Chương 1

1

Điện thoại vô tình bật chế độ loa ngoài, cuộc đối thoại chưa kéo dài đến nửa phút nhưng tất cả mọi người trong phòng khám đều nghe rõ từng câu từng chữ. Tôi áy náy mỉm cười với bác sĩ, sau đó đứng dậy rời khỏi phòng. Trợ lý theo sát bên cạnh, cân nhắc hồi lâu mới dè dặt lên tiếng: “Thang tổng, giọng nói trong điện thoại ban nãy… hình như không phải Lục tiên sinh.”

Dừng chân bên cạnh thùng rác, tôi rút tờ giấy chẩn đoán từ tay cậu ấy rồi ném thẳng vào trong, bình thản đáp: “Tôi biết.” Lục Hành là người có giáo dưỡng, anh ta sẽ không bao giờ nói ra những lời cay nghiệt đến vậy. Nhiều nhất cũng chỉ cau mày, vừa bất lực vừa trách móc tôi: “Thang Trì Ngữ, đừng làm loạn nữa.”

Nghĩ đến dáng vẻ ấy, tôi bất giác bật cười. Lục Hành chắc chắn cho rằng chuyện này lại là một trò mới do tôi bày ra để trêu chọc anh ta. Mọi việc quả thật trùng hợp đến đáng ngờ, anh ta vừa đến thăm Thang Gia Niên bị cảm sốt, ngay sau đó tôi liền gọi điện thông báo mình mắc ung thư. Trong mắt anh ta, thủ đoạn của tôi vừa đê hèn vừa vô lý, vì vậy mới ngầm đồng ý để Thang Gia Niên thay mình nghe máy.

Dĩ nhiên, tôi biết rõ Lục Hành đang ngồi ngay bên cạnh, nghe không sót một lời. Bởi vậy, tôi vẫn phải nhắc lại rằng đến ngày ấy, anh tuyệt đối không được đi tìm tôi. Trước khi cúp máy, tôi còn cố ý nói thêm: “Đừng vội, nhiều nhất ba tháng nữa, tôi sẽ trả anh ấy lại cho cậu.” Câu nói đó vốn dành riêng cho Thang Gia Niên.

Coi như tôi để lại cho cậu ta một chút hy vọng, dù sao cậu ta cũng là em trai ruột của tôi. Vừa bước ra khỏi bệnh viện, tôi chợt cảm thấy trên vai nặng thêm. Nghiêng đầu nhìn xuống, tôi mới phát hiện một chiếc áo vest đã được khoác lên người mình. Gió bên ngoài thổi khá mạnh, làm vạt cà vạt trước ngực Bạch Dương liên tục lay động.

Tôi đưa mắt nhìn lên, ánh nhìn lướt qua gương mặt có đường nét đoan chính của cậu ấy. Bạch Dương vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như thường ngày, trên mặt không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào. Tôi từng nghe mấy cô gái trẻ trong công ty bàn tán rằng cậu ấy là một cao phú soái, gia đình cũng sở hữu công ty riêng, chẳng ai hiểu vì sao lại chạy đến chỗ người khác làm trợ lý. Tôi nhìn cậu ấy rồi hỏi: “Bạch Dương, cậu đi theo tôi bao lâu rồi?”

“Còn thiếu một tháng nữa là tròn ba năm.”

Ba năm. Tôi bật cười khi nghe con số ấy. Khi mới nhận cậu ấy vào làm, tôi chỉ nghĩ đây là một thiếu gia nhà giàu muốn ra ngoài trải nghiệm cuộc sống. Không ngờ Bạch Dương lại có thể kiên trì ở bên cạnh tôi lâu đến vậy.

Tôi cởi chiếc áo vest trên vai, khoác trả lên người cậu ấy rồi vừa bước đi vừa hỏi: “Sắp tới có dự định gì không?” Chờ vài giây vẫn không nghe thấy câu trả lời, tôi thuận miệng trêu: “Có muốn sang công ty khác không? Tôi có thể viết thư giới thiệu cho cậu.” Thế nhưng ngay sau đó, hơi ấm lại phủ xuống vai, chiếc áo vest một lần nữa trở về trên người tôi.

“Tôi không đi.”

Tôi liếc cậu ấy một cái, bước chân vẫn tiếp tục tiến về phía trước: “Không đi thì ở lại làm gì? Muốn nhặt xác cho tôi à?” Bạch Dương lập tức nói: “Thang tổng, tôi biết ở nước ngoài…” Tôi quay đầu nhìn thẳng vào cậu ấy, vẻ mặt lạnh xuống: “Cậu gọi tôi là gì?”

