang theo ý cảnh cáo rõ ràng. Tôi hoàn toàn không để tâm, kéo vạt áo sơ mi của anh ta ra rồi đưa tay vào trong, thản nhiên nói: “Tôi phải kiểm tra một chút mới được.”

Lục Hành tối nay có gì đó rất khác, bởi anh ta lại chủ động cúi xuống tìm môi tôi. Nhưng tôi nghiêng đầu tránh đi, hai tay bám lấy vai anh ta rồi yếu ớt hỏi: “Ngủ với tôi có thích không?”

Lục Hành nhíu mày, từ đầu đến cuối không nói một lời. Mồ hôi nóng bỏng từ trên người anh ta nhỏ xuống xương quai xanh của tôi. Tôi nheo mắt, đưa tay lau giọt mồ hôi đọng dưới cằm anh ta, đồng thời phối hợp nâng eo lên.

“Vậy tại sao anh… lại không thể dừng được?”

Vẫn không nhận được câu trả lời, tôi đưa tay che kín hai mắt. Trong cơn mơ hồ, tôi có cảm giác mình lại quay về ngày đầu tiên giam giữ Lục Hành, sau đó bị anh ta giành lại thế chủ động. Mỗi động tác đều dữ dội như đang phát tiết, cũng giống như muốn trừng phạt tôi.

Ngày ấy là vì Thang Gia Niên, còn hôm nay lại vì điều gì? Tôi cười trong im lặng, thả lỏng suy nghĩ, chẳng còn hứng thú truy tìm đáp án. Dường như đã qua một khoảng thời gian dài đến mức mọi giác quan đều trở nên mệt mỏi.

Cuối cùng, Lục Hành cũng có ý định dừng lại. Anh ta cúi đầu cắn lên cổ tôi, giữ nguyên như vậy hơn một phút mới chịu buông ra. Sau khi hơi thở dần ổn định, Lục Hành ngẩng đầu, giọng nói trầm xuống: “Tôi không có.”

Cả người tôi đã mệt mỏi đến cực điểm, chỉ có thể máy móc chuyển mắt nhìn anh ta: “Cái gì?”

Lục Hành lại rơi vào im lặng. Anh ta đứng dậy, lùi ra khỏi người tôi rồi không nói thêm câu nào, trực tiếp đi vào phòng tắm.

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 2
Không Từ Thủ Đoạn