Bạch Dương nhìn tôi chăm chú suốt hai giây, cuối cùng hạ mắt, cung kính đáp: “Thang tổng.” Tôi hài lòng gật đầu, đưa tay vỗ lên vai cậu ấy: “Nếu đã gọi tôi một tiếng Thang tổng, vậy giữa chúng ta chỉ bàn chuyện công việc thôi, được không?” Trong đôi mắt đen sáng của Bạch Dương chất chứa vô số lời muốn nói nhưng rốt cuộc cậu ấy vẫn im lặng, cúi đầu đáp bằng giọng nặng nề: “Vâng.”

Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com

2

Chuyến đi thăm bệnh lần này của Lục Hành kéo dài suốt ba ngày. Đến ngày thứ tư, khi tôi tan làm trở về, căn nhà vẫn im ắng và lạnh lẽo như không có người ở. Tôi lấy điện thoại ra, nhanh chóng soạn một tin nhắn: Trong vòng hai tiếng nữa, tôi muốn nhìn thấy anh. Nếu không, tôi sẽ trực tiếp đến tìm Thang Gia Niên. Nhấn gửi xong, tôi tiện tay ném điện thoại sang một bên, đứng dậy đi đến tủ rượu lấy ra vài chai.

Lục Hành ghét nhất việc tôi dùng giọng điệu ra lệnh khi nói chuyện với anh ta, càng căm ghét chuyện tôi mang Thang Gia Niên ra uy hiếp. Nhưng tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Những lời mềm mỏng, ngon ngọt hay thái độ nhường nhịn, đâu phải tôi chưa từng thử qua, chỉ tiếc rằng chúng hoàn toàn không có tác dụng. Nếu đã vậy, tôi chỉ có thể thẳng tay xé bỏ lớp mặt nạ cuối cùng.

Không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, đó là lời nhận xét Lục Hành từng dành cho tôi. Ánh mắt nhìn người của anh ta quả thật không tệ. Tôi đúng là kiểu người như vậy. Chỉ cần muốn có được thứ gì, tôi sẽ không quan tâm mình phải dùng đến cách thức nào.

Lần đầu tiên tôi gặp Lục Hành là ở bệnh viện. Hôm đó, tôi đến thăm người cha đang bị liệt nằm trên giường, mẹ kế vừa nhìn thấy tôi đã chỉ thẳng vào mặt mắng là đồ vô ơn bạc nghĩa, thậm chí còn định hắt cả cốc nước sôi vào người tôi. Nhưng cuối cùng, có một người đã đứng ra chắn thay. Lục Hành vốn đi cùng Thang Gia Niên đến thăm bệnh, vừa thấy cảnh tượng ấy liền nhanh tay kéo tôi ra phía sau, còn mình xoay người hứng trọn dòng nước đang bốc hơi nghi ngút.

Khi ấy đang giữa mùa hè, phần da từ sau gáy kéo xuống lưng Lục Hành lập tức đỏ rực. Ánh mắt Thang Gia Niên nhìn tôi gần như bốc lửa vì giận dữ nhưng Lục Hành vẫn đứng đó hòa giải thay tôi. Giọng nói của anh ta từ tốn, thái độ bình tĩnh, từng lời nói và hành động đều thể hiện sự giáo dưỡng cùng phong thái đĩnh đạc. Một người đã sống quá lâu dưới đáy chiếc giếng khô tối tăm, đột nhiên nhìn thấy cảnh trăng sáng gió trong như thế, sao có thể không nảy sinh khao khát?

Sau đó, tôi cho người điều tra mới biết Thang Gia Niên cũng có tình cảm với anh ta. Biết được chuyện ấy, tôi lại càng muốn giành Lục Hành về tay mình. Thế nhưng Lục Hành từng nói với tôi rằng anh ta thích kiểu người giống Tiểu Niên hơn. Tiểu Niên.

Tôi chậm rãi nghiền ngẫm hai chữ ấy, sau đó quay đầu khóa toàn bộ thẻ tín dụng của Thang Gia Niên. Khi đó, công ty của bố tôi đã bị chính tay tôi khiến cho phá sản. Thang Gia Niên từ nhỏ được nuông chiều, ngay cả khi học thạc sĩ cũng phải bỏ tiền thuê người khác viết luận văn thay. Một kẻ vô dụng như vậy, một khi mất đi nguồn chu cấp tài chính, căn bản không thể tự mình sống nổi.

Mọi chuyện diễn ra đúng như tôi dự đoán. Sau khi bị cắt đứt nguồn tiền, Thang Gia Niên đã chủ động đề nghị chia tay với Lục Hành.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 1
Không Từ Thủ Đoạn